Hương Xuân Viễn Xứ

17/01/20211:00 SA(Xem: 865)
Hương Xuân Viễn Xứ

HƯƠNG XUÂN VIỄN XỨ
Nhuận Hùng

 

mai vangChiều đã tà bóng ngã nắng dài, vài sợi mây le lói dư hương nhạt nhòa, ấm lòng băng giá cho kẻ tha phương, nắng thênh thang trải rộng con đường mòn dốc đá, hơi sương mù lạnh lẽo ngã nghiêng nghiêng một góc phố, ta vẫn chờ - vẫn đợi bóng hoàng hôn đang đổ xuống, ngày tháng cuối năm trôi dạt mãi mãi nơi mô, để rồi quên lãng nỗi buồn quạnh hiu, lòng tím lịm chút hương xuân, tình người đã cũ như đá nghìn năm!!!

 

Ai ai, cũng biết thời gian không ngừng lại, cảnh vật vẫn thế mà thoi đưa, tuần hoàn vũ trụ, cũng trong vòng luân chuyển. Xuân sanh, Hạ trưởng, Thu thâu, Đông tàn là lẽ dĩ nhiên của tạo hóa. Muốn hay không là chuyện của “ta” trời đất là chuyện của đất trời, qua mùa gió lạnh bão bùng, để lại cho ta những gì? Chiều nay nơi xứ lạ người xa, nhìn lá vàng rơi bay tả tả - tơi tơi, ngồi đợi chờ hoàng hôn qua vất vả, tiếng buồn - tiếng than thăm thẳm thấu lòng ai…!

 

Đúng vậy, ngày tháng phù du qua mau, mau thế! Thời gian như nước chảy qua cầu, ra đi bến cũ không về lại, xuôi dòng viễn xứ biết về đâu? Những gì lưu luyến của thời gian, được, mất, thành, bại, buồn, vui, sầu thảm, năm qua. Nhìn về phía trước ai ai cũng có hoài niệm về hứa hẹn một năm mới sắp đến. Nói đến “Hương Xuân…!” nơi xứ người, tâm trạng ai cũng như ai, vì năm nay nàng Covid-19 vẫn còn nhởn nhơ khiến cho mọi người phải lo sợ…! Nói cho cùng sống – chết đều có số phận cả…! Nhưng Tết đến chúng ta là những người tha phương, đón Xuân nơi xứ người sao bằng hương vị ở quê nhà. Những hình ảnh ấy khắc ghi trong tâm trí của chúng ta, từ lúc chào đời cho đến bây giờ... Nhất là những ngày cuối năm nhà nào cũng như nhà nấy, truyền thống lâu đời đón Xuân rất đẹp. Một khoảng khắc ngắn ngủi chỉ vỏn vẹn ba ngày thôi được gọi là “Tết” nói nôm na một cách dân dã là ngày mà mọi người chọn cho “nàng Xuân” để làm cột mốc trong năm để mà sinh hoạt và tính đếm tuổi tác v.v...

 

Trên thế giới này có chung một ngày đầu năm gọi là “Tết Tây” nhưng ngày đó đối với người Tây phương chỉ là ngày đầu năm dương lịch, cột mốc cho năm tháng ngày giờ. Họ không quan trọng như người Việt chúng ta đâu! Dù gì, đi nữa chúng ta sống tha phương khắp mọi nơi trên thế giới này nhưng đến ngày “Tết” là chúng ta nhớ về cội nguồn. Ngày mà tổ tiên - ông bà ta, đặc ra rất là đặc biệt...Hình ảnh “ngày Xuân” quý vị đã sinh ra và lớn lên trước năm 1975 tại Việt Nam, bây giờ đang cư ngụ tại hải ngoại. Dù sống trong hoàn cảnh nào đi nữa, mỗi năm ngày Tết đến đều mang theo bao hoài niệm nhớ nhung quê hương. Những cảnh Tết ở quê nhà chúng ta tuy đơn sơ, mộc mạc nhưng đậm đà hơn cả keo sơn. Ai ai, cũng thế đã  mang dòng máu Lạc Hồng không thể quên đi được sự tích bánh dày, bánh trưng, bánh tét, mứt gừng, mứt dừa…hay bao lì xì đỏ. Quần là áo lụa cùng nhau đến chùa ngày đầu Xuân, lời chúc Tết đến ông bà, cô bác, cha mẹ, con cháu chúc tụng lẫn nhau. Những lời hay - ý đẹp ngày đầu năm, câu chúc may mắn, từ người này sang người khác. Đó cũng là nét đẹp được ghi lại trong truyền thống của chúng ta...

