Thiền Tập Có Thể Làm Cho Những Bậc Cha Mẹ Tốt Hơn Không? Tác Giả: Melissa Mcclements, Chuyển Ngữ: Tuệ Uyển

23/04/201212:00 SA(Xem: 16590)
Thiền Tập Có Thể Làm Cho Những Bậc Cha Mẹ Tốt Hơn Không? Tác Giả: Melissa Mcclements, Chuyển Ngữ: Tuệ Uyển

THIỀN TẬP
CÓ THỂ LÀM CHO NHỮNG BẬC CHA MẸ
TỐT HƠN KHÔNG?
Tác giả: Melissa McClements, The Guardian, 15 - 3 - 2012
Chuyển ngữTuệ Uyển

melisa-tueuyenMelissa McClements thấy mình vất vả đối phó với tính thịnh nộ của đứa con bà cho đến khi bà tham gia lớp thiền tập cha mẹ và đứa con chập chửng. Làm thế nào chúng ta bình tĩnh khi con cái chúng ta cư xử vô lối?

Luân Đôn, Anh Quốc --- Đứa con chập chửng và tôi vừa mới bắt đầu một lớp thiền quán. Tôi biết bạn đang nghĩ gì. Cha mẹ ngớ ngẩn ra sao khi cố gắng kiểm soát tâm ý trong sự hiện diện của ai đấy mà ý tưởng im lặng của nó lại đang liên hệ đến việc ngoái những cây bút chì trong lỗ mũi chúng và la lên 'Hickory Dickory Dock'[1]?

Nhưng bây giờ tôi lại là bậc cha mẹ ngớ ngẫn ấy. Và - mặc dù là một thời điểm kính cẩn giá trị, khi ấy đứa con hai tuổi chỉ một tu sĩ và hỏi, "Tại sao người ấy lại ăn mặc lạ kỳ như vậy?" - buổi thiền tập vẫn diễn ra tốt đẹp. Thật là tốt. Nó cung cấp cho tôi những khí cụ thực tiển ngày qua ngày trong cuộc sống với một đứa bé chập chửng. Vì thế, hãy đối diện với nó, đáng yêu có thể, thư thái thì không như công ty của tôi.

Hầu hết thời gian, con gái tôi, Phoebe, giải khuây là cốt yếu - đầy những bản nhạc, những nụ cười khúc khích và điệu múa tùy hứng. Nhưng, thoảng hoặc, nó trải nghiệm bùng phát cơn phẩn nộ hoàn toàn. Chúng liên hệ đến việc quẳn quại trên sàn nhà, húc đầu và gào thét là những thứ làm nên bất cứ sự tự hào tự kỷ chói chang nào. Tôi thấy chúng khó để mà đối phó, đặc biệt ở những nơi công cộng. Đã có một sự việc đối với ổ bánh mì cá ngừ (tuna) trong một quán cà phê và tôi vẫn không thể nghĩ đến mà không rùng mình.

Chính là chồng tôi người đầu tiên nghĩ đến ý tưởng về thiền tập. Ông ấy đã bắt đầu một khóa tập luyện mà nó để giúp ông đối phó với căng thẳng của công việc. Tất cả dường như hơi tân thời đại với tôi: loại sự việc được yêu thích bởi những người đoán các cảm giác và cắm những que pha lê lên đầu con cái của họ khi chúng bị bệnh. Nhưng sau đó tôi đã chứng kiến sự khác biệt trong ông ấy. Ông đã có thể quên lãng những tác động vô lý ở sở làm mà trước đây phải làm cho ông nghiến răng trong giận dữ không ngủ được lúc bốn giờ sáng.

Tôi tự hỏi việc ấy có thể giúp tôi giữ được sự bình thản tương tự khi Phoebe nổi cơn tam bành, và đem nó đến nhóm thiền quán của cha mẹ và đứa con chập chửng của trung tâm Phật Giáo địa phương hay không. Hãy tin tưởng tôi, điều này không thể được hoàn tất mà không có sự náo động. Tôi được ra đời như một người vô thần để thấy tổ chức tôn giáo như cội nguồn của tất cả những nổi đau buồn của nhân loạiTuy thế, tôi cũng nghĩ, nó là một niềm kiêu hảnh si mê để quên lãng tuệ trí cổ xưa trong trạng thái toàn vẹn của nó.

Chúng tôi được đưa vào một phòng rộng. Những gối ngồi thiền và một giỏ đồ chơi được bày ra, cũng như những cái bàn nhỏ, với những cây viết chì màu và những hình ảnh Đức Phật để tô màu lên. Tôi phải chỉ ra rằng chỉ có cha mẹthiền tập mà thôi. Còn những kẻ mũi chảy thò lò chỉ ở đấy đùa giởn. Hay người phụ giúp dõi mắt trông chúng trong khi những ông cha bà mẹ mất tập trung (khi điều này được giải thích vào lúc khởi đầu, tôi đã thật sự tự hỏi rằng họ có biết đối phó như thế nào trong những cố gắng với việc nuốt những thứ không phải thức ăn to hơn cổ họng vài lần đang bị đẩy vào hay không.)

