Những bài thơ thoảng mùi Thiền trong trại Cải Tạo

30/08/20193:53 CH(Xem: 769)
Những bài thơ thoảng mùi Thiền trong trại Cải Tạo
NHỮNG BÀI THƠ THOẢNG MÙI THIỀN
TRONG TRẠI CẢI TẠO

Đào Văn Bình

Ngũ Uẩn

Vọng niệm từ đâu bỗng nảy ra
Gặp em trong chốn bụi phồn hoa
Nói cười ân ái như mê loạn
Một kiếp thu vào trong cánh hoa

                  ***

Em đến chùa xưa như cánh mai
Tiếng chuông huyền diệu tịch trần ai
Ngây thơ em biết đâu là Phật
Chỉ thoáng em buồn khi nắng phai

                  ***

Một nén hương thơm cũng nhiệm màu
Diễn huyền đâu phải tại thâm sâu
Mắt em đâu có gì trong đó
Sao nhiếp hồn ta tới bạch đầu?

                  ***

Một bóng chim bay cũng nhớ em
Rồi quên trong khói thuốc ưu phiền
Xưa chưa từng nói câu ly biệt
Nay cách xa rồi trong đảo điên

                 ***

Ta đã tìm về nơi rất xa


Khi chưa phiền não chẳng phong ba
Nghiệp duyên đâu phải em mê hoặc?
Chỉ tại nhìn trăng tưởng Tố Nga.

Đào Văn Bình

(Trại Hà Tây năm 1980)

Vô Môn Quan

Thu phong hựu động ngã tâm sầu.
Thiền Luận mông lung đốn-tiệm thâu?
Ngũ niên dĩ quá như xuân mộng.
Không- sắc môn quan khởi tự cầu?

Dịch nghĩa:

Gió thu lại lay động lòng ta buồn.
Cuốn Thiền Luận mông lung không biết tiếp thu đốn hay tiệm?
Năm năm qua như giấc mộng xuân.
Cửa Không-Sắc há cầu mà được.

Đào Văn Bình

        (Trại Hà Tây 1980)

Bụi Hồng

Mây bay nhè nhẹ qua cầu.
Sương rơi bạc trắng mái đầu phong ba.
Hồ xưa dõi bóng trăng tà.
Cưỡi con lừa nhỏ mà qua bụi mờ.
Tuyết rơi mấy giải bơ phờ.
Nghe chim gõ mõ mà ngờ chiêm bao.
Túi thơ tiệc rượu hôm nào.
Phồn hoa tỉnh mộng đêm vào quãng Không.
Trăng khuya theo mãi bóng hình.
Có con chim nhỏ giật mình bay xa.
Cầu tre đâu mãi đứng chờ.
Khóm mai gầy guộc ơ hờ khách qua.
Chiếc thân đạo sĩ phai nhòa.
Cưỡi con lừa nhỏ mà qua bụi mờ.

Đào Văn Bình

(Trại Long Thành 1975)

 
Tạo bài viết
11/09/2017(Xem: 4477)
04/12/2019(Xem: 2284)
08/01/2020(Xem: 1013)
22/06/2017(Xem: 7361)
27/11/2019(Xem: 3365)
10/05/2018(Xem: 7185)
31/10/2017(Xem: 7144)
Ngôi chùa Phật giáo 700 tuổi đứng vững trước lũ sông Dương Tử Khi nước lũ đạt mức kỷ lục trên khắp miền trung và miền nam Trung Quốc, video xuất hiện vào ngày 14-7 cho thấy một ngôi chùa 700 tuổi kiên cường đứng trước mọi thứ mà sông Dương Tử có thể xô vào.
Thời gian cơn đại dịch hiểm ác Virus corona này, khi các nhân viên y tế tuyến đầu bận rộn trong việc phòng chống và kiểm soát Covid-19, một số người đang âm thầm quan tâm lo lắng cho người dân với tinh thần vô ngã vị tha, những người gián tiếp bị con ác quỷ Covid-19 này tấn công. Thượng tọa Tiến sĩ Bodhipala là một trong những chiến sĩ ở tuyến đầu của trận chiến chống đại dịch Covid-19, Ngài là một trong những anh hùng thầm lặng trên mặt trận không tiếng súng, chiến đấu với kẻ thù vô hình nhưng đầy hiểm nguy.
Thật sự ai có chút từ tâm hẳn cũng phải nghẹn thở khi nhìn hình ảnh người cảnh sát da trắng đè gối lên cổ người da đen cho đến chết, mặc lời van xin thảm thiết.