 

Tuy là hai phương trời có khác, nhưng chung một truyền thống đón Xuân, chúng ta rất hãnh diện những việc làm ấy. Nhắc đến hai chữ “Hương Xuân…” ai ai cũng có thể hiểu ngay là muốn nói đến ngày “Tết Ta” có nghĩa là Tết của người Việt rồi đó nhĩ? Hằng năm ngày Tết của chúng ta cũng là đề tài cho nhiều nhà văn, nhà báo, nhà thơ, nghệ sĩ sẽ diễn đạt lại hình ảnh xa xưa hay nói lên những gì đang xảy ra nơi sở tại có nhiều người Việt sinh sống. Thật vậy, đề tài đáng yêu chỉ vỏn vẹn hai chữ “Hương Xuân…!!!” là có biết nhiêu ý tưởng cho mọi người diễn đạt, tình cảm hay là trên sân khấu…!

 

Chúng ta, thử quay ngược thời gian đã có rất là nhiều câu chuyện để nói cho ngày đầu Xuân, những dòng thơ không thể nào quên được  biết bao thi sĩ  để lại cho chúng ta:

“…Ta tiếc quá mảnh sơn hà gấm vóc
Bốn ngàn năm dựng nước bỗng tan hoang
Ta thương quá chốn quê nhà tổ quốc
Hàng triệu người rên siết cảnh lầm than

Ta muốn khóc cho vơi niềm chua xót
Ta gắng cười cho nỗi nhớ nguôi quên
Nhưng năm tháng đã khô cằn nước mắt
Và nụ cười đã tắt thuở xa xăm

Ta lại sống như hồn ma bóng quế
Trên xứ người khắc khoải kiếp lê thê
Lòng tự hỏi trong cõi đời nhân thế
Cực hình nào hơn nỗi khổ xa quê…!”

           Xuân Viễn Xứ Tác giả Phan Huy MPH

 Đúng vậy, hình ảnh “Tết” nhất là  trong những ngày đầu Xuân ai ai cũng có tâm trạng như thế. Quê hương đất nước không còn như xưa. Tuy đất nước 46 năm dưới ách thống trị của đảng Cộng Sản mà lòng người vẫn còn nhiều khắc khoải lê thê, biết đến bao giờ người dân mới có cuộc sống thật sự ấm êm như những năm tháng xa xưa. Mặc dù, rằng những năm tháng “ấy’ chiến chinh liên miên nhưng Tết pháo vẫn có tiếng pháo nổ lòng dân  vui nhộn, tưng bừng...Bây giờ thì khác hẳn ngày “Tết” ở Việt Nam thứ gì cũng đắt đỏ lên giá vùng vụt.

Nghĩ tưởng, đời sống như vậy, dân nghèo lấy đâu mà ăn Tết cho vui được. Đó là sự thật, ai ai cũng hiểu, ngày Tết là một vấn nạn khổ nhất cho những gia đình lao động, đông con. Kinh tế khó khăn mỗi độ Xuân về, nàng Xuân cũng bùi ngùi cũng chẳng còn “vui” như xưa nữa. Hình như mỗi năm mỗi buồn dần theo tháng ngày. Nàng Xuân cũng già cũng chẳng thích thú gì với “Tết Việt” cả…! Còn chúng ta nơi quê người “Tết” cũng chỉ là “để” nhắc nhở cháu con, chớ nàng Xuân hải ngoại thì là khác chỉ hiện diện nơi nào đó…có đông người Việt với nhau chúc tụng mà thôi. Bởi vậy, nàng Xuân bây giờ cũng là “ Nàng Xuân” “thời đại” phải tùy thời, tùy thế mà xuất hiện. Chúc nhau, ta chúc nhau thôi! Nàng Xuân ơi hỡi! Nàng Xuân…!!!

Hương Xuân như thế thì nàng ở đâu??? Ở đâu thì mặc ở đâu? Nàng Xuân như thể trong lòng chúng ta. Xuân xưa – Xuân nay có khác gì? Tùy người tùy cảnh, ta thời tùy Xuân…! Mai vàng nở rộ một trời thi ca, mai còn là một quốc thể cho quê ta:

            “Huỳnh mai nở một thời thi vị

            Mùa Xuân nào chẳng có bông hoa

            Khách viễn xứ mơ về cố quốc

            Như bốn mùa một điềm giao thoa.”

