“Di dời” Tượng đài Quách Thị Trang

21/08/20146:10 CH(Xem: 5557)
“Di dời” Tượng đài Quách Thị Trang

“Di dời” Tượng đài Quách Thị Trang

TNT Mặc Giang

Quách Thi Trang 1“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng

Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh”

Một công trường lưu dấu tích tên em

Nay bị di dời, Trang ơi em có biết

Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt

Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua

Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa

Lòng thương tiếc một nữ sinh đã chết

Đạn lạnh lùng thấu tim em ngã gục

Máu phún tuôn em nhắm mắt lìa đời

Tà áo bay bị rách toát tả tơi

Em bị chết bởi bạo tàn chế độ

Nơi em chết dựng bức tượng nho nhỏ

Để tiếc thương để đánh dấu một thời

Năm mươi năm trang lịch sử khôn nguôi

Nay di dời có nghĩa là biến mất

Di dời đi đâu, nào ai có biết

Một góc công viên, hay xó bảo tàng

Dù có trịnh trọng, hay chốn bỏ hoang

Nhưng không phải là nơi em đã chết

Đất mênh mông sao lòng người quá chật

Tượng nhỏ nhoi nào chiếm khoảnh không gian

Phố sá Thành Đô sóng người ngập tràn

Em chỉ một mình mà không chỗ đứng

Em đã chết rồi, em không thể nói

Chế độ xưa bắn em, chết không toàn thây

Chế độ nay dời em, ra khỏi nơi đây

Chết làm gì có quyền, đó là quyền người sống ?

Quách Thi Trang 2“Trang hỡi Trang, Em Là Vì Sao Sáng”

Nay khung trời sẽ xóa mất tên Em

Rồi mai sau biết ai nhớ ai quên

Một cô bé giữa hai trào chế độ

Chế độ nào thì cũng là chế độ

Uy quyền nào thì cũng là quyền uy

Cô bé nữ sinh nào có nghĩa gì

Dẫu dấu tích đã đi vào lịch sử

Trang sử chạy với muôn ngàn con chữ

Dòng thời gian luôn cuốn xoáy nổi trôi

Em chết đi cát bụi đã lên ngôi

Nay di dời ra sao em đâu biết

Nhưng người sống sẽ có người luyến tiếc

Cô bé tên Trang bị bắn chết nơi này

Áo nữ sinh không còn áo trắng bay

Em từ giã mái trường từ ngày em ngã gục

Hồn trong trắng không nhuốm màu vẫn đục

Em chết đi trong lứa tuổi học trò

Mong hòa bình thịnh vượngấm no

Cho quê hương dân tộc Việt Nam được sống

Quách Thi Trang 3“Trang hỡi Trang, Em Là Vì Sao Sáng”

Chỗ đất kia sẽ biến mất tên Em

Khung trời kia, Em hãy ngủ trên ngàn

Hãy cứ ngủ như muôn người đã chết

Chết có nghĩa đã trả về trời đất

Đất ở đây là Đất Mẹ Việt Nam

Trời ở đây là Trời của Tiên Rồng

Mãi hòa quyện cùng hồn thiêng sông núi

Còn người sống sẽ băng qua thời thế

Tôi không nghĩ rằng người chết mong tri ân

Nhưng người sống không có quyền được quên

Quên giả huyễn phù sinh

Nhưng, không có quyền quên lịch sử.

Ngày 20-8-2014

Viết, khi đọc những tin tức xoay quanh việc “di dời” Tượng đài Quách Thị Trang.

Chế độ trước, Em bị bắn chết vào tháng 8 năm 1963.

Chế độ sau, cũng cùng thời điểm tháng 8 sau 51 năm, Em Sẽ Bị Di Dời.

TNT Mặc Giang
Tạo bài viết
11/09/2017(Xem: 4072)
04/12/2019(Xem: 1883)
08/01/2020(Xem: 694)
22/06/2017(Xem: 6872)
27/11/2019(Xem: 2843)
10/05/2018(Xem: 6514)
31/10/2017(Xem: 6747)
Cho dù tình hình có khó khăn đến đâu, chúng ta nên tin tưởng vào khoa học và trí tuệ của con người với quyết tâm và lòng can đảm để vượt qua những vấn đề như hiện nay. Đối mặt với các mối đe dọa đối với sức khỏe và hạnh phúc của chúng ta, việc cảm thấy lo lắng và sợ hãi là điều tự nhiên. Tuy nhiên, tôi có lời khuyên chân thành sau như một sự an ủi cho bạn lúc này: “KHÔNG CÓ ĐIỀU GÌ PHẢI LO LẮNG CẢ, NẾU CÓ VIỆC GÌ ĐÓ CẦN LÀM - HÃY LÀM ĐI; CÒN NẾU CHƯA LÀM ĐƯỢC, THÌ LO LẮNG MẤY CŨNG KHÔNG GIÚP ĐƯỢC GÌ.”
Khủng hoảng Covid-19 là một khủng hoảng sinh thái, ‘‘khủng hoảng mang tính hệ thống’’, một cuộc đại khủng hoảng. Một bộ phận giới chính trị dường như đã bắt đầu thừa nhận điều này. Chỉ có các phối hợp tập thể trên quy mô toàn cầu mới có khả năng giúp nhân loại tìm được lối thoát cho cuộc đại khủng hoảng hiện nay.
Trong thế kỷ 21, khi văn minh đạt đến đỉnh cao ít ai nghĩ đến có một lúc con người phải đối diện với một thảm cảnh nghiệt ngã như hôm nay – Covid-19, trận dịch lớn nhất lịch sử trong thế kỷ qua, chợt khởi như một cơn ác mộng đã khiến cho nhân loại phải kinh hoàng.