Hoa dại bên đồi

25/01/20154:16 SA(Xem: 3161)
Hoa dại bên đồi

tuyentaphuongphapmuaxuan 3
HOA DẠI BÊN ĐỒI

Nhụy Nguyên

 

blankTôi xin nghỉ phép một tuần trước Tết để về thăm quê cha. Chưa hết say đất, tôi đã nhận được từ ba tôi cả một danh sách về những nơi phải ghé thăm, trong đấy địa chỉ đỏ là nhà thờ họ. Tôi lên thị trấn Nghèn luôn vào ngày hôm sau. O Huyền giữ chìa khóa nhà thờ, sáng ấy lại đi chợ Tết, dượng bảo phải một giờ chiều o mới về. Tôi liền tận dụng khoảng thời gian ít ỏi đó để chạy xe tới ngã ba Đồng Lộc. Vắng. Chỉ mình tôi quanh quẩn bên mộ của những nữ anh hùng. Có hoa cúc ai đã đến viếng. Bùi ngùi. Thời khói lửa đạn bom, hẳn nếu anh bộ đội nào tặng hoa các cô, chỉ là hoa dại. Tôi nhìn quanh quất. Phía xa ngoài khuôn viên lấp ló những cụm hoa dại, không rõ tên dẫu thân thuộc lắm. Tôi cứ hái, rồi chia ra thành từng bó nhỏ… Mười khuôn mặt xanh non ấy cứ e lệ thập thò sau những sắc màu hoa dại.

Ngày áp Tết. Cả buổi sáng vợ tôi đã mua về nào là hoa cúc rồi cả trầu bánh, sẵn sàng cho sáng mồng một lên thăm mộ bà nội như mọi năm. Đêm giao thừa trời mưa. Vợ tôi và tôi dọn một mâm bông ba hoa quả cúng thánh giữa trời. Trong lời khấn nguyện tôi ước ngày mai trời sẽ tạnh… Nhưng sáng hôm sau vẫn mưa. Tôi cứ đứng ở cửa nhìn trời, mưa như rày thắp hương thì tắt hết. Lại đợi. Đến nửa chiều mưa bay bay, cả hai cấp tốc chạy lên nghĩa trang Thủy Phương. Gần tới nơi, vợ tôi giục dừng xe. Thật nhiều hoa dại đơm bông, nhỏ thôi mà tươi rói sắc màu. Hoa dại như là niềm ân nghĩa. Nhìn hoa sẽ nghiệm ra sự hiện hữu của những gì tưởng đã tan loãng hư vô. Năm mới sáng sớm đầu tiên nắng vàng rực, hoa dại nối nhau theo con đường mòn vắt qua bên kia đồi. Chúng tôi thắp hương, ngồi bên mộ bà, giữa vùng hoa và bắt đầu nói chuyện về miền tâm linh huyền nhiệm.

Ngày mồng một Tết qua nhanh. Hôm sau tôi lại đưa vợ con về Quảng Trị. Mẹ vợ tôi đã luống tuổi mà hàng ngày vẫn giúp con cháu làm lụng hết việc này đến việc kia. Cha vợ tôi mất lâu rồi, tôi không biết mặt. Cũng như mọi lần về quê vợ, chúng tôi đều lên thăm mộ ông trên đồi cao. Tôi vẫn thích con đường ấy dù phải cuốc bộ một đoạn dài. Phía xa lấp ló những cụm hoa dại, không rõ tên không tính hết loài mà thân thuộc lắm. Chợ hoa Tết sắc màu ra sao thì nơi đây như vậy. Nhưng hội hoa nào có thể sánh được với vùng đồi hoa dại. Nó gieo vào lòng cái cảm giác bâng khuâng hụt hẫng như là tôi ân nợ điều chi chưa trả hết.

Mồng bốn Tết, vợ con còn ở lại thăm lối xóm, tôi phải trở về Huế trước vào giữa chiều. Ba ngày, trời có hửng nắng đôi khi mà vẫn tạo nên tuyệt tác. Từ trước Tết tôi đã quên lãng vườn mai ông bạn vong niên hàng xóm. Có đến hơn chục cội mai giữa khu vườn mấy trăm mét vuông. Nghèo túng, sợ mất mai ông không muốn bán đất. Cứ để vậy gắng được năm nào vui năm đó. Tôi từng thấy ông đếm lại số tiền con cháu mừng, ông tính toán bởi nhiều đám lễ phát sinh, nhiều khoản chi ngoài dự liệu. Nay thì ông đã mất. Năm đầu tiên vườn mai do ông trồng vắng chủ. Mấy đứa cháu hiểu tâm tình cũng trảy lá mai thay ông song trời quá nhiều mưa lạnh. Giờ đây trở về, trời ơi, tôi dựng xe và không màng mở cửa. Nhìn vườn mai tôi ngỡ ông sống lại, đang cầm chổi đứng ngẩn giữa vườn khi thấy tôi về, rộn rã, rồi ông rửa tay chuẩn bị tuần trà… Tôi vào nhà ông. Điện sáng. Con cháu chắc còn vui hội. Lặng lẽ thắp nhang, tôi chờ ông nở nụ cười. Không. Ông đi thật rồi! Nếu lội thêm một vòng giữa vườn mai đã trổ sắc vàng kia hẳn tôi khuỵu xuống mất.

Về, tôi ngồi ở cửa nhìn qua. Rưng rưng cuốc bộ lên mộ ông. Lẽ ra tôi phải mang theo nhành mai báo tin. Nhưng thôi, chính ông mới là người đã cho tôi hay rằng mai vẫn gắng đúng hẹn dẫu sự bung nở ấy thật quặn đắng nghẹn ngào. Và cũng bởi, nơi ông nằm là đồi hoang, giữa một vùng hoa dại mênh mang nỗi niềm của những kẻ đang nán lại trần ai. Có lẽ nơi màu mỡ nhất của trí nhớ tôi hoa dại đã ken dày. Ai dám tưởng đến một ngày bên kia những đồi trọc trơ trắng xóa, rồi hoa dại sẽ mọc nơi đâu để trổ sắc màu yên ủi nhân gian? 

Tạo bài viết
12/01/2012(Xem: 47135)
18/01/2011(Xem: 77430)
07/02/2015(Xem: 5984)
27/01/2015(Xem: 8853)
19/01/2014(Xem: 10134)
Có một câu chuyện thú vị rằng năm 1994, thiền sư Phật Giáo người Hàn Quốc, tiến sỹ Seo Kyung-Bo đã có chuyến viếng thăm đặc biệt Đức Cha John Bogomil và đã tặng Đức Cha vương miện của Bồ tát Quan Thế Âm bằng ngọc. Lúc đó Đức Cha John Bogomil có hỏi thiền sư Seo Kyung-Bo về sự liên kết giữa Thiên chúa giáo và Phật giáo và câu trả lời rằng đó là 2 cánh của 1 con chim.
Bức tượng “lưu lạc” đúng 50 năm. Trong khoảng thời gian đó có gần bốn mươi năm là dằng dặc ám ảnh chiến tranh của người cựu binh Mỹ Muller và hơn mười năm ông Anderson day dứt thực hiện nguyện vọng sau cùng của bạn. Nên dù đến vào giờ chỉ tịnh chốn thiền môn của một buổi trưa nắng nóng Quảng Trị, Anderson vẫn phải làm phiền nhà chùa để được vào trả lại bức tượng. Người bạn quá cố Muller và cả ông nữa, đã chờ đợi giây phút này quá lâu rồi!