Chùm thơ mùa Xuân

17/01/20173:11 CH(Xem: 4055)
Chùm thơ mùa Xuân
  blank

 

CHÙM THƠ MÙA XUÂN
ĐÂY ĐÓ MÙA XUÂN.
  
Phải đâu !
 
Giữa bộn bề cuộc sống
Đời vùi giấc ngủ xuân
Ta đi giữa Thực-Mộng
Mắt nhìn không phân vân.
 
Đời sửa soạn
 
Bao sắc màu diễm lệ
Đoạn trường cuộc rong chơi
Đất trời Xuân... như thế !
Tình nguyên sơ đất trời.
 
Đời khuya
 
Ký ức bộn bề đã tắt
Chợt ra, dừng cuộc chiêm bao
Nẻo về từ trong tầm mắt
Gặp ta từ buổi xuân nào.
 
Trong đầm
 
Con trâu trầm dưới nước
Quẩy đuôi hạnh phúc đời
Thong thả mồn nhai cỏ
Mùa xuân nào qua tôi !
 
Con Ong
Ruỗi dong tìm hương mật
Xây tổ kết mùa hương
Đi giữa đời bẩn chật
Kết ngàn hoa xuân phương.
 
 
Cuối trời hoàng hôn
 
Xuân về bên bờ cỏ
Sương qua bãi rêu cồn
Đời qua bao hỷ lạc
Về cuối trời hoàng hôn.
 
 
Xuân về
 
Phong trần say mấy độ
Bạc phếch áo vai đời
Thu về xanh tiếng nhạn
Xuân về hoa cỏ tươi.
 
 
Mặt đất
 
Trời mùa xuân chim gọi
Mở đường sinh loại đi
Chở chuyên đời muôn lối
Thơm ý đạo Từ Bi.
 
 
Phật toạ
 
Yên bình đỉnh non cao vút
Mây chở mùa xuân hào quang
Cho cả tâm hồn cát bụi
Đâu đâu cũng Phật, Niết Bàn.
 
Chùa Kỳ Viên, South Dakota, Xuân 2017.
MẶC PHƯƠNG TỬ.

MÙA XUÂN PHẬT HIỆN
 

Phật vẫn thường hằng khắp thế gian
Từ Bi vô lượng, Đức vô vàn
Là Xuân, đây với mùa xuân Phật
Khắp cả muôn loài toả Phật quang.

 

Phật hiện mùa xuân khắp mọi nơi
Không riêng kiều diễm cánh hoa tươi
Lệ sầu ai đã hoen đôi mắt
Và chốn lầm than có Phật rồi. !

 

Có kẻ chưa từng mặc áo xuân
Tháng năm đày đoạ bước phong trần
Trên vai gánh nặng màu sương gió
Nơi cõi đất bùn, kiếp thế nhân.

 

Trên mái đầu xanh, trong mắt xanh
Mảnh hồn còn vẹn nét tinh anh
Vẫn cam tím cả bờ môi thắm
Đi giữa đường mơ dệt mộng lành.

 

Những dáng thân gầy trông xác xơ
Tuổi thêm chồng chất xoá đời mơ
Chỉ nghe ngày tháng âm thầm gọi
Trên chiếc lưng còng, tóc bạc phơ.

 

Có những con tim mang vết thương
Tháng ngày tê tái giọt sầu tuôn
Đâu hay rộn tiếng mùa xuân tới
Nên chỉ âm thầm trong gió sương.

 

Nơi ấy, mùa xuân Phật hiện vào
Giữa lòng cát bụi, giữa sầu đau
Nụ cười tỉnh thức tươi lòng đất
Cho gió xuân về góp đỉnh cao.

 

Như thế, là trong nghĩa cuộc đời
Phật hằng sưởi ấm vạn niềm côi
Áo ai còn lấm bao hồng bụi
Đâu cũng là XUÂN có PHẬT rồi...!

 

Chùa Kỳ Viên, South Dakota (USA)
MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

Tạo bài viết
19/01/2014(Xem: 12592)
24/01/2017(Xem: 5684)
18/01/2011(Xem: 46767)
Cho dù tình hình có khó khăn đến đâu, chúng ta nên tin tưởng vào khoa học và trí tuệ của con người với quyết tâm và lòng can đảm để vượt qua những vấn đề như hiện nay. Đối mặt với các mối đe dọa đối với sức khỏe và hạnh phúc của chúng ta, việc cảm thấy lo lắng và sợ hãi là điều tự nhiên. Tuy nhiên, tôi có lời khuyên chân thành sau như một sự an ủi cho bạn lúc này: “KHÔNG CÓ ĐIỀU GÌ PHẢI LO LẮNG CẢ, NẾU CÓ VIỆC GÌ ĐÓ CẦN LÀM - HÃY LÀM ĐI; CÒN NẾU CHƯA LÀM ĐƯỢC, THÌ LO LẮNG MẤY CŨNG KHÔNG GIÚP ĐƯỢC GÌ.”
Khủng hoảng Covid-19 là một khủng hoảng sinh thái, ‘‘khủng hoảng mang tính hệ thống’’, một cuộc đại khủng hoảng. Một bộ phận giới chính trị dường như đã bắt đầu thừa nhận điều này. Chỉ có các phối hợp tập thể trên quy mô toàn cầu mới có khả năng giúp nhân loại tìm được lối thoát cho cuộc đại khủng hoảng hiện nay.
Trong thế kỷ 21, khi văn minh đạt đến đỉnh cao ít ai nghĩ đến có một lúc con người phải đối diện với một thảm cảnh nghiệt ngã như hôm nay – Covid-19, trận dịch lớn nhất lịch sử trong thế kỷ qua, chợt khởi như một cơn ác mộng đã khiến cho nhân loại phải kinh hoàng.