Cứ rằng [Thơ Hoang Phong - Diễn ngâm; Hồng Vân]

21/05/20213:31 CH(Xem: 1545)
Cứ rằng [Thơ Hoang Phong - Diễn ngâm; Hồng Vân]

 

CỨ RẰNG 
Thơ: Hoang Phong
Diễn ngâm: Hồng Vân

 

Cứ rằng em chẳng yêu tôi,
Để tôi lên mán tôi yêu cô mường.
Tôi tìm phố chợ tôi thương,
Thương cô quán vối bên đường áo nâu.

 

Hay là bì bõm nương sâu,
Thương cô con gái tát gàu nước trong.
Thôi thì em cứ theo chồng,
Em đừng ngoảnh lại đau lòng tôi thêm.

 

Cứ rằng em nghĩ mà xem,
Thà như đằng ấy chẳng thèm yêu tôi,
Để tôi quay lại thôn đoài,
Tìm cô con gái thuở ngày chăn trâu.

 

Hay tôi tìm chốn nương dâu,
Có cô con gái dệt tơ nuôi tằm.
Cứ rằng cái chuyện trăm năm,
Chẳng chăn chẳng gối chẳng nằm với nhau.

 

Cứ rằng tằm chẳng bén dâu,
Thôi thì em cứ bảo nhau mấy lời.
Cứ rằng thôi thế thì thôi,
Mặc tôi khăn gói ra ngồi bến sông.

 

Đò em tách bến theo chồng,
Tôi ngồi bến nước mà mong thuyền về.
Tôi xin giữ mãi lời thề,
Chẳng yêu ai nữa chỉ cô lái đò.

 

Nhìn cô mà ngẩn mà ngơ,
Sao cô chẳng ghé vào bờ đón tôi.
Ra thì thôi thế thì thôi,
Đò ngang em bảo bỏ tôi một mình.

 

Bờ sông ngọn trúc rung rinh,
Nghĩa đâu chẳng có chút tình cũng không.
Quê cha xa mấy quãng đồng,
Cho tôi về hỏi thôn đông mẹ già.

 

Xem cô hàng xóm cạnh nhà,
Xon xon mấy đứa hay chưa có chồng?
Ví rằng thôi cứ bằng không,
như cái thuở em chưa theo chồng.

 

Khăng khăng chẳng nói chẳng rằng,
Sao em chẳng bảo trắng tay tôi nghèo.
Để tôi lẽo đẽo mà theo.
Ví như em bảo tôi nghèo thì thôi.

 

Cho tôi trèo tận lưng đồi,
Đẵn cây kéo lá để tôi cất nhà.
Làm công đi cuốc ruộng xa,
Có tiền tôi lại thuê ra ruộng gần.

 

Tôi trồng thiên lý trước sân,
Trồng khoai tôi bán bốn lần một năm.
Tiền dư mua chiếu em nằm,
Mua em tấm lụa tơ tằm em may.

 

Nhưng này thôi thế thì thôi,
Hóa ra em chẳng yêu tôi mất rồi.
Chẳng yêu em nhỉ thì thôi,
Tôi về bán nốt mồng tơi cả giàn.

 

Xin em, em chớ từ nan,
Tiền này em trả đò ngang theo chồng.

 

                                      Hà Nội, 11.03.02

 

Nghệ sĩ Hồng Vân
Nghệ sĩ Hồng Vân

Nếu bản năng sinh tồn đưa đến sự tranh dành miếng và các cuộc chiến tranh triền miên trong lịch sử nhân loại, và nếu bản năng sợ chết làm phát sinh ra tôn giáo, tạo ra những sự xung đột tín ngưỡng khắp nơi, thì bản năng truyền giống mang lại thật nhiều màu sắc cho sự sinh hoạt xã hội, nào là tình yêu, thi ca, âm nhạc, hội họa, điêu khắc, phim ảnh, phấn son, quần áo, giày dép và cả các cô hoa hậu.

            Thế nhưng bản năng truyền giống đôi khi cũng có thể tạo ra cho con người thật nhiều cảnh huống "bất toại nguyện", còn gọi là "khổ đau". Tuy vậy, một người thanh niên chất phác nơi thôn dã, dù "bất toại nguyện" thế nhưng không phát lộ một cảm tính ghét bỏ hay một toan tính đáng tiếc nào, trái lại còn tạo được cho mình những ước mơ hạnh phúc và một cử chỉ tuyệt đẹp. Đây là bài thơ thứ hai viết theo "hơi thơ" của thi sĩ Nguyễn Bính.

 

 

                                             Bures-Sur-Yvette, 21.05.21

Bài thơ trước:
Đỗ Hoa (Thơ: Hoang Phong | Diễn ngâm: Hồng Vân)

                                                                                                                                                                            

Tạo bài viết
11/09/2017(Xem: 6031)
04/12/2019(Xem: 3652)
08/01/2020(Xem: 2073)
22/06/2017(Xem: 8966)
10/05/2018(Xem: 9001)
Xong một kiếp người, cho dù là vương bá hay dân dã, thánh nhân hay phàm tục, đời hay đạo…được chấm dứt bằng sự thương tiếc hay lạnh lùng; tiễn đưa đình đám hay tẻ nhạt, sau đó, dư âm là gì?
Hay tin Đại lão Hòa thượng Thích Phổ Tuệ, Pháp chủ GHPGVN viên tịch, Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc cùng lãnh đạo Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Chính phủ và chư tôn giáo phẩm lãnh đạo Giáo hội đã trở về Tổ đình Viên Minh tưởng niệm.