Của cho không bằng cách cho

11/07/20152:58 CH(Xem: 12654)
Của cho không bằng cách cho

CỦA CHO KHÔNG BẰNG CÁCH CHO
Thích Đạt Ma Phổ Giác


bo thiBên ngoài trời vẫn mưa khiến cho mọi thứ trở nên buồn bả và ảm đạm hơn. Một bà lão đầu tóc đã bạc phơ với bộ bồ rách nát, vội vàng bước chân vào một quán vắng, chỉ có hai người thanh niên đang ngồi bàn bạc một điều gì đó. Trước mặt họ là hai tô mì bốc khói và nóng hổi.

Bà đến bên bàn với lời lẽ như van nài: “Xin hai cậu làm ơn làm phước, giúp cho già này chút đỉnh để sống đỡ qua ngày”. Một cậu có vẻ mặt hơi sáng sủa mới thò tay vào túi lấy ra tờ năm ngàn định tặng cho bà lão, nhưng khi ấy cậu lại cất tiền vào túi, và lễ phép hỏi bà rằng: “Trời đã tối và mưa từ chiều đến giờ chắc bà đói bụng lắm rồi, con xin mời bà tô mì nóng để lót dạ nhé! 

Bà lão rất là vui vẻ và cám ơn chàng niên hết lời, vì có một buổi tối no đủ. Chàng niên liền gọi chủ quán cho một tô mì đặc biệt giá gấp đôi tô mì bình thường.

Tô mì nóng hổi vừa được đem đến bà lão ngồi ăn rất ngon lành làm cho hai thanh niên nhìn thấy cũng cảm thấy vui lây. Khi dùng xong tô mì bà liền cảm ơn chàng thanh niên rối rít, và chào ra đi khi bên ngoài trời vẫn còn đổ cơn mưa. 

Người bạn ngồi kế bên khi ấy mới thắc mắc hỏi, sao bạn định cho tiền bà già rồi đột nhiên mời bà ăn mì? Chàng trai ấy mới trả lời: “Lúc nảy tớ định cho tiền bà, nhưng nghĩ lại cuộc đời của bà chưa chắc đã được thưởng thức một tô mì nóng hổi và ngon như thế này, vì bà chưa chắc dám bỏ tiền ra để ăn”. 

Nghe lời giải thích của bạn, người thanh niên mới gật đầu liên hồi và tâm đắc với lời nói ấy mà thán phục rằng: Đúng là ông bà tổ tiên mình ngày xưa thường hay nhắc nhở mọi người! Của cho không bằng cách cho…. 

Câu chuyện trên là một triết lý sâu sắc nói lên tình người trong cuộc sống với tinh thần một miếng khi đói bằng một gói khi no. Sự quan tâm giúp đỡ mọi người khi có nhân duyên là một nghĩa cử cao đẹp, thể hiện tính đạo đức nhân văn cao cả mà chúng ta ai cũng có thể làm được. Nếu chúng ta cứ nghĩ rằng: “Khi nào mình có tiền thật nhiều rồi mới giúp đỡ người khác, đó là quan niệm sai lầm của rất nhiều người. 

Cũng như có rất nhiều người nói rằng: “Con cầu mong trời Phật cho con trúng tờ vé số độc đắc để con đi làm từ thiện giúp những người bất hạnhcúng dường chùa”. Ngày đó chắc khó xảy ra, nhưng nếu có chưa chắc chúng ta biết mở rộng tấm lòng, khi chưa có chúng ta hay mơ ước, hứa hẹn đủ thứ…Thôi thì bây giờ thực tế trong ngày hôm nay, ta nhịn bớt đi một ly cà phê sáng, hay bớt đi một chút ít nhu cầu của cá nhân để bố thí, cúng dường hoặc giúp đỡ những mãnh đời bất hạnh? 

Chúng ta hãy nên nhớ rằng người có nhiều tiền bạc, họ sẽ bố thí tiền bạc của cải vật chất, còn ta sẽ làm việc gì phù hợp với hoàn cảnh của mình trong hiện tại, chứ đừng chờ đợi đến ngài mai, ngài mai tức ngày ấy còn xa lắm, như câu chuyện: “ngày mai ăn bánh khỏi trả tiền” chắc ai cũng đã từng đọc qua.

Chúng ta không nên hứa hẹn hay chờ đợi ngày mai mà ngày hôm nay mình làm được việc gì thì cứ làm, giúp một người già qua đường, lượm một cây đinh sét để người khỏi bị đạp phải và rất còn vô số việc mà ta phải làm trong ngày hôm nay, chứ đừng nên hứa hẹn ngày mai. Vì ngày mai rất còn quá xa xôi với chúng ta…khi cơn vô thường chợt đến.



Tạo bài viết
Với người Bhutan, Phật giáo không chỉ là một tôn giáo mà đơn giản là triết lý thấm đấm trong văn hóa, lối sống và từng nếp nghĩ của đời sống thường nhật. Trong các nghi thức tâm linh, người Bhutan rất coi trọng nghi thức tang lễ, nếu không muốn nói là coi trọng nhất bởi vì cái chết không chỉ đánh dấu sự rời bỏ của thần thức mà còn khởi đầu của tiến trình tái sinh.
Ba tháng Hạ an cư đã qua, Tăng tự tứ cũng đã viên mãn, và tháng Hậu Ca-đề cũng bắt đầu. Đây là thời gian mà một số điều Phật chế định được nới lỏng để cho chúng đệ tử có thể bổ túc những nhu cầu thiếu sót trong đời sống hằng ngày. Cùng chung niềm vui của bốn chúng, nương theo uy đức Tăng-già, tôi kính gởi đến Chư Tôn đức lời chúc mừng đã hoàn mãn ba tháng tĩnh tu trong nguồn Pháp lạc tịnh diệu, phước trí tư lương sung mãn.
Coronavirus đang chia rẽ người dân Mỹ trong đó có cộng đồng Phật tử Việt. Người đệ tử Phật phải thường quán niệm: an hòa ở đâu và làm sao giữ đƣợc. Những tranh luận từ quan điểm, nhận thức, định kiến đã tạo nên nhiều xung đột, bất hòa và bạo loạn. Khẩu nghiệp trong thời điểm hiện nay cần được chú tâm tu luyện. Học biết yên lặng khi cần và tranh luận trong chừng mực nhưng phải mang đến sự an hòa. ... Giáo Hội kêu gọi chư Thiện Tín, Cư sỹ, Phật tử và đồng hương thật Định tĩnh, Sáng suốt trước đại dịch hiện nay. Chúng ta cùng chắp tay nguyện với lòng: Chúng con sẽ vượt qua. Nƣớc Mỹ sẽ vượt qua. Và Thế giới sẽ vượt qua. Mùa Vu Lan năm nay tuy có hoang vắng trong các sinh hoạt Phật giáo nhưng ta vẫn tràn đầy năng lực, một năng lực cần thiết để vượt qua đại dịch và khốn khó hiện nay.