Hòa Thượng Tôm - Thị Hiện Nghịch Hạnh - Tâm Văn - Quảng Tánh

11/09/201212:00 SA(Xem: 22187)
Hòa Thượng Tôm - Thị Hiện Nghịch Hạnh - Tâm Văn - Quảng Tánh

HÒA THƯỢNG TÔM
THỊ HIỆN NGHỊCH HẠNH
Tâm Văn - Quảng Tánh


blankThật là một sự trùng hợp thú vị khi ở nước ta có Hòa thượng Cua (Tông Diễn thiền sư) với đức hạnh cao vời, ở Trung Quốc cũng có Hòa thượng Tôm hành tung kỳ bí, siêu phàm ít ai sánh được.

Cao Tăng dị truyện kể rằng:

“Hòa thượng Tôm tên thậtTrí Nghiễm ở chùa Tĩnh Am, Hoa Đình (Trung Quốc). Một hôm, vào ngày rằm tháng Bảy, dân làng tổ chức lễ Vu lan nên Tăng chúng trong chùa được thỉnh đi hết, chỉ còn sư ở chùa. Rồi gia đình vị thôn trưởng đến chùa thỉnh Tăng, vì không còn ai nên sư nhận lời. Sư bảo:

- Hãy về trước sắp đặt, ta sẽ đến sau.


Sư lên thuyền, giữa đường thấy người câu tôm, sư bảo người chèo thuyền ghé lại mua một đấu rồi xin nước và ăn tôm sống, nuốt trọng mà không nhai. Ăn xong, sư bảo người câu tôm rằng:

- Ta đi dự đám, lúc về sẽ trả tiền.

Rồi giục người chèo thuyền chèo mau kẻo trễ. Đến làng, người chèo thuyền nhịn không nỗi, kể lại cho mọi người nghe. Nhà đám nghe được, khinh bỉ không mời sư ngồi trên, trải chiếu dưới đất, có cơm mà không cúng dường để làm nhục. Sư vẫn tỉnh tuồng, vui vẻ như không có gì xảy ra. Lúc về, gặp người câu tôm, sư cười nói:

- Xui quá! Hôm nay dự trai mà không có tiền, biết tính sao đây?

Người câu tôm nói:

- Không tiền thì trả tôm lại cho tôi!

Sư đáp:

- Việc này dễ thôi!

Rồi xin nước uống, ọe ra tôm sống đầy một đấu, đem trả lại. Mọi người thấy vậy vô cùng kinh ngạc, nhân đó gọi sư là Hòa thượng Tôm (Hà Tử Hòa thượng, hà tử chữ Hán nghĩa là con tôm).

Cuộc đời Hòa thượng Tôm được người dân địa phương truyền tụng với nhiều chuyện ly kỳ. Đến lúc sắp tịch, sư lượm cỏ bồ kết thành xâu hơn vạn dây, treo ở hiên nhà, nói với mọi người:

- Ta muốn gieo duyên với quý vị.

Nói rồi bèn ngồi kiết già thị tịch. Mọi người tranh nhau đến cúng tiền đầy hết các dây treo. Số tiền ấy được dùng để xây dựng điện Phật. Đến nay, chùa vẫn được gọi là Đạo tràng Hà Tử”.


Những vị thiền sư hành hóa trong dân gian với nghịch hạnh, trái ngược các chuẩn mực thông thường kiểu Tế Điên Hòa thượng không phải là hiếm thấy trong truyền thống Phật giáo Bắc truyền.

Không ai mà chẳng biết Lục tổ Huệ Năng ít chữ, đọc kinh không trôi. Ấy vậy mà ngài đã khơi nguồn tuệ giác cho dòng thiền Tào Khê luôn rạng ngời và tiếp nối đến tận ngày nay. Phải chăng hiện tướng “mù chữ” chỉ để khẳng định một điều: ngôn từ chữ nghĩa chẳng qua là phương tiện ban đầu nhập đạo. Hành giả cần phải buông bỏ chữ nghĩatri thức mới mong đạt đến sự chứng ngộ tự tánh.

Ai chưa một lần tìm hiểu về cuộc đời Thiền sư Hư Vân thì khó hình dung được một vị xuất gia được tôn xưng là Tổ sư Thiền mà tóc dài xõa ngang vai, có giai đoạn phải ẩn dật trong núi rừng như thổ phỉ. Phải chăng nhờ hiện tướng tiều phu ẩn náu nơi miền sơn cước mà thiền sư vượt qua pháp nạn để duy trìtruyền thừa mạng mạch Phật pháp.

