Lời cuối sách của người dịch

23/08/20169:34 SA(Xem: 884)
Lời cuối sách của người dịch

PHÁP HÀNH ĐỊNH VÀ TUỆ 
Rinpoche Khenchen Thrangu
Thích Nữ Trí Hòa Việt dịch

Lời cuối sách của người dịch

Cuối mùa Đông năm Ất Mùi, năm mới của kỷ nguyên mới. Con người có thể du lịch lên sao Hỏa. Một cuộc du hành để thỏa mãn trí tò mò hay có thể sống trên đó và người ta có thể chi hàng vạn Mỹ Kim để chỉ khám phá trong một cuộc du hành. Nhưng có một cuộc du hành không tốn xu nào để khám phá ra con người của chính mình, mà nếu không thì tất cả các cuộc du hành / du lịch trên toàn cõi hành tinh trong vũ trụ chẳng những vô bổ mà còn chẳng giúp gì cho chúng ta khi cần thiết, như sống thế nào để có hạnh phúc cho mình và người; và chết thế nào để được bình an. Chúng ta thật thiếu tình thương chân thật đối với chính mình. Một tình thương mà ai cũng mong muốn có được: sống hạnh phúc và chết không gì hối tiếc, một mong cầu thật đơn giản mà ít người đạt được

Vậy thìgiá trị gì để du hành lên sao Hoả? 

Cái gì quan trọng hơn? Một chánh kiến sáng suốt về bản tâm mình, một thông hiểu đúng về cái chết, một viên kiến thẩm thấu về những bài giảng giáo lý về cách sống và cách chết để có thể ứng dụng, vì sống và chết là hai sự thật không thể tách rời cũng như thân và tâm có ảnh hưởng mật thiết cùng nhau, cùng cách tạo điều kiện tốt nhứt để hoàn thành sự mong cầu của con người chúng ta là: sống hạnh phúc và chết bình an


Chúng ta nói Phương Tây thật sự đã may mắn được hưởng giáo lý Đông phương mà trước đây hơn 60 năm đã khép kín, bảo mật tại vùng núi tuyết Hy Mã Lập Sơn. Giờ đây, chúng ta nên sẵn lòng đón nhận một phần giáo lý ấy! Giáo lý mà hàng triệu người đã ngã gục vì lòng tin của họ đối với đức Phật, để giáo lý này và tuệ giác đức Phật tuôn vào thế giới phương Tây, chúng ta nên nắm bắt thời cơ đem lại lợi lạc cho chính mình lúc sống cũng như khi chết. Đây chính là mình thật sự biết thương mình, biết đem nền giáo lý này ra ứng dụng, nền giáo lý mà hàng bao người đã gục xuống để bảo vệ giáo lý này giờ đây được tuôn vào Tây phương. Thế thì tại sao chúng ta không đón lấy thời cơ, dành một phần thời gian cho việc tu tập nghiêm chỉnh, chuyển hóa cuộc sống trong một xã hội quay cuồng, cuốn theo tốc độ hỏa tiễn cấp tiến, và chuyển hóa, đối mặt với cái chết của mình một cách không sợ hãi lo âu

Mong sao cho tất cả mọi người, nhất là những ai có duyên đọc được quyển sách này, hãy phát khởi tín tâm, trước tiên hướng về cho chính bản thân mình, thương lấy mình, đem giáo pháp ra ứng dụng cho thân tâm mình có được một cuộc sống hạnh phúc, mai sau được bình an như ý

Nguyện hồi hướng tất cả công đức này đến tất cả mọi loài hữu tình cùng vô tình, đồng thành chánh giác

Ngày cuối Đông tại Linh Sơn, Worcester 
Thích Nữ Trí Hòa
(Tủ sách rộng mở tâm hồn)







Tạo bài viết
30/07/2013(Xem: 21403)
Với người Bhutan, Phật giáo không chỉ là một tôn giáo mà đơn giản là triết lý thấm đấm trong văn hóa, lối sống và từng nếp nghĩ của đời sống thường nhật. Trong các nghi thức tâm linh, người Bhutan rất coi trọng nghi thức tang lễ, nếu không muốn nói là coi trọng nhất bởi vì cái chết không chỉ đánh dấu sự rời bỏ của thần thức mà còn khởi đầu của tiến trình tái sinh.
Ba tháng Hạ an cư đã qua, Tăng tự tứ cũng đã viên mãn, và tháng Hậu Ca-đề cũng bắt đầu. Đây là thời gian mà một số điều Phật chế định được nới lỏng để cho chúng đệ tử có thể bổ túc những nhu cầu thiếu sót trong đời sống hằng ngày. Cùng chung niềm vui của bốn chúng, nương theo uy đức Tăng-già, tôi kính gởi đến Chư Tôn đức lời chúc mừng đã hoàn mãn ba tháng tĩnh tu trong nguồn Pháp lạc tịnh diệu, phước trí tư lương sung mãn.
Coronavirus đang chia rẽ người dân Mỹ trong đó có cộng đồng Phật tử Việt. Người đệ tử Phật phải thường quán niệm: an hòa ở đâu và làm sao giữ đƣợc. Những tranh luận từ quan điểm, nhận thức, định kiến đã tạo nên nhiều xung đột, bất hòa và bạo loạn. Khẩu nghiệp trong thời điểm hiện nay cần được chú tâm tu luyện. Học biết yên lặng khi cần và tranh luận trong chừng mực nhưng phải mang đến sự an hòa. ... Giáo Hội kêu gọi chư Thiện Tín, Cư sỹ, Phật tử và đồng hương thật Định tĩnh, Sáng suốt trước đại dịch hiện nay. Chúng ta cùng chắp tay nguyện với lòng: Chúng con sẽ vượt qua. Nƣớc Mỹ sẽ vượt qua. Và Thế giới sẽ vượt qua. Mùa Vu Lan năm nay tuy có hoang vắng trong các sinh hoạt Phật giáo nhưng ta vẫn tràn đầy năng lực, một năng lực cần thiết để vượt qua đại dịch và khốn khó hiện nay.