Ngẫu hứng Lương Sơn

17/09/20186:32 CH(Xem: 1538)
Ngẫu hứng Lương Sơn
Tạp bút
NGẪU HỨNG LƯƠNG SƠN


         Gỡ tờ lịch cũ, xem ngày mới, ngày lành tháng tốt, bỗng dưng tôi nổi hứng muốn xuất hành về hướng Bắc, bái Phật vãn cảnh một chốn già lam tự viện nào đó mà mình chưa từng ghé vào.

         Hướng Bắc, nghĩ ngay đến Ninh Hòa (cách 30km) và Vạn Ninh (cách 60km), là hai huyện có rất nhiều tự viện cổ xưa, danh lam thắng tích của Xứ Trầm Hương.

 

        Ôi chao... mà xa quá, tuổi U60 “lá vàng vàng, sức yếu yếu” rồi, mình đi xe tay gas đường trường mỏi tê tay chịu không nổi, không như cách đây 10 năm chạy một lèo cả 100km vô tận Phan Rang dự các lễ đặt đá trùng tu chùa chiền, khánh tạ thánh tượng. Thôi thì chọn “gần gần mà xa xa” trung tâm Nha Trang một chút, ra Lương Sơn vậy, chỉ cách 15km. Quyết rồi, tôi leo lên xe, thanh thản bỏ mọi chuyện gia đình ra phía sau lưng, rồ máy vi vu với tinh thần vô cùng sảng khoái, tâm thế thư thái.

        Con đi tìm Chùa bái Phật đây ạ.

        Ngay từ vạch xuất phát, tôi đã chọn con đường ven biển phẳng phiu êm ái nhiều cảnh đẹp, buổi sáng thơ mộng trời trong, mây trắng, nắng hiền, nên không đi theo Quốc Lộ 1A hướng Đèo Rù Rì, giải pháp an toàn trên xa lộ, vì đường này rất ít xe cộ lưu thông. Xe băng qua đèo núi, thấy cảnh nào bắt mắt là dừng lại, ghi ảnh, không khí thật trong lành, không gian yên ắng, ven bờ biển dài của Nha Trang uốn éo ngoằn ngoèo sao mà đẹp vô cùng, nhưng cũng đang bị tàn phá cảnh quan thô bạo vô cùng. Càng thương càng xót.

         Đến địa phận Lương Sơn, hỏi đường một anh trai dân chài, chạy xuyên vào khu dân cư đông đúc, đến được đầu ngôi Chợ lớn nhất vùng, ghé quán cà phê làm một ly, ngồi ngắm cảnh chợ lao xao trước mắt, lâu lắm rồi mới thấy lại hình bóng chiếc xe bò, nhìn phía sau thấy quốc lộ xe tải xe cẩu chạy rầm rầm… Hỏi thăm cô hàng cà phê “ngôi chùa nào nào gần đây nhất”, tôi được hướng dẫn chạy ngược ra lại hướng biển, có đến 2 ngôi chùa, hoặc ra ngoài quốc lộ chạy ngược vô hướng Nam, sẽ gặp rất nhiều Tịnh Xá ở ven đường.

         Gẫm, đã định là ra hướng Bắc, thì không cớ gì phải chạy ngược vô Nam, nên tôi chạy xe ra hướng biển, xuyên qua khu nhà cửa sấm uất mà khi nãy mình mới ngang qua, đến ngôi trường Mầm Non lớn nhất, rẽ trái, chạy một đoạn ngắn thì thấy ngôi chùa Nghĩa Phước nằm sát bên đường đi lát bê –tông. Đây là ngôi Tổ Đình kín cổng cao rào, nên tôi chỉ còn biết đứng bên ngoài mà vọng bái thánh tượng đức Quán Thế Âm ngoài sân thềm. Chạy xe ra lại khỏi con hẻm, tôi lại dừng hỏi một bác đầu bạc phơ “còn ngôi chùa nào ở gần đây nhất”, được chỉ đường chạy một đoạn hơn trăm thước, rẽ phải, qua vài chục căn nhà thì thấy cổng chùa hiển hiện sát bên: Chùa Phổ Minh.

        Ngẫu nhiên theo nhân duyên, tôi đã đặt chân đến ngôi chùa của cố Hòa thượng thượng Nhuận hạ Thông, vị cao tăng đức độ nằm trong Ban Kiểm soát Tỉnh Giáo hội Phật giáo Khánh Hòa, và là bậc trưởng thượng đã phát nguyện trợ duyên cho Ban Hoằng Pháp Tỉnh Hội, cho Lớp Giáo Lý dành cho Phật tử Áo Lam Nha Trang duy trì gần 15 năm trời.

         Thú vị hơn, khi tôi nhận ra tất cả những thánh tượng chư Phật, Bồ tát, Thánh chúng từ ngoài sân vào bên trong chánh điện, đều mang dung diện, sắc màu thân quen qua đôi bàn tay điêu luyện của một nghệ nhân Phật tử rất thân thiết với mình, chính là bào đệ Vĩnh Thanh Bình.

         Đúng vậy rồi. Sau khi vào đảnh lễ giác linh Hòa thượng trú trì, lên chánh điện ở tầng trên lạy Phật, tôi được hai vị tăng trẻ niềm nở đón tiếp, ngồi bệt dưới sàn bên bàn gỗ thấp, cùng ăn bánh uống trà sen, trò chuyện thăm hỏi thân tình như đã gặp nhau nghìn lần rồi vậy. Bấy giờ tôi mới nghe chư tăng tán thán tài nghệ, cũng như tán dương công đức người em út của mình, thiệt là hãnh diện, thơm lây và vui lây.

        Mấy thầy tiễn tôi  ra đến sân chùa, gửi lời chúc  sức khỏe, an vui đến gia quyến, nhất là đến bào đệ  “nghệ nhân Bình”.  Tôi giã biệt Lương Sơn, tạm biệt ngôi chùa ngẫu nhiên mã đến, mang theo cái hẹn gặp lại, qua một buổi sáng an lành, hoan hỷ.

 

                                                                     MÃN ĐƯỜNG HỒNG

blankblankblankblankblankblankblankblankblankblankblankblankblank

blankblankblankblankblankblankblankblank

Tạo bài viết
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Là một Phật tử, tôi nương theo lời dạy của Đức Phật không thù ghét, không kỳ thị bất cứ chủng tộc nào. Tại Hoa Kỳ, người Da Trắng đang là đa số cho nên họ lãnh đạo đất nước là chuyện đương nhiên. Thế nhưng nếu có một ông Da Đen hay Da Màu (như Việt Nam, Đại Hàn, Phi Luật Tân…) nổi bật lên và được bầu vào chức vụ lãnh đạo thì điều đó cũng bình thường và công bằng thôi. Đức Phật dạy rằng muôn loài chúng sinh đều có Phật tánh và đều thành Phật. Giá trị của con người không phải ở màu da, sự thông minh, mà là đạo đức và sự đóng góp của cá nhân ấy cho nhân loại, cho cộng đồng, đất nước.
Đức Đạt Lai Lạt Ma đang cách ly an toàn với coronanvirus tại tư thất của ông ấy ở vùng núi cao Hy Mã Lạp Sơn, nhưng nhờ công nghệ thông tin đã giúp ông ấy kết nối với mọi nơi trên thế giới. Chúng tôi đã nói chuyện với ông qua ứng dụng truyền thông liên kết video về lòng từ bi, sự phân biệt chủng tộc ở Hoa Kỳ và về Tổng thống Trump, trong số các vấn đề khác.