Gửi một cành hoa

01/10/20163:32 SA(Xem: 3078)
Gửi một cành hoa

GỬI MỘT CÀNH HOA
Thông Định

 

hoa-phu-dungTự bản thân hoa đã là hoa, hoa không cần cố gắng trở thành hoa. Khi hoa cố gắng trở thành hoa, hoa đã chối bỏ bản chất hoa của mình rồi. Nhưng hoa yên tâm, cái gì đã là bản chất, là thực chất thì cho dù chính bản thân mình hay người khác có cố gắng thế nào đi nữa để phủ nhận, để xua đuổi thì cũng chẳng thể được đâu…

Tôi nhìn tôi, rồi tôi nhìn quanh, tôi thấy Sự Chối Bỏ. Chối bỏ và phản bội rất gần nhau, đều có nghĩa là quay lưng lại với cái thật của mình, cái đầu tiên nơi mình. Để làm gì? Để được thừa nhận, để được công nhận, để được an ổn, để được là một với những người xa lạ.  

Bao nhiêu lần chúng ta không dám sống thật giữa đám đông là bấy nhiêu lần chúng ta chối bỏ con người mình. Mỗi khi ta im lặngmọi người cũng im lặng là ta đang chối bỏ tiếng nói của mình. Mỗi khi ta ngồi yên vì người khác cũng ngồi yên là ta đang chối bỏ đôi chân của mình. Mỗi khi ta gắng cười vì người khác cũng cười là ta đang chối bỏ giọt nước mắt của mình. Mỗi khi ta dửng dưng vì người khác cũng dửng dưng thì ta đang chối bỏ con tim của mình. Mỗi khi ta phớt lờ vì người khác cũng phớt lờ thì ta đang chối bỏ lương tâm của mình. Mỗi khi ta “đừng nghĩ nhiều” vì người khác cũng “vô tư” thì ta đang chối bỏ khối óc của mình…

Hemingway nói: “Trong thời buổi nhiễu loạn, những kẻ tiếp tục lãng mạn là những kẻ dễ bị tổn thương nhất”. Vâng, chẳng riêng gì những kẽ lãng mạn đâu, mà những kẻ chân thành, những kẻ khiêm nhường, những kẻ tinh tế, những kẻ quan hoài, những kẻ mở lòng… họ đều bị tổn thương. Làm sao tránh khỏi tổn thương khi những giọt nước mắt cho cái đẹp lại bị xem là ủy mị, sự quan tâm lo lắng“dư hơi”, và ẩn mình vô tranh là yếm thế? Thời buổi nhiễu loạn là thời buổi mà con người nghi ngờ và thậm chí chế giễu Chân-Thiện-Mỹ. Những suy niệm về cuộc sống bị mỉa mai “triết lý gớm nhỉ?”. Những cảm xúc rất con người bị bình luận một cách vô tâm “tâm trạng thế!”. Và chúng ta được khuyên “thực tế đi” “bình thường đi” “thôi mơ mộng đi”, những lời khuyên tàn nhẫn làm sao!

Là hoa, nếu hoa có chết thì hãy chết như một cành hoa. Một cành hoa thật chứ không phải một cành hoa nhựa. Không ai tiếc thương cái chết của cành hoa nhựa, vì nó chưa bao giờ sống, vì nó không phải là một cành hoa. Nếu hoa vẫn là chính mình _nghĩa là vẫn một cành hoa thật_ khi chết thì hoa sẽ thấy rằng đó không phải là cái chết, mà chỉ là sự trở về Cội Nguồn để bắt đầu cuộc sống mới. Nếu hoa không phải là chính mình _nghĩa là cố trở thành một cành hoa nhựa hợp thị hiếu_ thì dù hoa sống, cái sống ấy có khác gì chết? Đó là cái sống vay mượn, bắt chước, gò ép, nhìn trước ngó sau và khô chết.

Là hoa, hoa hãy là hoa. Hoa đẹp nhất khi hoa là hoa. Hoa là độc nhất trong toàn vũ trụ này như bông hoa của Hoàng Tử Bé. Đừng tin những lời chê và những lời khen. Vì những người chê hay khen đều không hiểu hoa. Im Lặng, đó là lúc, đó là nơi hoa mãn khai. Những con người ồn ào, thô ráp kia, những người đạp lên hoa để đến trường đến sở, những người cào bằng hoa để xây xưởng xây nhà, thực ra họ lại là những người cần hoa nhất! Đằng sau, bên trong lớp vỏ bọc khô cằn mệt mỏi là nỗi khát cháy lòng về con suối nhỏ róc rách giữa đôi bờ cỏ hoa. Bi kịch là vậy: người ta đang dẫm đạp lên những gì người ta một đời tìm kiếm. Nên hoa hãy là hoa. Hãy sống và chết như một đóa hoa. Nếu không, cuộc đời này sẽ chai lì cục súc lắm thay.

Ai đi mau quá?
Xin dừng lại
Gửi một cành hoa đến người thương…

 

 







Tạo bài viết
27/07/2016(Xem: 3080)
03/09/2016(Xem: 2881)
11/03/2015(Xem: 6328)
22/01/2019(Xem: 11204)
30/07/2014(Xem: 8146)
01/09/2014(Xem: 10004)
27/02/2018(Xem: 9731)
20/01/2013(Xem: 15005)
28/06/2017(Xem: 4405)
Ngôi chùa Phật giáo 700 tuổi đứng vững trước lũ sông Dương Tử Khi nước lũ đạt mức kỷ lục trên khắp miền trung và miền nam Trung Quốc, video xuất hiện vào ngày 14-7 cho thấy một ngôi chùa 700 tuổi kiên cường đứng trước mọi thứ mà sông Dương Tử có thể xô vào.
Thời gian cơn đại dịch hiểm ác Virus corona này, khi các nhân viên y tế tuyến đầu bận rộn trong việc phòng chống và kiểm soát Covid-19, một số người đang âm thầm quan tâm lo lắng cho người dân với tinh thần vô ngã vị tha, những người gián tiếp bị con ác quỷ Covid-19 này tấn công. Thượng tọa Tiến sĩ Bodhipala là một trong những chiến sĩ ở tuyến đầu của trận chiến chống đại dịch Covid-19, Ngài là một trong những anh hùng thầm lặng trên mặt trận không tiếng súng, chiến đấu với kẻ thù vô hình nhưng đầy hiểm nguy.
Thật sự ai có chút từ tâm hẳn cũng phải nghẹn thở khi nhìn hình ảnh người cảnh sát da trắng đè gối lên cổ người da đen cho đến chết, mặc lời van xin thảm thiết.