Tế Điên Hòa thượng lại càng kỳ quái hơn khi Tăng chẳng ra Tăng mà tục cũng chẳng ra tục. Tuy vậy, hành tẩu của ngài thật phi phàm, dự liệu việc chưa đến như thần. Dù hành vi và nói năng thô tháo nhưng mỗi mỗi đều có tác dụng cứu nhân độ thế.

Gần đây thôi, khi Bồ tát Quảng Đức xây dựng rất nhiều ngôi chùa mà không trụ, tiếp tục ra đi và lại xây cất thêm chùa mới khiến nhiều người thời bấy giờ không hiểu nỗi. Có người thắc mắc thì ngài trả lời dung dị rằng bây giờ đủ duyên thì xây chùa, sau này chưa biết ra sao. Về sau ngẫm lại việc làm của Bồ tát thật vô cùng thậm thâm vi diệu.

Cũng như Hòa thượng Tôm, ngài hiện tướng không chay tịnh. Ăn tôm đã là phạm trai mà ở đây sư còn ăn cả tôm sống và ăn thiếu chờ trả tiền sau mới hãi. Điều đáng nói là dù đã ăn vào bụng cả ngày rồi nhưng khi cần thì sư lại nôn ra tôm còn sống trả lại cho người bán. Đến đây thì… miễn bàn, vì hành tung này không phải của người phàm. Cũng nhờ vậy mà về sau mọi người kính thờ sư như Phật sống, luôn vâng lời ngài bỏ ác làm lành, quy hướng Tam bảo.

Trong cảnh giới phàm thánh đồng cư mà chúng ta là người trần mắt thịt nên khó mà biết được mật ý của các ngài. Vì thế không nên có thái độ xem thường, khinh suất trước những việc làm có tính nghịch hạnh. Bởi một khi hành giả đã tỏ ngộ chơn tâm thì dù cho hành hoạt thế nào cũng tràn đầy trí tuệtừ bi, đều “vì an lạc, lợi ích cho số đông, vì hạnh phúc cho chư thiên và loài người”.

Tạo bài viết
21/01/2018(Xem: 15079)
12/10/2016(Xem: 13209)
12/04/2018(Xem: 13911)
06/01/2020(Xem: 5528)
24/08/2018(Xem: 4749)
28/09/2016(Xem: 19768)
27/01/2015(Xem: 16943)
14/04/2020(Xem: 1928)
Mùa Vu Lan là mùa cứu độ. Cứu độ vạn linh trong chốn u đồ. Cứu độ chính mình làm sao vượt thoát tâm lý đầy hãi hùng, khiếp sợ, kinh hoàng trước đại dịch đang tràn ngập hiện nay. Định lực là sức mạnh cần thiết. Quán chiếu tử sinh giúp ta bớt kinh hãi. Chuẩn bị rũ bỏ kiếp người giúp ta bớt mưu toan. Phải đối diện với sự sống và chúng ta cần sống được chút bình an giữa vạn điều bất an. Giáo hội kêu gọi chư Tăng Ni tinh tấn tu tập để nhờ năng lực này cứu giúp phần nào kiếp nạn của con người hôm nay. Nguyện xin Tam Bảo soi đường cho chúng con.
Đại lễ Vu Lan Báo Hiếu đã được long trọng diễn ra vào lúc 11 giờ sáng Chủ Nhật ngày 25 tháng 7 năm 2021, tại Chùa Thiên Ân, cũng gọi là Trung Tâm Thiền Sa Mạc “Desert Zen Center”, tọa lạc tại thành phố Lucerne Valley, California, cách vùng Little Saigon miền Nam California khoảng hai giờ lái xe, hướng Đông Bắc. Thành phần tham dự buổi lễ ngoài chư Tôn đức thường trú, còn có sự tham dự của Hòa thượng Thích Minh Dung viện chủ chùa Quang Thiện và Tu viện Sơn Tùng và Hòa Thượng Thích Phước Sung, viện chủ chùa Pháp Hoa, Rosemead, cùng quý Ni sư và khoảng hơn 100 nam nữ Phật tử, một số ít là Phật tử địa phương người Mỹ trong vùng còn phần lớn là người Việt đến từ Orange County và Los Angeles County.
Ngành công nghiệp thiền chánh niệm [1] đã nhanh chóng bành trướng ở thế giới phương Tây trong thập kỷ qua, và thiền chánh niệm đã trở thành một nghi thức hợp thời hàng ngày. Thực hành thiền chánh niệm có thể giúp con người bình tĩnh tâm trí, xử lý cảm xúc, tập trung hơn trong công việc và giữ vững lập trường trong thời điểm hiện tại. Thiền ở dạng đơn giản nhất, đã tồn tại hàng thiên niên kỷ. Tuy nhiên .....