Chùm Thơ Đạo Vị Trong “đường Về Minh Triết”

14/11/20192:58 SA(Xem: 873)
Chùm Thơ Đạo Vị Trong “đường Về Minh Triết”

 

 

 

CHÙM THƠ ĐẠO VỊ TRONG “ĐƯỜNG VỀ MINH TRIẾT”

(https://thuvienhoasen.org/a22566/duong-ve-minh-triet)

Tuệ Thiền Lê Bá Bôn

1.

ĐƯỢC TẶNG CHÂN KINH

 

Chiều lên chùa núi trầm tư
Chim chao biếc lá hát ru cuộc đời
Sáng về thăm rẫy bên đồi
Thấy nghe vô niệm: ngộ lời Tâm Kinh.

--

2.

BƯỚC CHÂN HIỀN TRIẾT

 

Áo bồng bềnh đời du tăng khất sĩ
Mắt bình yên nhìn thế sự phù vân
Trao thức giả lời ngọc vàng minh triết
Tặng hiền nhân niềm cảm hứng nhân văn

Từng bước nhẹ vô danh cùng hoa cỏ
Bình bát bao dung đón nhận khen-chê
Trí siêu việt giữa tâm hồn khiêm hạ
Thấy Đạo rồi: tình thắm đượm từ bi.

--

3.

CÂU KINH THẮP SÁNG CUỘC ĐỜI

 

“Ưng vô sở trụ nhi sinh kì tâm”
Câu kinh đã làm nên nhân cách vĩ đại Huệ Năng
Từ đó nước nguồn Tào chảy mãi
Thế sự thăng trầm… lặng lẽ một vầng trăng…

Không thể có tư duy độc lập
Khi tâm thức không trong sạch-tự do
Uy lực của vô minh trên linh hồn còm cõi
Sống vong thân tha hoá giữa xô bồ!…

“Ưng vô sở trụ nhi sinh kì tâm”
Tuệ giác siêu việt thắp sáng trần gian
Một sớm bên chung trà độc ẩm
Thấy nguồn Tào thấp thoáng giữa vô ngôn.

--

4.

ÁNH MẮT THẦY

 

Con nhớ buổi lên thăm cảnh Bụt
Thầy cho con mấy quyển sách Thiền
Phút im lặng... hơn nghìn lời dạy
Ánh mắt thầy, con mãi không quên

Những ánh mắt phàm trần yêu-ghét
Nửa đời thêm gánh nặng lao đao
Loay hoay mãi giữa vòng kiềm toả
Khuôn mặt đầy mệt mỏi hằn sâu!

Ánh mắt thầy nới bao trói buộc
Rọi cho con vào cửa Tâm Kinh
Từ ấy, dù còn mang nghiệp chướng
Vẫn kính yêu vô hạn đời mình.

--

5.

TÔI NGHE

 

Tôi nghe dưới cơn địa chấn
Có lòng đen tối của mình
Nghe chút nhân từ hoà ái
Sáng trong thánh thót tiếng chim

Nghe nhành hoàng mai điểm nụ
Động hồn xuân triệu thiên hà
Nghe thiền tâm vừa tỉnh thức
Thật biết yêu người-yêu ta

Nghe bước luân hồi thăng hoa
Tạm cư vì sao Minh Triết
Nghe giữa bất sinh-bất diệt
Hoá thân Bồ Tát đi-về…

--

6.

ĐI TỚI HIỆN TẠI

 

Từng bước với đường chiều
Dưới hàng cây xanh mát
Giữa tâm hồn bát ngát
Sáng nụ cười tin yêu


Tôi đi trong tỉnh thức
Quá khứ? Đã qua rồi
Tương lai? Tuỳ duyên khởi
Tâm vô ngôn chiếu soi…

Em hỏi tôi đi đâu?
Tôi trở về hiện tại
Thiên đường không xa ngái
Dừng tâm: đã đến nhà.

--

7.

