Cuộc đua xây chùa, dựng tượng và đế chế kinh doanh tâm linhTrung Quốc

02/06/20193:03 CH(Xem: 4441)
Cuộc đua xây chùa, dựng tượng và đế chế kinh doanh tâm linh ở Trung Quốc

Lời Ban Biên Tập:

Từng bị đàn áp vào thời kỳ Cách mạng Văn hóa vào những năm 1949 – 1950 và được nới lỏng kềm kẹp vào những năm 1980, giờ đây Phật giáo Trung Quốc đã không khởi sắc, liên tục bị chỉ trích vì một loạt các vấn đề như thương mại hóa và tham nhũng. Phật giáo đang trở thành một ngành kinh doanh lớn tại Trung Quốc khi du lịch bùng nổ. Một trong những dấu hiệu của sự bùng nổ với du lịch tâm linh tại Trung Quốc là “cơn sốt xây dựng tượng Phật trong vài thập kỷ qua” 

Để biết Phật Giáo của nước anh em phương Bắc như thế nào, chúng tôi giới thiệu bài viết dưới đây như là tấm gương phản chiếu những gì Phật Giáo Việt Nam đang đi theo, ví dụ như quần thể du lịch tâm linh Bái Đính Trường An, Yên Tử, Hồ Núi Cốc, Chùa Hương hay mới đây nhất là quần thể du lịch tâm linh Tam Chúc Ba Sao, Hà Nam với chùa Tam Chúc, Thủy Đình tức nhà khách quốc tế 5 sao mới diễn ra sự kiện Vesak 2019 mà cả thế giới biết đến, khách sạn 5 sao, resort đẳng cấp quốc tế và có cả casino đang được xây cất.

CUỘC ĐUA XÂY CHÙA, DỰNG TƯỢNG VÀ
ĐẾ CHẾ KINH DOANH TÂM LINHTRUNG QUỐC
  NGHIÊN CỨU TÔN GIÁO   February 25, 2019 

Theo SCMP, trong năm 2015, Thiếu Lâm Tự đã thu về hơn 7,3 triệu USD nhờ tiền vé vào cổng chùa và mức phí hơn 14 USD cho mỗi lần dâng hương. Trụ trì chùa được gọi là “nhà sư CEO”.

Thiếu Lâm Tự, một ngôi chùa quen thuộc với nhiều khán giả qua các bộ phim, được cho là một trong những địa điểm tâm linh bị thương mại hóa nặng nề nhất tại Trung Quốc.

Theo báo cáo của Prism, trong hai thập kỷ qua, chùa Thiếu Lâm đã trở thành một đế chế kinh doanh trải dài trên nhiều lĩnh vực từ võ thuật, biểu diễn đến y học, văn hóa, ẩm thực và du lịch.

Và đây chỉ là một trong những ví dụ điển hình của đế chế kinh doanh tâm linhTrung Quốc.

Cơn sốt tượng Phật

Tốt nghiệp chuyên ngành giáo dục tư tưởng và chính trị tại một đại học danh tiếng ở thành phố Thành Đô năm 2011, Yan Lu ban đầu làm công việc thư ký tại một trường mẫu giáo nhưng không thấy hài lòng. Cô gái 29 tuổi giờ đây là một nữ tu Phật giáo sống trong một ngôi đền nhỏ ở một ngôi làng gần Bắc Kinh.

“Người Trung Quốc giờ đây giàu hơn nhưng họ vẫn cần nhiều thứ hơn trong đời sống tâm linh”, Yan Lu nói với Time cách đây gần 3 năm.

Từng bị hạn chế vào những năm 1980, giờ đây Phật giáo đang phát triển mạnh mẽ ở Trung Quốc. Hơn cả một tôn giáo, Phật giáo trở thành một ngành kinh doanh lớn tại Trung Quốc khi du lịch bùng nổ.

Một trong những dấu hiệu của sự bùng nổ với du lịch tâm linh tại Trung Quốc là “cơn sốt xây dựng tượng Phật trong vài thập kỷ qua” theo cách gọi của Zhou Mingqi, nhà sáng lập công ty tư vấn du lịch Jingjian.

Tượng Trung Nguyên Đại PhậtTượng Trung Nguyên Đại Phật tọa lạc tại một khu vực yên tĩnh ở vùng nông thôn Trung Quốc. Ảnh: Stacia020/Shutterstock.

