Tuỳ bút: CON XIN THỌ LÃNH MỘT CHỮ "CHỪA"!

10/02/20233:17 SA(Xem: 1753)
Tuỳ bút: CON XIN THỌ LÃNH MỘT CHỮ "CHỪA"!
blank

Tuỳ bút
CON XIN THỌ LÃNH MỘT CHỮ "CHỪA"!

         Nam mô A Di Đà Phật!
        Đệ tử ngũ thể đầu địa cung kính thọ lãnh pháp nhũ cao quý của Ngài, bậc chơn tăng thạc đức, để thệ nguyện y giáo phụng hành trên bước đường tu học Chánh pháp, sống tiếp đoạn đời ngắn ngủi còn lại của con.

       - Nhìn thấu lòng người cũng không cần nói ra hết, chừa cho họ một con đường, chừa cho mình chút khẩu đức.
       - Trách người không cần hà khắc đến tàn nhẫn, chừa cho họ chút mặt mũi, giữ cho mình chút độ lượng.
       - Tài năng không cần phô trương hết, dành cơ hội cho người khác, giữ sự sâu sắc cho mình.
       - Có công không nhận hết, chuyển cho người vài phần, lưu khiêm nhường cho mình. 
       - Hiểu hết lý lẽ chẳng cần tranh cãi đến cùng, mở đường cho người khác, giữ khoan dung cho mình.
       - Được yêu quý chớ nên cậy hết vào, sẻ cho người chút ít, lưu cho mình đường lui.
       - Giàu sang chẳng nên hưởng hết, chia cho người chút ít, lấy chút phúc cho mình.
       
                                                           TRƯỞNG LÃO HOÀ THƯỢNG TINH VÂN

          Con đọc và chiêm nghiệm đạo từ của Ngài, tâm rúng động, vô cùng kính phục trước một chữ "Chừa", một hành xử tinh tế nhẹ nhàng mà tột cùng cao thượng và từ ái bao dung!

         Chính chữ "Chừa" này đã như tiếng chuông gióng vào tâm thức mê muội u ám của con, cho con tĩnh thức lồm cồm đứng dậy giữa đêm trường...
           Con đã nhớ lại, cách đây 4 năm, con đã từng cảm tác một bài lục bát:

CHỪA

Chừa cho ai một khung trời
Chừa cho em nửa cuộc đời tôi đi
Chừa trống trắng đôi bàn tay
Chừa vuông vắn giấy để thầy trợ duyên
Chừa chút đất để mầm lên
Chừa sân giải nghiệp mong triền phược tan
Chừa ô cửa ngắm lá vàng
Chừa tường rêu ẩm dán trang thơ buồn
Chừa lại chiếc gối góc giường
Chừa một lỗ khóa gió luồn qua vui
Chừa bồ đoàn để khuya ngồi
Chừa thời gian để mình tôi tìm mình
Chừa một khoảnh khắc mong manh
Chừa một dấu hỏi để dành mai sau
Chừa thoáng chốc đón dài lâu
Chừa đen huyền tóc đón màu già nua
Chừa bậc cấp để lên chùa
Chừa ba đồng lẻ để mua ngòi mòn
Chừa chỗ hết để đón còn
Chừa thời méo móp đón tròn trịa thêm
Chừa bùn tanh ướp hương sen
Chừa em bên bến thả đèn huyền đăng
Chừa trời sáng một vầng trăng
Chừa một tuyệt tác mà dâng Mẹ hiền!

         Nay, kiến văn được chữ "Chừa" của Ngài, liền ngồi ngâm nga lại bài thơ cũ của mình, nhận thấy những hành vi "chừa" của mình có đó, nhiều chỗ "chừa" đó, nhưng sao còn quá phàm phu tầm thường, thậm chí còn thấy vài cái "chừa" non nớt thấp kém.
         Thật vô cùng hỗ thẹn!
                                                                      
Phật tử
Tâm Không Vĩnh Hữu

blank
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
21/01/2018(Xem: 20847)
12/10/2016(Xem: 18859)
26/01/2020(Xem: 11459)
12/04/2018(Xem: 19619)
06/01/2020(Xem: 10523)
24/08/2018(Xem: 9025)
12/01/2023(Xem: 3472)
28/09/2016(Xem: 24813)
27/01/2015(Xem: 25678)
11/04/2023(Xem: 2704)
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.
"Chỉ có hai ngày trong năm là không thể làm được gì. Một ngày gọi là ngày hôm qua và một ngày kia gọi là ngày mai. Ngày hôm nay mới chính là ngày để tin, yêu và sống trọn vẹn. (Đức Đạt Lai Lạt Ma 14)