Chùa Xưa

28/12/201312:00 SA(Xem: 7585)
Chùa Xưa

Chùa xưa, chốn cũ, lời thầy không phai..
Pháp Lạc

"Dù mình có đi xa đến phương trời miên viễn nào nhưng trong lòng mình vẫn nhớ, vẫn thương về mái chùa xưa. Nơi ấy mình có biết bao kỷ niệm với thầy và các huynh đệ thân thương". Đó là lời từ trái tim tôi thầm thì trong lúc này.

 

Tự hứa với lòng là một ngày nào đó tôi sẽ trở về mái chùa xưa. Ngày trở về cũng là lúc tôi có thể phụng hiến những gì mà mình gặt hái được trên bước đường tu-học phương xa. Dù nhỏ bé nhưng đó là chí nguyện, là ước mơ và cũng là động lực để giúp tôi bước đi và đứng vững giữa gió mưa đời.

Thật vậy, sau những ngày dài chạy đua và mỏi mệt với sự hối hả tại đất Sài thành thì hình ảnh mái chùa tranh trên ngọn đồi trà lại hiện về trong tâm trí tôi. Nơi mái chùa thân thương ấy có bóng dáng thầy, có tiếng cười nói của các huynh đệ đồng tu. Và có cả những lời thân thương của thầy truyền trao cho tôi.

Lúc mới lên chùa, sau giờ tụng kinh tối, thầy thường dạy tôi những nguyên tắc cần thiết để sau này có thể sống xứng đáng là một người con Phật. Thầy nhắc nhở tôi: "Con phải sống trọn vẹn với 24 điều oai nghi, vì đây và điểm khởi đầu của sự tĩnh tâm. Nếu bên ngoài chưa tịnh được thì làm sao có thể tịnh hóa được bên trong. Nếu từng giây từng phút con chân thật thực hành được điều này thì sau này mới có thể đóng góp chút ít xây dựng ngôi nhà Phật pháp". Lời thầy như vẫn còn vang bên tai tôi!

blank

Góc chùa xưa trên núi, nơi kỷ niệm một thời hành điệu bên thầy... - Ảnh: Pháp Lạc

Những huynh đệ trong chùa đều cùng độ tuổi với tôi nên chúng tôi có thể hiểu và chia sẻ với nhau khi gặp khó khăn. Vì mới xa gia đình nên có vài huynh đệ nhớ nhà. Biết được khó khăn ấy nên thầy đã gọi chúng tôi ngồi lại bên thầy và thầy đã chia sẻ những kinh nghiệm từ chính cuộc đời mình khi mới xuất gia. Sự chia sẻ chân tình và những lời khuyên nhủ ấm áp ấy đã giúp chúng tôi có thêm nghị lực hơn trên con đường mà mình đã chọn.

 
Riêng mình, những lời dạy chân thật, mộc mạc của thầy đã làm tôi cảm động và thêm kính trọng thầy hơn. Thầy không chỉ dạy trên lý thuyếtcuộc đời hành Đạo của thầy còn là một bài học sống độnghấp dẫn đối với tôi. Từng cử chỉ, hành động của thầy là một bài pháp. Và thầy cũng chính là người cha thân thương, người đã sanh ra tôi lần thứ hai. Có những lúc ở chùa tôi làm sai một việc gì thì thầy không bao giờ la rầy mà chỉ nhắc nhở tôi với giọng điệu nhẹ nhàng, đầy tình thương như của cha dành cho con.

Giờ đây, khi một mình nơi đất khách, tôi nhớ lắm những lúc cùng huynh đệ làm việc với nhau. Chính công việc ở chùa đã gắn kết chúng tôi lại và cũng nhờ những giây phút gần nhau mà chúng tôi có thể chia sẻ những điều tâm đắc trong thời gian tu học cũng như những khó khăn trên đường tu. Chúng tôi đã hứa với nhau sẽ cố gắng vượt thắng những phiền não của chính mình để đồng hành trên đường Đạo thênh thang.

Tuy giờ đây tôi phải tạm xa chùa cũ nhưng hình ảnh thầy và huynh đệ nơi mái tranh nghèo này sẽ không bao giờ phai nhạt trong tim tôi. Những kỷ niệm đẹp đó sẽ giúp tôi thêm tự tin trên bước đường học Đạo để mong thấu triệtchân thật của vũ trụ.

“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở - Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”. Giờ là lúc tôi hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết lời thơ của Chế Lan Viên. “Quê hương mỗi người chỉ một” và mái chùa cũng chỉ có một mà thôi. Khi hướng về nơi ấy tôi thấy bình yên và tâm hồn như trẻ lại, khao khát sống hơn!

Tự hứa với lòng là một ngày nào đó tôi sẽ trở về mái chùa xưa. Ngày trở về cũng là lúc tôi có thể phụng hiến những gì mà mình gặt hái được trên bước đường tu-học phương xa. Dù nhỏ bé nhưng đó là chí nguyện, là ước mơ và cũng là động lực để giúp tôi bước đi và đứng vững giữa gió mưa cuộc đời.

Ngày mai - xin cho tôi được hẹn một lời, chùa xưa, núi cũ ơi!

Pháp Lạc

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
18/04/2024(Xem: 15128)
23/02/2023(Xem: 4343)
Sau khi post 4 bài viết về hiện tượng Sư Minh Tuệ của các tác giả Tâm Anh, Nguyễn Thanh Huy, Đào văn Bình, Minh Mẫn và hai video clip của thầy Thích Chân Tính(Chùa Hoằng Pháp); chúng tôi nhận được nhiều ý kiến phản hồi từ quý độc giả mà đa số đều tán đồng các bài viết. Thậm chí có youtuber đã dùng nội dung của các bài để chuyển tải tiếp đến cộng đồng mạng. Dưới đây là các bài viết thêm của các tác giả kính gửi đến độc giả: Nguyên Minh Nguyễn Minh Tiến, Nguyễn Thanh Huy, Võ Đào Phương Trâm An Tường Anh, Đức Hùng-Trần Hóa, Tâm Anh chuyển ngữ. Luôn tiện đây chúng tôi cũng xin minh định là Thư Viện Hoa Sen không trực thuộc hay đại diện cho một hệ thống tự viện hay một tổ chức giáo hội Phật giáo nào ở trong nước cũng như hải ngoại. Và một điều nữa, chúng tôi luôn tôn trọng các ý kiến dị biệt.
84 ngàn pháp môn, tùy căn cơ mỗi hành giả thích hợp, không thể nói pháp nào, hạnh nào cao hơn pháp nào.Dó tính cố chấp đố kỵ nên phân biệt, chỉ trích, phê phán một công hạnh không hợp với mình.Đáng ra chúng ta không thực hiện được những công hạnh khó làm mà người khác làm được, phải hoan hỷ tán dương mà nhà Phật gọi là tùy hỷ công đức.
Nếu tiêu chuẩn của một người tu là giới hạnh thì rõ ràng người hành pháp sẽ cao hơn người hiểu pháp. Và thực hành được hạnh đầu đà là một công hạnh lớn, xưa nay không được mấy ai. Vậy, tán thán, kính ngưỡng giới hạnh là việc nên làm nhưng không nên sùng bái, suy tôn, thánh hoá sư Minh Tuệ ngay lúc này, vì điều đó sẽ khiến rơi vào tà kiến, ngoại đạo, đi ngược lại với tinh thần Phật giáo.