Chắp tay

04/12/20191:00 SA(Xem: 2213)
Chắp tay
CHẮP TAY
Thơ: Hoang Phong | Diễn ngâm: Hồng Vân
hoa sen 0135Chắp tay
Xin dược làm ngọn gió,
Lay ngọn nến lập loè, 
Trên bàn thờ giỗ mẹ.

Chắp tay,
Hóa làm thân hạt bụi,
Bám trên vết chân người.
Chốn hồng trần tha phương.

Chắp tay,
Ước làm manh chiếu rách,
Đắp cụ già hành khất,
Bên vỉa hè co ro.

Úp mặt,
Xin hóa làm nước mắt,
Giọt nước mắt thật mặn,
Lăn trên má người tình.

Ngửa tay,
Gió luồn qua năm ngón,
Mười ngón tay thật thà,
Là những vần thơ tôi.

Ngửa tay, 
Rơi xuống làm hạt bụi,
Hồng trần cơn gió lốc,
Một cõi nào lang thang.

Khe khẽ,
Tôi kéo manh chiếu rách,
Đắp thân người hành khất,
Trên vìa hè quê hương.

Đưa tay,
Lau hai dòng nước mắt,
Những giọt nước thật mặn,
Hoen trên má người tình.

Dòng nước mắt yên lặng,
Như một vần thơ câm.
Cứ giữ yên trong mắt,
Thôi đùng chờ tôi lau. 

Lạc bước tận phương nào? 
Chót làm thân hạt bụi,
Bám trên vết chân nguời,
Cõi về đâu nhớ lối.

Vào một đêm mưa lạnh,
Có một người hành khất,
Ngủ bên lề cuộc đời,
Thiếu cả manh chiếu rách.

Nhẹ như thân hạt bụi,
Phương nào theo gió bay?
Ngọn nến bàn thờ mẹ,
Ngọn gió về lung lay.

Bures-Sur-Yvette, 21.11.02
Bài thơ chỉ là một vài hình ảnh
Hình ảnh thì rất thật, 
Thế nhưng đôi khi cũng chỉ là ảo giác.
Dù chỉ là ảo giác thế nhưng phía sau,
Dường như ảo giác cũng che dấu một cái gì đó rất thật.
Vết chân đúng là vết chân người,
Thế nhưng trên vết chân đó chỉ là một hạt bụi mà thôi.
Trên bàn thờ Mẹ, lung lay ngọn nến của Quê hương, 
Cụ già hành khất phải chăng là giọt nước mắt của Dân tộc,
Một giọt nước mắt thật mặn,
Lăn trên má người tình. 
Ngữa tay mười ngón thật thà, 
Quê hương đâu tá hay là trong tôi? 

(Bures-Sur-Yvette, 04.11.2019)
Tạo bài viết
11/09/2017(Xem: 4421)
08/01/2020(Xem: 971)
22/06/2017(Xem: 7300)
27/11/2019(Xem: 3274)
10/05/2018(Xem: 7074)
31/10/2017(Xem: 7090)
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Là một Phật tử, tôi nương theo lời dạy của Đức Phật không thù ghét, không kỳ thị bất cứ chủng tộc nào. Tại Hoa Kỳ, người Da Trắng đang là đa số cho nên họ lãnh đạo đất nước là chuyện đương nhiên. Thế nhưng nếu có một ông Da Đen hay Da Màu (như Việt Nam, Đại Hàn, Phi Luật Tân…) nổi bật lên và được bầu vào chức vụ lãnh đạo thì điều đó cũng bình thường và công bằng thôi. Đức Phật dạy rằng muôn loài chúng sinh đều có Phật tánh và đều thành Phật. Giá trị của con người không phải ở màu da, sự thông minh, mà là đạo đức và sự đóng góp của cá nhân ấy cho nhân loại, cho cộng đồng, đất nước.