Năm 2008, tượng Trung Nguyên Đại Phật tại huyện Lỗ Sơn, tỉnh Hà Nam, Trung Quốc được hoàn thành và giữ kỷ lục bức tượng cao nhất thế giới trong suốt 10 năm trước khi Tượng Thống Nhất tại Ấn Độ khánh thành vào năm ngoái. Tượng Phật này cao 128 m, được mạ 108 kg vàng, mất 11 năm xây dựng và tiêu tốn khoảng 177 triệu USD để hoàn thành.

Theo thống kê của tạp chí The Atlantic đến cuối tháng 10/2018, trong số 15 bức tượng cao nhất thế giới, Trung Quốc có tới 5 và tất cả đều là tượng Phật. 4 bức tượng trong số này, bao gồm cả tượng Trung Nguyên Đại Phật, được hoàn thành trong hơn 20 năm trở lại đây.

Năm ngoái, theo Chinanews.com, một doanh nhân giàu có sắp hoàn thành công trình tượng Phật ngồi lớn nhất thế giới tại một vùng hẻo lánh ở tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc. Dự án này ước tính mất khoảng 57 triệu USD và 8 năm xây dựng.

Cứ sau vài năm, truyền thông Trung Quốc lại đưa tin về những bức tượng khổng lồ tại quốc gia này. Những tượng Phật đồ sộ lấp lánh ánh vàng trở thành biểu tượng của ngành du lịch Trung Quốc, tô điểm vẻ đẹp của các đền chùa, đỉnh núi, hồ nước hay bất cứ ở đâu có vị trí phong thủy thuận lợi.

Theo ông Zhou Mingqi, dù việc xây dựng những bức tượng Phật này có thể nhắm đến đời sống tâm linh của người dân Trung Quốc, mục đích chính của các bức tượng to lớn nói trên lại hướng về mục tiêu kiếm tiền từ khách du lịch trên thế giới nhiều hơn.

“Nói một cách đơn giản, nếu một khu vực không có sẵn địa danh thiên nhiên hay lịch sử nào đáng chú ý muốn xây dựng thứ gì đó để thu hút du khách thì một bức tượng Phật khổng lồ là lựa chọn hợp lý.

Cách làm này cũng phù hợp với ngành du lịch Trung Quốc vốn đặt trọng tâm vào việc thu tiền bán vé vào cổng.

Khi du khách nhận ra tượng Phật lớn tại khu tham quan cũng không khác mấy so với những nơi khác cũng là lúc những người quản lý ở đó đã thu được toàn bộ số tiền có thể kiếm được từ du khách”, nhà sáng lập công ty du lịch Jingjian nhận định.

Nguồn lợi lớn với chính quyền Trung Quốc

Tượng Quan Thế Âm Bồ Tát tại công viên văn hóa Phật giáo Nanshan ở đảo Hải Nam là 1 trong 15 bức tượng cao nhất thế giới.

Tượng Quan Thế Âm Bồ TátTượng Quan Thế Âm Bồ Tát tại công viên văn hóa Phật giáo Nanshan, đảo Hải Nam, Trung Quốc nhìn từ trên cao. Ảnh: TPG/Getty.

Theo The Economist, năm 2015, du khách phải bỏ ra gần 9 USD để đi thang máy lên tới chân tượngcầu nguyện trong chốc lát. Nhưng để làm được việc này, mỗi người đã phải bỏ ra gần 18 USD trước đó để mua vé vào công viên. Các cửa hàng bán đồ lưu niệm hiện diện mọi nơi trong khu vực tham quan, bày bán nhiều thứ từ chuỗi tràng hạt đến tượng Phật. Tờ báo này cũng khẳng định chính quyền địa phương hưởng một phần doanh thu từ dự án.

Năm 2010, ngôi chùa Nanputuo có từ thời Nhà Đường ở thành phố Hạ Môn, Trung Quốc, ước tính đón khoảng 2 triệu du khách với số tiền bán vé gần 900.000 USD.

Theo giáo sư Li Xiangping của Trung tâm Tôn giáoXã hội thuộc Đại học Sư phạm Hoa Đông, một phần trong số này được giữ lại để bảo trì và phát triển chùa nhưng chính quyền địa phương cũng hưởng lợi một phần doanh thu.

NPR gọi ngôi chùa này là một “con bò sữa” hái ra tiền khi đem lại hàng chục nghìn khách hàng cho nhà hàng chay tại đây và tạo ra việc làm cho nhiều người bán nhang và trang sức Phật giáo.