ĐÊM Ở NÚI

 

Đêm ở núi tâm hồn thành hiền triết
Quên nhỏ nhen để thấy ánh trăng sao
Gió đại ngàn ngấm vào từng suy tưởng
Hương lan rừng xoa dịu những thương đau

Đêm ở núi chợt đáy lòng an định
Tiếng chuông khuya ngân từ cõi vô tâm
Và lời kinh đến từ miền vĩnh tịch
Trái tim đập từng khoảnh khắc nghìn năm…

Về phố chợ mang theo đêm ở núi
Giữa bon chen, cười nói bỗng nhân từ
Đã cung thỉnh Vô Cùng vào hữu hạn
Thì sá gì những được mất hơn thua.

--

(Kèm thêm 01 bài ngoài ĐVMT)

 

BIẾT TRI TÚC - BIẾT CẢM ƠN ĐỜI

 

Từ thuở Trí Lương Tri khai ngộ
Tâm Xuân Bất Diệt: chốn quê nhà
Gặp Lại Chính Mình, vơi ảo tưởng
Giữa bụi đời, thắm muôn đoá hoa

Cảm ơn từng đoá hoa cuộc sống
Biết yêu thương nên bớt đảo điên
Thiên đường giữa cõi lòng tri túc
Cái “tôi” nhẹ gánh nghiệp ưu phiền

Cảm ơn tháng ngày không lửa đạn
Sớm mai thức dậy giữa yên bình
(Đắng lòng bao chết chóc tan nát
Chốn tang thương... hết chuyện nhục vinh)

Cảm ơn mình nhân duyên trần tục
Nhưng biết tin Thánh Thiện trong tâm
Biết chúc lành linh hồn khuất núi
(Bớt khổ đau những nỗi mất còn)

Cảm ơn hôm nay không đói rách
(Đất nước từng bầm dập áo cơm)
Qua cái thời cày xuôi cày ngược
(Tâm cỗi cằn, cuộc sống rách bươm)

Cảm ơn buổi chiều lòng thanh thản
Chung trà đối ẩm với bạn hiền
Hôm nay gia đình còn… tàm tạm
(Không ai nằm viện, sướng như tiên)

Cảm ơn trang báo khuyên kham nhẫn
Bớt cằn nhằn, bớt những hơn thua
(Mai tôi chết xác thân hoả táng
Gửi phù vân trăng gió bốn mùa)…

Từ thuở Trí Lương Tri khai ngộ
Tâm Xuân Bất Diệt: chốn quê nhà
Gặp Lại Chính Mình, vơi ảo tưởng
Giữa bụi đời, thắm muôn đoá hoa

Cảm ơn từng đoá hoa cuộc sống
Biết yêu thương nên bớt đảo điên
Thiên đường giữa cõi lòng tri túc
Cái “tôi” nhẹ gánh nghiệp ưu phiền.

-------------------

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tạo bài viết
11/09/2017(Xem: 4488)
04/12/2019(Xem: 2294)
08/01/2020(Xem: 1018)
22/06/2017(Xem: 7384)
27/11/2019(Xem: 3377)
10/05/2018(Xem: 7196)
31/10/2017(Xem: 7150)
Ngôi chùa Phật giáo 700 tuổi đứng vững trước lũ sông Dương Tử Khi nước lũ đạt mức kỷ lục trên khắp miền trung và miền nam Trung Quốc, video xuất hiện vào ngày 14-7 cho thấy một ngôi chùa 700 tuổi kiên cường đứng trước mọi thứ mà sông Dương Tử có thể xô vào.
Thời gian cơn đại dịch hiểm ác Virus corona này, khi các nhân viên y tế tuyến đầu bận rộn trong việc phòng chống và kiểm soát Covid-19, một số người đang âm thầm quan tâm lo lắng cho người dân với tinh thần vô ngã vị tha, những người gián tiếp bị con ác quỷ Covid-19 này tấn công. Thượng tọa Tiến sĩ Bodhipala là một trong những chiến sĩ ở tuyến đầu của trận chiến chống đại dịch Covid-19, Ngài là một trong những anh hùng thầm lặng trên mặt trận không tiếng súng, chiến đấu với kẻ thù vô hình nhưng đầy hiểm nguy.
Thật sự ai có chút từ tâm hẳn cũng phải nghẹn thở khi nhìn hình ảnh người cảnh sát da trắng đè gối lên cổ người da đen cho đến chết, mặc lời van xin thảm thiết.