Tự hào là Phật tử

26/09/20191:02 SA(Xem: 3105)
Tự hào là Phật tử
TỰ HÀO LÀ PHẬT TỬ
Thích Trung Hữu

Phat tu
Thân người khó được, Phật pháp khó nghe, vì vậy, sanh ra được làm người,
được biết Phật pháp là điều lành cần trân trọng -
Ảnh minh họa của Đăng Huy
Một nhóm sinh viên đến chùa để tìm hiểu về đạo Phật và kiến trúc chùa nhằm phục vụ cho chương trình học. Có một em tự giới thiệu mình là tín đồ của đạo Thiên Chúa.

Tôi không biết những tín đồ đạo Thiên Chúa có tự hào về tôn giáo của mình hay không, và tự hào đến mức nào, nhưng qua những người tôi đã gặp, họ rất thẳng thắn tuyên bốtín đồ của Chúa. Trong khi đó, những người theo đạo Phật thì dường như thích giấu đi tôn giáo của mình. Không kể những người theo đạo ông bà (mà ông bà thì theo đạo Phật), những người đi chùa và có thiện cảm, niềm tin nơi Phật pháp, mà ngay cả những người quy y Tam bảo hẳn hoi, khi khai trong sơ yếu lý lịch vẫn điền ở mục tôn giáo là “không” (điều này khiến cho việc thống kê số lượng tín đồ đạo Phật trên thế giới không được chính xác). Tôi cũng không hiểu vì sao Phật tử chúng ta lại ngại nói về tôn giáo, ngại nói mình là Phật tử. Chẳng lẽ những người Phật tử nghĩ rằng việc theo một tôn giáo là đáng xấu hổ, hay cản trở sự thăng tiến của họ trong công việc?

Tôi nghĩ rằng người Phật tử cần hiểu đúng về tôn giáo nói chung và Phật giáo nói riêng. Có lẽ do quan niệm cũ trước đây, rồi hình thành tâm lý cho rằng theo tôn giáoyếu đuối, ủy mị và mê tín; rằng tôn giáo chỉ có cúng kiếng và cầu nguyện cho nên chỉ thích hợp với người già. Đó là cái nhìn rất sai lầm về tôn giáo, nhất là Phật giáo. Một người đi theo một tôn giáo nào đó tức là xác định nhân sinh quan của mình. Nhân sinh quan là đường hướng, là lẽ sống, là lý tưởngý nghĩa của đời người. Con người sống không thể khôngnhân sinh quan. Sống mà không có nhân sinh quan thì như lục bình trôi sông, nước lớn trôi lên, nước ròng trôi xuống. Người không có nhân sinh quan là người sống mà không có lý tưởng, ai nói gì cũng nghe, cũng tin và chỉ quanh quẩn trong những nhu cầu vật chấtgiải trí bình thườnghiện tại. Quy y Tam bảo không chỉ là để tìm sự che chở của Phật-Pháp-Tăng mà trên hết là xác định nhân sinh quan của mình, rằng mình sẽ sống theo lý tưởng của đạo Phật, lấy Phật pháp làm kim chỉ nam cho tư tưởng và hành động của mình.

Phật giáo là một tôn giáo cổ (trước cả Thiên Chúa giáoHồi giáo) nhưng tư tưởng của Phật giáo không hề cổ mà ngược lại rất hiện đại. Nói như nhận định được cho là của nhà vật lý học người Đức Albert Einstein, rằng “Nếu có một tôn giáo nào đáp ứng những nhu cầu của khoa học hiện đại, thì đó là Phật giáo. Phật giáo không đòi hỏi phải xét lại mình để cập nhật những khám phá mới của khoa học. Phật giáo cũng không cần từ bỏ bất cứ quan điểm nào của mình để đi theo khoa học. Bởi, Phật giáo bao gồm khoa học và vượt xa khoa học”. Đó là vì những vấn đềĐức Phật đặt ra gần 3 thiên niên kỷ trước vẫn không hề bị lỗi thời trong thời đại ngày nay. Đó là vấn đề khổ đau và phương pháp diệt trừ khổ đau, vấn đề tà kiếnchánh kiến, từ bitrí huệ, yêu thươnghiểu biết, và nhất là chủ trương con người phải dựa vào chính bản thân mình để giải quyết các vấn đề của con người trên tinh thần duyên sinh vô ngã mang tính toàn cầu như hiện nay. Những vấn đề như thế có gọi là mê tín, là ủy mị được không?