Trở lại trường hợp Thiếu Lâm Tự, theo SCMP, trong năm 2015, Thiếu Lâm Tự đã thu về hơn 7,3 triệu USD nhờ tiền vé vào cổng chùa và mức phí hơn 14 USD cho mỗi lần dâng hương. Trụ trì chùa được gọi là “nhà sư CEO” vì thường xuyên tổ chức các hoạt động nặng tính thương mại tại đây.

Tuy nhiên, giáo sư xã hội học Zhe Ji của khoa Nghiên cứu Trung Quốc thuộc viện nghiên cứu Inalco tại Pháp cho rằng chính quyền địa phương mới là người hưởng lợi chính từ các hoạt động kinh doanh ở Thiếu Lâm Tự.

“Nhà chùa chỉ hưởng ít hơn 1/3 doanh thu. Số còn lại thuộc về chính quyền huyện Đăng Phong (nơi Thiếu Lâm Tự tọa lạc)”, giáo sư Ji nói với SCMP.

Như nhiều địa điểm tâm linh khác, Thiếu Lâm Tự được quản lý bởi một ủy ban gồm phần lớn quan chức địa phương.

“Ngay cả thủ quỹ của chùa Thiếu Lâm cũng được chính quyền chỉ định vì vậy các khoản chi đều phải được phê duyệt. Các vị sư trụ trì không có tiếng nói trong vấn đề tài chính của nhà chùa”, ông Ji cho biết.

“Tôn giáo là để thực hành, không phải để trình diễn”

Nhiều người trong cuộc không ủng hộ mối quan hệ giữa nhà chùa và chính quyền. “Tôi nghĩ khi một tôn giáo quá gần gũi với chính quyền hoặc các doanh nhân quyền lực, nó không thể thật sự phát triển thịnh vượng và sẽ có nhiều hạn chế.”, nữ tu Yan Lu chia sẻ với Time.

Trong khi đó, nhà sáng lập công ty du lịch Jingjian, Zhou Mingqi cũng khẳng định ngoài những lo ngại trước mắt về việc nhiều nơi ở Trung Quốc đang chạy đua xây dựng những tượng Phật khổng lồ tương tự nhau, ông nhận thấy truyền thống tôn giáo của Trung Quốc đang bị biến thành “con bò sữa” để thu lợi nhuận.

“Trung Quốc có thể đi theo kinh tế thị trường nhưng nếu chúng ta cho phép tôn giáotâm linh bị khai thác để kiếm lợi nhuận thì việc những điều này sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian”, ông Mingqi viết trên The Sixth Stone.

Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Phật giáo tại Đại học Trung văn Hương Cảng ở Hong Kong, ông Xue Yu, nói ngắn gọn trên The Economist: “Tôn giáo là để thực hành, không phải để trình diễn.”

Tuy nhiên, vẫn có ý kiến tích cực về việc hợp tác giữa các địa điểm tâm linh và giới chức địa phương. “Sự phát triển của du lịch tâm linh thường liên quan đến kinh tế địa phương khi chúng thúc đẩy lẫn nhau. Cả hai phía có thể hợp tác lên kế hoạch chung về điểm đến của du khách và doanh thu từ hoạt động du lịch. Điều này cũng giúp xây dựng hình ảnh của Phật giáo”, giáo sư Li đánh giá.

Nguồn: Nghiên Cứu Tôn Giáo

Xem thêm:
Sự suy tàn và sụp đổ của Phật Giáo Trung Quốc (Mimi Lau | Tịnh Thủy dịch)

Xem thêm bài dưới đây:

TIỀN “GIỌT DẦU” VÀ
DIỆN TÍCH CHIẾM ĐẤT CỦA CÁC SIÊU CHÙA
Đào Tuấn  (Nghiên Cứu Tôn Giáo)| February 13, 2019

chua-tam-chuc


Có lần, Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước từng gây sốc dư luận khi tiết lộ con số 1.200 bao tiền lẻ mà chùa Hương gửi tại Ngân hàng Mỹ Đức. 1.200 bao tải, khoảng 22 tỉ đồng là tiền công đức trong chỉ 1 mùa lễ hội.

Yên Tử, năm cao nhất thu tới 31 tỉ đồng nhưng chỉ 4% trong số đó được trích lại cho Ban quản lý di tích và rừng quốc gia Yên Tử. Trong khi đó, mỗi năm ngân sách nhà nước bỏ ra ít nhất 10 tỉ đồng để nuôi bộ máy cũng như công tác ANTT, môi trường, tu sửa hạ tầng, đường hành hương và chăm sóc, bảo vệ rừng. Chưa kể, với những sửa chữa, tu bổ lớn trị giá hàng chục, hàng trăm tỉ đồng cũng đều dùng tiền ngân sách.

