Ngẫu hứng Lương Sơn

17/09/20186:32 CH(Xem: 3499)
Ngẫu hứng Lương Sơn
Tạp bút
NGẪU HỨNG LƯƠNG SƠN


         Gỡ tờ lịch cũ, xem ngày mới, ngày lành tháng tốt, bỗng dưng tôi nổi hứng muốn xuất hành về hướng Bắc, bái Phật vãn cảnh một chốn già lam tự viện nào đó mà mình chưa từng ghé vào.

         Hướng Bắc, nghĩ ngay đến Ninh Hòa (cách 30km) và Vạn Ninh (cách 60km), là hai huyện có rất nhiều tự viện cổ xưa, danh lam thắng tích của Xứ Trầm Hương.

 

        Ôi chao... mà xa quá, tuổi U60 “lá vàng vàng, sức yếu yếu” rồi, mình đi xe tay gas đường trường mỏi tê tay chịu không nổi, không như cách đây 10 năm chạy một lèo cả 100km vô tận Phan Rang dự các lễ đặt đá trùng tu chùa chiền, khánh tạ thánh tượng. Thôi thì chọn “gần gần mà xa xa” trung tâm Nha Trang một chút, ra Lương Sơn vậy, chỉ cách 15km. Quyết rồi, tôi leo lên xe, thanh thản bỏ mọi chuyện gia đình ra phía sau lưng, rồ máy vi vu với tinh thần vô cùng sảng khoái, tâm thế thư thái.

        Con đi tìm Chùa bái Phật đây ạ.

        Ngay từ vạch xuất phát, tôi đã chọn con đường ven biển phẳng phiu êm ái nhiều cảnh đẹp, buổi sáng thơ mộng trời trong, mây trắng, nắng hiền, nên không đi theo Quốc Lộ 1A hướng Đèo Rù Rì, giải pháp an toàn trên xa lộ, vì đường này rất ít xe cộ lưu thông. Xe băng qua đèo núi, thấy cảnh nào bắt mắt là dừng lại, ghi ảnh, không khí thật trong lành, không gian yên ắng, ven bờ biển dài của Nha Trang uốn éo ngoằn ngoèo sao mà đẹp vô cùng, nhưng cũng đang bị tàn phá cảnh quan thô bạo vô cùng. Càng thương càng xót.

         Đến địa phận Lương Sơn, hỏi đường một anh trai dân chài, chạy xuyên vào khu dân cư đông đúc, đến được đầu ngôi Chợ lớn nhất vùng, ghé quán cà phê làm một ly, ngồi ngắm cảnh chợ lao xao trước mắt, lâu lắm rồi mới thấy lại hình bóng chiếc xe bò, nhìn phía sau thấy quốc lộ xe tải xe cẩu chạy rầm rầm… Hỏi thăm cô hàng cà phê “ngôi chùa nào nào gần đây nhất”, tôi được hướng dẫn chạy ngược ra lại hướng biển, có đến 2 ngôi chùa, hoặc ra ngoài quốc lộ chạy ngược vô hướng Nam, sẽ gặp rất nhiều Tịnh Xá ở ven đường.

         Gẫm, đã định là ra hướng Bắc, thì không cớ gì phải chạy ngược vô Nam, nên tôi chạy xe ra hướng biển, xuyên qua khu nhà cửa sấm uất mà khi nãy mình mới ngang qua, đến ngôi trường Mầm Non lớn nhất, rẽ trái, chạy một đoạn ngắn thì thấy ngôi chùa Nghĩa Phước nằm sát bên đường đi lát bê –tông. Đây là ngôi Tổ Đình kín cổng cao rào, nên tôi chỉ còn biết đứng bên ngoài mà vọng bái thánh tượng đức Quán Thế Âm ngoài sân thềm. Chạy xe ra lại khỏi con hẻm, tôi lại dừng hỏi một bác đầu bạc phơ “còn ngôi chùa nào ở gần đây nhất”, được chỉ đường chạy một đoạn hơn trăm thước, rẽ phải, qua vài chục căn nhà thì thấy cổng chùa hiển hiện sát bên: Chùa Phổ Minh.