Có một số tôn giáogiáo lý của họ không được các nhà khoa học đánh giá cao như Phật giáo, hoặc ở một vài giai đoạn lịch sử của họ đã có những hành vi có lỗi với nhân loại, ấy vậy mà tín đồ của họ không hề e dè tuyên bố mình là tín đồ của tôn giáo đó. Còn Phật giáo là một tôn giáo mà có thể nói là hoàn hảo cả về giáo lý lẫn hành trì thì chúng ta phải vô cùng tự hào tuyên bố mình là Phật tử mới phải, vì mình đã may mắn hơn những người khác gặp được Phật pháp và lấy Phật pháp làm lẽ sống của đời mình.

Phật tử chúng ta luôn làm điều gì đó để cúng dường Đức Thế Tôn. Và tôi cho rằng tự hào mình là Phật tử là một trong những cách cúng dường vô cùng ý nghĩa.

Thích Trung Hữu | Báo Giác Ngộ 1001


Tạo bài viết
25/12/2014(Xem: 2078)
13/12/2016(Xem: 9611)
28/05/2020(Xem: 2519)
Với người Bhutan, Phật giáo không chỉ là một tôn giáo mà đơn giản là triết lý thấm đấm trong văn hóa, lối sống và từng nếp nghĩ của đời sống thường nhật. Trong các nghi thức tâm linh, người Bhutan rất coi trọng nghi thức tang lễ, nếu không muốn nói là coi trọng nhất bởi vì cái chết không chỉ đánh dấu sự rời bỏ của thần thức mà còn khởi đầu của tiến trình tái sinh.
Ba tháng Hạ an cư đã qua, Tăng tự tứ cũng đã viên mãn, và tháng Hậu Ca-đề cũng bắt đầu. Đây là thời gian mà một số điều Phật chế định được nới lỏng để cho chúng đệ tử có thể bổ túc những nhu cầu thiếu sót trong đời sống hằng ngày. Cùng chung niềm vui của bốn chúng, nương theo uy đức Tăng-già, tôi kính gởi đến Chư Tôn đức lời chúc mừng đã hoàn mãn ba tháng tĩnh tu trong nguồn Pháp lạc tịnh diệu, phước trí tư lương sung mãn.
Coronavirus đang chia rẽ người dân Mỹ trong đó có cộng đồng Phật tử Việt. Người đệ tử Phật phải thường quán niệm: an hòa ở đâu và làm sao giữ đƣợc. Những tranh luận từ quan điểm, nhận thức, định kiến đã tạo nên nhiều xung đột, bất hòa và bạo loạn. Khẩu nghiệp trong thời điểm hiện nay cần được chú tâm tu luyện. Học biết yên lặng khi cần và tranh luận trong chừng mực nhưng phải mang đến sự an hòa. ... Giáo Hội kêu gọi chư Thiện Tín, Cư sỹ, Phật tử và đồng hương thật Định tĩnh, Sáng suốt trước đại dịch hiện nay. Chúng ta cùng chắp tay nguyện với lòng: Chúng con sẽ vượt qua. Nƣớc Mỹ sẽ vượt qua. Và Thế giới sẽ vượt qua. Mùa Vu Lan năm nay tuy có hoang vắng trong các sinh hoạt Phật giáo nhưng ta vẫn tràn đầy năng lực, một năng lực cần thiết để vượt qua đại dịch và khốn khó hiện nay.