                         Thi sĩ Thanh Trí Cao

Tóm lại, đề tài Xuân rất dài nhưng tôi chỉ ngắn gọn với quý vị trong những ngày đầu Xuân, chúng ta nên nhớ nhắc nhở con cháu rằng phong tục đón Xuân của tổ tiên ta rất đẹp. Hằng gìn giữ đừng để mai một dù sống ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này. Tết là ngày xum vầy trong tộc họ, cũng như những người thân có dịp đến với nhau, chùa chiền lễ bái nơi đó quy tụ rất nhiều...Nếu mà sống không cội nguồn thì chúng ta rất buồn tẻ nơi xứ người. Tết cũng là cơ hội cho mọi người dân Việt tìm về với nhau, nơi hải ngoại này. Cổ nhân xưa có nói:

            “Thiên tăng, tuế nguyệt, nhơn tăng thọ

            Xuân đáo, Càn - Khôn, phúc đáo gia”

            (Trời tăng năm tháng, người tăng thọ

            Xuân đến nhân gian, phước đến nhà)

Tôi xin mượn dòng thơ dưới đây, kính chúc quý vị năm mới, thứ gì cũng mới, từ lời nói cho đến việc làm tất cả đều mới, tinh thần cũng như vật chất…đều mới là đủ rồi, vạn sự kiết tường, như ý!

            “Hạnh phúc miên trường Xuân mãi vẫn là Xuân…”

Kính chúc, quý vị năm Tân Sửu mọi việc hàng nhì trong thập nhị chi. (Năm Sửu là năm dẫn đầu công nghiệp tăng gia sản xuất ngày nay (máy cày) thay trâu cũng có lý trong mười hai con giáp). Ai ai, cũng là số “một” cả, nếu không giỏi thành số “hai” thành hãy chăm chỉ mà “cày” mới có kinh tế lo cho gia đình xin đừng buồn, hãy cố gắng lên, mong sao nàng (Covid -19) ả này sớm tiêu tan thành mây khói. Để mọi người khỏi bận tâm lo lắng về tật bệnh do cơn đại dịch gây ra. Tôi cũng không quên cầu nguyện cho quý vị, thân tâm an lạc - vạn sự cát tường trong năm mới. Kính chào quý vị một năm tràn đầy hy vọng…!

                                                    CA Chùa Núi -Valley Center ngày 1 /1/ 2021

                                                                    Nhuận Hùng

Tạo bài viết
12/01/2012(Xem: 54856)
18/01/2011(Xem: 83248)
07/02/2015(Xem: 9360)
27/01/2015(Xem: 16180)
Hôm nay 22-2-2021 người dân Hoa Kỳ và toàn dân thế giới đánh dấu một cột mốc thực sự nghiệt ngã và đau lòng với 2.493.968 người qua đời chỉ trong vòng một năm đại dịch Covid-19. Riêng tại Hoa Kỳ là nửa triệu người chết - nhiều hơn số quân nhân Mỹ chết trong Chiến tranh thế giới thứ nhất, Thế chiến thứ hai và Chiến tranh Việt Nam cộng lại. Xin nguyện cầu linh hồn/ hương linh những người đã qua đời vì Covid-19 trên toàn thế giới nói chung và Hoa Kỳ nói riêng sớm được về cõi thiên đường vĩnh hằng hay sớm được tiêu diêu miền cực lạc.Cầu nguyện mọi khổ đau và chết chóc sẽ qua đi, ánh dương quang sớm xuất hiện để nhân loại tiếp tục hát khúc khải hoàn ca của yêu thương và vui đẹp trên hành tinh này.
Với lịch sử 2500 năm, đạo Phật đã trải qua hàng trăm thế hệ nhân sinh mà mỗi thế hệ đều có dấu ấn của sự trải nghiệm riêng qua từng chặng đường lịch sử, xã hội, văn hóa và dân tộc. Hiện tại, lớp người trẻ trên thế giới này được mệnh danh là “Thế hệ Z” (Gen Z). Thế hệ Z là giới trẻ được sinh từ năm 1996 trở đi. Đây là thế hệ đầu tiên có cơ hội tiếp xúc với công nghệ điện tử ngay từ nhỏ.
Ngày đầu xuân, kính gởi đến Đại chúng niềm vui trong Chánh pháp, cùng chia sẻ Pháp lạc trong Giáo pháp hiện thế của Đức Thích Tôn, cùng hướng đến Giáo nghĩa đương lai của Đức Từ Tôn Vô Năng Thắng. Trong những chu kỳ thành-trụ-hoại-không của thế giới, trong cái cộng nghiệp và biệt nghiệp của mỗi chủng loại, của mỗi dân tộc, nhân loại đã và đang trải qua những biến đổi trong thế giới tự nhiên, những biến động trong xã hội loài người, làm thay đổi tư duy của con người từ giáo nghĩa, giáo điều, tín lý của các tôn giáo, các hệ tư tưởng, gây nên những thế kỷ xung đột, bạo hành, chiến tranh, giữa các dân tộc, các tôn giáo.