Anh em bò và chú heo con

24/01/20194:00 SA(Xem: 9463)
Anh em bò và chú heo con
blank

Năm Hợi kể truyện tiền thân Đức Phật

____________________nam ky hoi_____________________

 

ANH EM BÒ

VÀ CHÚ HEO CON

 

Ngày xưa ở tại nông thôn

gia đình nọ sống luôn thuận hòa

Nuôi hai bò trong trại nhà

Lông màu hung đỏ, mượt mà, dịu êm

Hai bò đỏ là anh em

Nhọc nhằn lao động thường xuyên cận kề.

Nhà nuôi thêm một heo kia

Số chàng heo sữa còn gì sướng hơn

Chủ nhà lo thật chu toàn

Bao nhiêu thức uống, đồ ăn tốt lành

Khi rau cháo, lúc cơm canh

Toàn là hạng nhất để dành heo con

Đôi khi thêm cả đường ngon

Heo ăn, heo ngủ chẳng còn làm chi

Không di động, cứ nằm lì

Suốt ngày im lặng, ít khi ồn ào.

*

Bò em nhìn thấy buồn sao

Than: “Mình thời khổ! Heo nào cực thân!

Mình thời làm việc nhọc nhằn

Kéo xe chở nặng chạy lăn trên đường

Kéo cày bừa khắp ruộng đồng

Nắng hè nóng nực, gió đông lạnh lùng

Uống ăn kham khổ vô cùng

Toàn rơm với cỏ xoay vòng, thảm thay!

 

Mình mang lợi lộc hàng ngày

Giúp thêm tài sản vào tay chủ mình

Heo kia chẳng giúp gia đình

Vậy mà được hưởng tốt lành quanh năm!”

Bò em ghen tức cằn nhằn

Hỏi anh với giọng băn khoăn ngỡ ngàng.

Bò anh kinh nghiệm, khôn ngoan

Thấy em thắc mắc, nhẹ nhàng nhủ khuyên:

“Em ơi chớ có muộn phiền

Ghen tuông người khác chỉ thêm hiểm nghèo

Đừng ghen tị với con heo

Chủ mà đãi ngộ là điều nguy nan

Đồ ngon ngọt của chủ nhân

Chính là ‘thực phẩm tử thần’, ham chi!

Nhà này, em nhớ lại đi

Cô con gái chủ nay thì lớn khôn

Giờ cô chuẩn bị kết hôn

Tiệc mừng đãi khách kéo luôn mấy ngày

Món ăn chính là heo này

Nên heo đặc biệt từ ngay bây giờ

Được nuôi béo để đợi chờ

Người ta làm thịt, xót xa vô cùng

Vài ngày nữa có tiệc tùng

Họ hàng ở khắp các vùng chung quanh

Kéo về dự lễ linh đình

Bấy giờ heo sẽ trở thành món ăn

Người lôi đầu, kẻ kéo chân

Đem heo giết thịt! Tấm thân tan tành!”

*

Đúng như lời của bò anh

Ít hôm khách tới gia đình rất đông

Chủ nhà gả gái đầu lòng

Cho nên đám cưới vô cùng dềnh dang

Heo kia bị giết thảm thương

Làm thành nhiều món thông thường ngon sơi

Bò anh lúc đó thốt lời

Nói về kinh nghiệm cuộc đời đẩy đưa:

“Em ơi em nhận ra chưa

Chuyện heo lâm nạn như vừa xảy ra?”

Bò em: “Dạ thấy rõ mà

Giờ em hiểu chuyện xót xa này rồi!”

Bò anh nói tiếp ngậm ngùi:

“Đây là hậu quả của thời vàng son

Được chiều đãi, được ăn ngon

Được nuôi tử tế là còn khổ đau!

Phần mình quý hoá gì đâu

Rơm khô, cỏ úa từ lâu chán chường

Món ăn thật quá tầm thường

Nhưng so ra vẫn trăm đường tốt hơn

Hơn cơm dẻo, hơn gạo thơm

Hơn đồ ngon ngọt heo luôn được dùng

Điều này dễ hiểu vô cùng

Mình ăn những thứ tuy không ngon lành

Nhưng không gây hại cho mình

Mà rồi tuổi thọ tăng nhanh, kéo dài.

Đừng nên khi sống trên đời

Vội vàng ghen tức với người hơn ta

Nên tìm hiểu cho rõ ra

Giá nào phải trả để mà hưởng vui!”

 

NHẬN DIỆN TIỀN THÂN

Bò anh là tiền thân Đức Phật. Bò em là Ananda.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi

BIG RED, LITTLE RED AND NO-SQUEAL

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

_________________________________________________

 

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
12/01/2012(Xem: 61191)
18/01/2011(Xem: 89111)
07/02/2015(Xem: 13026)
27/01/2015(Xem: 25594)
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.
"Chỉ có hai ngày trong năm là không thể làm được gì. Một ngày gọi là ngày hôm qua và một ngày kia gọi là ngày mai. Ngày hôm nay mới chính là ngày để tin, yêu và sống trọn vẹn. (Đức Đạt Lai Lạt Ma 14)