        Ngẫu nhiên theo nhân duyên, tôi đã đặt chân đến ngôi chùa của cố Hòa thượng thượng Nhuận hạ Thông, vị cao tăng đức độ nằm trong Ban Kiểm soát Tỉnh Giáo hội Phật giáo Khánh Hòa, và là bậc trưởng thượng đã phát nguyện trợ duyên cho Ban Hoằng Pháp Tỉnh Hội, cho Lớp Giáo Lý dành cho Phật tử Áo Lam Nha Trang duy trì gần 15 năm trời.

         Thú vị hơn, khi tôi nhận ra tất cả những thánh tượng chư Phật, Bồ tát, Thánh chúng từ ngoài sân vào bên trong chánh điện, đều mang dung diện, sắc màu thân quen qua đôi bàn tay điêu luyện của một nghệ nhân Phật tử rất thân thiết với mình, chính là bào đệ Vĩnh Thanh Bình.

         Đúng vậy rồi. Sau khi vào đảnh lễ giác linh Hòa thượng trú trì, lên chánh điện ở tầng trên lạy Phật, tôi được hai vị tăng trẻ niềm nở đón tiếp, ngồi bệt dưới sàn bên bàn gỗ thấp, cùng ăn bánh uống trà sen, trò chuyện thăm hỏi thân tình như đã gặp nhau nghìn lần rồi vậy. Bấy giờ tôi mới nghe chư tăng tán thán tài nghệ, cũng như tán dương công đức người em út của mình, thiệt là hãnh diện, thơm lây và vui lây.

        Mấy thầy tiễn tôi  ra đến sân chùa, gửi lời chúc  sức khỏe, an vui đến gia quyến, nhất là đến bào đệ  “nghệ nhân Bình”.  Tôi giã biệt Lương Sơn, tạm biệt ngôi chùa ngẫu nhiên mã đến, mang theo cái hẹn gặp lại, qua một buổi sáng an lành, hoan hỷ.

 

                                                                     MÃN ĐƯỜNG HỒNG

blankblankblankblankblankblankblankblankblankblankblankblankblank

blankblankblankblankblankblankblankblank

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
26/01/2022(Xem: 3562)
Sư Thích Minh Tuệ, người thực hiện cuộc đi bộ khất thực khắp Việt Nam, đã trở thành một hiện tượng thu hút sự chú ý của đông đảo dư luận. Giờ đây, dù ông buộc phải dừng bước giữa chừng nhưng những ảnh hưởng của ông vẫn còn lan tỏa. Mới đây, Thượng tọa Thích Minh Đạo, trụ trì Tu viện Minh Đạo ở thị xã Phú Mỹ, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, bị giáo hội Phật giáo ở địa phương yêu cầu làm kiểm điểm sau khi "tán thán" sư Thích Minh Tuệ.
Điều quan trọng nhất: Tu sĩ Minh Tuệ đã làm xong nhiệm vụ, đem 6 năm khổ tu dồn lại mấy tuần, đem chính thân mạng của mình để minh họa lại hình ảnh và đạo hạnh của một nhà tu theo Phật:… là như thế đó. Phật tử và quần chúng cả nước và khắp năm châu ít nhất cũng có một khái niệm về hình ảnh và phẩm chất tối thắng của một người tu theo Phật giáo chân chính căn bản là như thế nào. Tuyệt nhiên không phải là những màn múa may thời mạt pháp với nhữg Tăng (ông), Ni (bà) đang lợi dụng một đạo Phật thậm thâm vi diệu thành hí trường gây quỹ hay môi trường kinh doanh trục lợi trên sự nhẹ dạ vô tâm của quần chúng Phật tử đang phủ phục cúng dường!