Riêng đối với “siêu chùa” Bái Đính của đại gia Xuân Trường, Giám đốc Sở VHTT tỉnh Ninh Bình Nguyễn Mạnh Cưỡng từng nói thế này: “Con số cụ thể mỗi năm là bao nhiêu, quản lý như thế nào và sử dụng ra sao chúng tôi cũng không nắm được”.

Nói trắng ra, mỗi đồng tiền lẻ mà chúng ta bỏ “giọt dầu” hay công đức hầu hết chỉ để làm giàu cho các nhà chùa, các đại gia mà không có bất cứ ai kiểm soát.

Diện tích chiếm đất của các siêu chùaẢnh Zing: Diện tích chiếm đất của các siêu chùa


Năm nay, “siêu chùa” Tam Chúc đang được PR dữ dội theo đúng style Xuân Trường: To hơn, dài hơn.

Nhưng hãy để ý tới những con số: Mặt bằng chùa Tam Chúc rộng 144 ha, trong khi diện tích đất được giao lên tới 5.100 ha, gấp 300 lần kích thước SVĐ Mỹ Đình. Không khó để đoán sẽ lại có những gì mọc lên trên “phần diện tích còn lại” ấy.

Hãy nhìn sang Hải Phòng, TP vừa được “cơ chế đặc thù” với giá đất biết chắc sẽ sốt. Xuân Trường xin 450 ha xây chùa, nhưng thực chất chùa chỉ 1/5 diện tích, còn lại là khu trung tâm đón tiếp, khu ẩm thực, khách sạn 5 sao, bến xe điện, câu lạc bộ thủy thủ, casino và cả biệt thự.

9.800 tỉ đồng cho 450ha đất Phồng.11.000 tỉ cho hơn 5.100 ha đất Tam Chúc. 15.000 tỉ cho 18.940 ha tại dự án Khu du lịch tâm linh Hồ Núi Cốc.

Cccm đã hiểu tại sao ăn chay để làm giàu chưa?

Tất nhiên, chính chúng mình đang làm giàu cho Xuân Trường từ vài trăm vài triệu “công đức” hay vài ngàn lẻ tiền “giọt dầu”.


chua-tam-chuc-25Chùa Tam Chúc
chua-tam-chucChùa Tam Chúc đang trong công trình xây cất
chua bai dinhQuần thể chùa Bái Đính vào lúc hoàng hôn
chua bai dinh toan canhToàn cảnh quần thể chùa Bái Đính
trang anTràng An Ninh Bình



Tạo bài viết
02/10/2012(Xem: 25127)
Tại Anaheim Convention Center 800 W Katella Avenue CA 92802 lúc 2:00 PM ngày 15 tháng 12 năm 2019 | 10: AM - Triển lãm | - 12:30 PM Pháp Hội Đại Thừa Diệu Pháp Liên Hoa - Sinh Hoạt với giới trẻ | - 02:00 PM Đại lễ Đức Phật Thành Đạo và khai mạc Đại Hội GHPG Liên Hữu Mỹ-Việt | - 04:00 Đại Nhạc Hội Ánh Đạo Vàng |- 8:00 PM Bế Mạc
Nhằm tạo một cơ hội sinh hoạt chung để chia sẻ, truyền lửa cho nhau, và thảo luận một số đề tài liên quan đến công việc Hoằng pháp, Giáo dục, Văn học Nghệ thuật, Phật Giáo, và Ra Mắt Sách chung, một buổi sinh hoạt CÓ MẶT CHO NHAU 2 sẽ được tổ chức tại Tully Community Branch Library, 880 Tully Rd. San Jose, CA 95111, vào lúc 2:30--5:45 chiều, Thứ Bảy, ngày 19 tháng 10, 2019.
Theo ước tính của Trung tâm nghiên cứu Pew, Phật tử chiếm khoảng 1% dân số trưởng thành ở Hoa Kỳ và khoảng hai phần ba Phật tử Hoa Kỳ là người Mỹ gốc Á. Trong số những người Mỹ gốc Á, 43% là người Mỹ gốc Việt và một phần tư người Mỹ gốc Nhật xác định là Phật tử, phần còn lại là Kitô hữu hoặc không có tôn giáo nào.