Một người đàn ông mặc áo vàng cam, đầu cạo trọc đến và ngồi xếp bằng, trên một chiếc sập. Tôi cảm thấy không thoải mái, cho đến khi ông ấy nói một câu chuyện đùa làm nhẹ bớt căng thẳng, câu chuyện về một thầy tu nói chuyện với một nhóm bà mẹ làm thế nào đối phó với con cái của họ. Ông đã nói trong giọng của người ở vùng đông Luân Đôn và thường cười ha hả. Sau đó, ông đã chọc một số đứa bé nào đó vể đôi bàn chân bốc mùi của chúng.

Những người lớn chúng tôi nhắm mắt lại để ông thầy tu có thể hướng dẫn chúng tôi thiền tập - khởi đầu chỉ bảo chúng tôi tập trung trên hơi thở, và rồi yêu cầu chúng tôi ở trong một khía cạnh tích cực đối với một người nào đó mà chúng tôikinh nghiệm, a hà, 'khó khăn' trong đời sống của chúng tôi.

Nghe tệ hại kinh khủng, nhưng những đứa con nít lại im lặng lạ kỳ lúc đầu - mặc dù chúng có thế đã chiến thắng với một sự bố trí xa lạ khá tốt. Tôi thật sự có thể cố gắng (và thất bại lắm - ô cố gắng lên, những vị thầy Tây Tạng đã dành cả đời cố gắng để làm điều này!) cố gắng để làm trầm tĩnh cơn lốc chướng khí trong tâm tôi.

Và rồi tôi đã trở nên cảnh giác rằng Phoebe đặt một trong những bức họa Đức Phật trên thảm. Nó đang cố xuyên thủng qua tờ giấy với một cây bút chì. Lập đi lập lại. Bực bộiâm thanh ấy, tôi đã trừng một mắt nhìn xuống nó.

"Nhắm mắt lại mẹ ơi," nó cười. Tôi nhướn chân mày lên... và rồi thì nhớ lại điều gì đấy mà ông thầy tu đã nói về việc có thể nhận thức thế giới một cách tích cực hơn nếu tôi có thể thay đổi những phản ứng của tôi với thái độ của người khác. Tôi nhìn chung quanh căn phòng. Những đứa trẻ khác bây giờ đang chạy quẩn quanh, ném những đồ chơi và chơi đô vật trên thảm. Một đứa bé đang hét lên. Tất cả những điều này rối tung vượt xa thái độ của con gái tôi. Nhưng không điều nào làm tôi chán nản, bởi vì tôi không chịu trách nhiệm với chúng.

Tôi không tuyên bố rằng tôi đã trở thành một vị thánh mĩm cười nhẫn nại qua một đêm. Nhưng tôi thật sự nghĩ rằng nếu quý vị có thể thoáng thấy một thời khắc tĩnh lặng hòa bình trong sự hiện diện của con trẻ chập chửng của quý vị, quý vị thật sự hiện thực một điều gì đó - cả như là một bậc cha mẹ và một con người.

 

Nguyên tác: Can meditation make you a better parent?
Ẩn Tâm Lộ ngày 06-04-2012
http://www.buddhistchannel.tv/index.php?id=7,10780,0,0,1,0


[1] Nguyên văn: 'Hickory Dickory Dock'(một bài hát Anh Quốc, 1774: 'Hickory Dickory Dock, con chuột chạy lên đồng hồ, đồng hồ gỏ một tiếng, con chuột chạy xuống, Hickory Dickory Dock)

Tạo bài viết
28/01/2011(Xem: 229198)
17/09/2013(Xem: 6329)
09/12/2013(Xem: 5266)
Có một câu chuyện thú vị rằng năm 1994, thiền sư Phật Giáo người Hàn Quốc, tiến sỹ Seo Kyung-Bo đã có chuyến viếng thăm đặc biệt Đức Cha John Bogomil và đã tặng Đức Cha vương miện của Bồ tát Quan Thế Âm bằng ngọc. Lúc đó Đức Cha John Bogomil có hỏi thiền sư Seo Kyung-Bo về sự liên kết giữa Thiên chúa giáo và Phật giáo và câu trả lời rằng đó là 2 cánh của 1 con chim.
Bức tượng “lưu lạc” đúng 50 năm. Trong khoảng thời gian đó có gần bốn mươi năm là dằng dặc ám ảnh chiến tranh của người cựu binh Mỹ Muller và hơn mười năm ông Anderson day dứt thực hiện nguyện vọng sau cùng của bạn. Nên dù đến vào giờ chỉ tịnh chốn thiền môn của một buổi trưa nắng nóng Quảng Trị, Anderson vẫn phải làm phiền nhà chùa để được vào trả lại bức tượng. Người bạn quá cố Muller và cả ông nữa, đã chờ đợi giây phút này quá lâu rồi!