Cứ rằng [Thơ Hoang Phong - Diễn ngâm; Hồng Vân]

21/05/20213:31 CH(Xem: 1105)
Cứ rằng [Thơ Hoang Phong - Diễn ngâm; Hồng Vân]

 

CỨ RẰNG 
Thơ: Hoang Phong
Diễn ngâm: Hồng Vân

 

Cứ rằng em chẳng yêu tôi,
Để tôi lên mán tôi yêu cô mường.
Tôi tìm phố chợ tôi thương,
Thương cô quán vối bên đường áo nâu.

 

Hay là bì bõm nương sâu,
Thương cô con gái tát gàu nước trong.
Thôi thì em cứ theo chồng,
Em đừng ngoảnh lại đau lòng tôi thêm.

 

Cứ rằng em nghĩ mà xem,
Thà như đằng ấy chẳng thèm yêu tôi,
Để tôi quay lại thôn đoài,
Tìm cô con gái thuở ngày chăn trâu.

 

Hay tôi tìm chốn nương dâu,
Có cô con gái dệt tơ nuôi tằm.
Cứ rằng cái chuyện trăm năm,
Chẳng chăn chẳng gối chẳng nằm với nhau.

 

Cứ rằng tằm chẳng bén dâu,
Thôi thì em cứ bảo nhau mấy lời.
Cứ rằng thôi thế thì thôi,
Mặc tôi khăn gói ra ngồi bến sông.

 

Đò em tách bến theo chồng,
Tôi ngồi bến nước mà mong thuyền về.
Tôi xin giữ mãi lời thề,
Chẳng yêu ai nữa chỉ cô lái đò.

 

Nhìn cô mà ngẩn mà ngơ,
Sao cô chẳng ghé vào bờ đón tôi.
Ra thì thôi thế thì thôi,
Đò ngang em bảo bỏ tôi một mình.

 

Bờ sông ngọn trúc rung rinh,
Nghĩa đâu chẳng có chút tình cũng không.
Quê cha xa mấy quãng đồng,
Cho tôi về hỏi thôn đông mẹ già.

 

Xem cô hàng xóm cạnh nhà,
Xon xon mấy đứa hay chưa có chồng?
Ví rằng thôi cứ bằng không,
như cái thuở em chưa theo chồng.

 

Khăng khăng chẳng nói chẳng rằng,
Sao em chẳng bảo trắng tay tôi nghèo.
Để tôi lẽo đẽo mà theo.
Ví như em bảo tôi nghèo thì thôi.

 

Cho tôi trèo tận lưng đồi,
Đẵn cây kéo lá để tôi cất nhà.
Làm công đi cuốc ruộng xa,
Có tiền tôi lại thuê ra ruộng gần.

 

Tôi trồng thiên lý trước sân,
Trồng khoai tôi bán bốn lần một năm.
Tiền dư mua chiếu em nằm,
Mua em tấm lụa tơ tằm em may.

 

Nhưng này thôi thế thì thôi,
Hóa ra em chẳng yêu tôi mất rồi.
Chẳng yêu em nhỉ thì thôi,
Tôi về bán nốt mồng tơi cả giàn.

 

Xin em, em chớ từ nan,
Tiền này em trả đò ngang theo chồng.

 

                                      Hà Nội, 11.03.02

 

Nghệ sĩ Hồng Vân
Nghệ sĩ Hồng Vân

Nếu bản năng sinh tồn đưa đến sự tranh dành miếng và các cuộc chiến tranh triền miên trong lịch sử nhân loại, và nếu bản năng sợ chết làm phát sinh ra tôn giáo, tạo ra những sự xung đột tín ngưỡng khắp nơi, thì bản năng truyền giống mang lại thật nhiều màu sắc cho sự sinh hoạt xã hội, nào là tình yêu, thi ca, âm nhạc, hội họa, điêu khắc, phim ảnh, phấn son, quần áo, giày dép và cả các cô hoa hậu.

            Thế nhưng bản năng truyền giống đôi khi cũng có thể tạo ra cho con người thật nhiều cảnh huống "bất toại nguyện", còn gọi là "khổ đau". Tuy vậy, một người thanh niên chất phác nơi thôn dã, dù "bất toại nguyện" thế nhưng không phát lộ một cảm tính ghét bỏ hay một toan tính đáng tiếc nào, trái lại còn tạo được cho mình những ước mơ hạnh phúc và một cử chỉ tuyệt đẹp. Đây là bài thơ thứ hai viết theo "hơi thơ" của thi sĩ Nguyễn Bính.

 

 

                                             Bures-Sur-Yvette, 21.05.21

Bài thơ trước:
Đỗ Hoa (Thơ: Hoang Phong | Diễn ngâm: Hồng Vân)

                                                                                                                                                                            

Tạo bài viết
11/09/2017(Xem: 5601)
04/12/2019(Xem: 3250)
08/01/2020(Xem: 1775)
22/06/2017(Xem: 8532)
10/05/2018(Xem: 8551)
Biên cương thế giới ngày nay bị thu hẹp với nền viễn thông liên mạng tân tiến, trong khi nhận thức của các thế hệ trẻ lại được mở rộng và sớm sủa hơn, khiến niềm tin và lẽ sống chân thiện dễ bị lung lay, lạc hướng. Thông tin đa chiều với sự cố ý lạc dẫn từ những thế lực hoặc cá nhân vị kỷ, hám lợi, thúc đẩy giới trẻ vào lối sống hời hợt, hiểu nhanh sống vội, ham vui nhất thời, tạo nên hỗn loạn, bất an trên toàn cầu. Trước viễn ảnh đen tối như thế, con đường hoằng pháp của đạo Phật rất cần phải bắt nhịp với đà tiến của nền văn minh hiện đại, nhằm tiếp cận với từng cá nhân, quân bình đời sống xã hội, giới thiệu và hướng dẫn con đường mang lại an vui hạnh phúc cho mình, cho người.
Ni Sư Thích Nữ Diệu Hiếu, là vị Tiến Sĩ đầu tiên tốt nghiệp Thiền Vipassana tại Myanmar vào đầu năm 2016. Suốt 14 năm tu học tại Miến Điện. Tháng 07/2016 Ni Sư về lại Việt Nam, Ni Sư là giảng viên Học Viện Phật Giáo Việt Nam tại TP. HCM đến nay. Hội đủ duyên lành, được quý Phật tử phát tâm cúng dường mảnh đất tại TP. HCM. Với tâm nguyện hoằng Pháp lợi sanh, Ni Sư xây dựng NI XÁ tại Tu Viện để có chỗ Ni Chúng Đệ Tử có nơi ở an tâm tu học.
Thế mới hay trên cõi đời này, bể khổ không do thần linh tạo ra mà do chính con người tạo ra. Xây dựng những công trình vĩ đại trên trái đất này là do con người và kiến tạo Địa Ngục cho chính mình cũng do con người. Do đó, ngay trong thế giới Ta Bà này đã có sẵn Địa Ngục và Thiên Đình, chẳng cần tìm kiếm Địa Ngục và Thiên Đình ở đâu xa. Có thể các giáo sĩ và thầy tu của một Cung Trời nào đó, khi nhìn xuống Trái Đất với đầy chiến tranh, hận thù, kỳ thị, ghét bỏ, chửi rủa, lên án, vu cáo nhau nhau từng giờ từng phút… sẽ nói với các tín đồ rằng “Ở đây có một địa ngục thật kinh khiếp. Những ai làm ác sẽ bị đày xuống Địa Ngục này!”