6. Thơ

28/01/20173:07 SA(Xem: 629)
6. Thơ
TUYỂN TẬP 1 & 2
của cư sĩ Hạnh Cơ
Tác giả đánh máy và trình bày trang sách
Cư sĩ Tịnh Kiên đọc và sửa chữa bản thảo
Hoàng Hậu Thái Châu (Calgary)
xuất bản năm 2014

6. THƠ   

Phật Về Với Chúng Sinh   
Xoay Vần   
Hạc Huyền   
Vật Ngọai   
Nghé Đã Về Làng   
Bài Thơ Từ Giấc Ngủ   
Như Vậy   
Thông Hành Vô Trụ   
Thường Tại   
Con Thuyền Nhẹ Tênh   
Một Ánh Sao Sa   
Trăng Khuya   
Nửa Khuya Với Bạn   
Ngụm Trà Nửa Khuya   
Nhẫn Nại   
Kiến Giải   
Chuyện Một Con Trùn   
Khánh Hạ HT Thích Tâm Châu   
Dòng Suối Từ   
Vấn Vương   
Trước Mặt   
Bâng Khuâng   
Ở Rẫy   
Đợi Người Không Hẹn   
Ai Đứng Đầu Ghềnh   
Galang, Một Khung Trời Đôi Nơi   
Galang, Chiều Vắng Cầu Tàu   
Galang, Một Thóang Trung Thu   
Galang, Xin Giã Từ   

PHẬT VỀ VỚI CHÚNG SINH

 

Đất trời rung chuyển

Rực sáng hào quang

Thế giới ba ngàn

Kim thân chói lọi

Ma vương đã lui vào bóng tối

Phiền não tiêu tan dưới cội bồ đề

Ba a tăng kì kiếp vượt thoát biển mê

Ngài vừa đem mặt trời bình minh cho thế gian ngũ trược

 

Từ khi Lâm-tì-ni Vô-ưu bảy bước

Rồi trên lưng Kiền-trắc hùng dũng vượt thành

Bờ A-nô-ma kiếm báu cắt mái tóc xanh

Ròng rã sáu năm rừng sâu khổ hạnh

Thân xác héo hon lòng từ dũng mãnh

Cho đến hôm nay bên bến Ni-liên

Ngài ngồi đó bảy thất tham thiền

Và Phật lại trở về từ sau thời Ca Diếp

 

Phật về trong trược kiếp

Phật về từ vô minh

Phật về với chúng sinh

Phật về như tính Phật

 

Thiên hoa rợp đất

Thiên nhạc vang lừng

Thiên vũ tưng bừng

Thiên hương ngào ngạt

Lộc-dã sáng nay vừa in dấu chân Đại Giác

Hãy tới đây hỡi Kiều Trần Như

Là kẻ đầu tiên đại diện loài người

Nhìn thấy Pháp Luân chuyển vòng thứ nhất

 

Thích Ca Mâu Ni vừa thành Phật

chúng sinh là Phật sẽ thành

 

 

 

 

 

XOAY VẦN

 

Tôi đi đâu và đến đâu

Một điểm nhỏ không sắc màu

Di động không ngừng lui tới mãi

Lênh đênh giữa biển một con tàu

 

Bánh xe lăn hoài đường dài vô tận

Cán tôi chết dở mấy lần

Hôm nay thịt xương mềm nhũn

Nhưng đi hoài chẳng thấy chồn chân

 

Ai đem tôi bỏ vào thế giới

Lớp bụi dầy mờ ám nhãn quan

Đã bao lần mùa thu lá đổ

Vẫn lầm lì đếm bước thời gian

 

Ai đem tôi bỏ vào thế giới

Con đường dài có mấy khúc quanh

Chẳng biết hành trình qua mấy đoạn

Ngẩng mặt nhìn thăm thẳm trời xanh

 

 HẠC HUYỀN

 

 

Không đi mà cũng không về

Lặng im giấc ngủ hồn mê cõi ngoài

Mênh mang bãi vắng đêm dài

Nhẹ nhàng sương khói nửa vời thong dong

Hạc huyền tiếng hú trên sông

U khê rồng đợi nằm trong tháp vàng

Yên hà xây đắp dung nhan

Êm êm thuyền trúc đưa đường về tây

Yêu kiều dáng gió vẻ mây

Dấu chân trên cát đã đầy trăng sao

 

 

 

VẬT NGOẠI

 

Dửng dưng thuở bước vào đời

mang tiếng khóc thay lời ban sơ

Chẳng suy tư chẳng âu lo

Sớm khuya nhàn nhã đói no ngại gì

Việc đời tuần tự trôi đi

Nào đầu nào cuối chu kì là bao

Thị phi thế sự ra sao

Chẳng qua một trận mưa rào nửa khuya

Công danh dù tạc nên bia

Chẳng qua ảo mộng xẻ chia tâm hồn

Ganh đua dù để sinh tồn

Chẳng qua cửa bể sóng cồn nhấp nhô

Ghét thương gió thoảng mặt hồ

Có đâu dấu vết mà đo lòng người

Bạn thù như hạt sương mai

Ai treo trên lá ai cài trên hoa

Tình yêu còn lại với ta

Trăng vàng muôn thuở cùng ta vơi đầy

Tiêu dao nào đợi tháng ngày

Thung dung vật ngoại thân này hư không

 

 

 

 

 

NGHÉ ĐÃ VỀ LÀNG

(cho Nghé Con, Làng Hồng, 1985)

 

Có trận mưa nào mát mẻ

Như trận mưa khuya nay

Tháng Tám Mười Ba

Gió cũng đưa hương về thơm ngát

Mây giấu kín sao mai

Để cho phút Nghé chào đời

Vẹn toàn rực rỡ

 

Nghé về từ giữa vòm tinh tú

Đêm qua ta thấy sao sáng đầy trời

Nghé về từ muôn loài hoa cỏ

Sáng qua ta nghe cỏ hoa cười rộn rã bên lối thiền hành

Nghé về từ tiếp hiện

Vừa hôm nào đây có bảy cô chú vào dòng

 

Hàng mận ngẩng cao đầu chào đón

Chiếc nôi

Nghé đã về Làng

hơi thở Rồng Tiên

Đang được trao truyền

Tiếp nhận

 

 

 

 

BÀI THƠ TỪ GIẤC NGỦ

 

Cứ tưởng đến đây là xong nhỉ

Không! Vẫn còn tuyết trắng đọng chân mây

Một nhúm cỏ khô nằm đáy vực

Trải bao nhiêu kiếp bụi chưa đầy

 

Đi nữa chứ! Cho cùng khoảng trống

Cuộc lữ này trót hẹn trăng sao

Trên sâu thẳm vô cùng diện mục

Chút bọt bèo gợn sóng lao xao

 

Nơi chân trời có gì không nhỉ

Có khoảng không trùm chứa khoảng không

Rồi sao nữa, còn nơi góc bể

Cũng khoảng không trùm chứa khoảng không

 

Vật ngã câu vong hề vô nhất sắc

Cảnh tâm giai tại hề biến thập phương

Trong chiêm bao lộ tướng chân thường

Ngoài mộng mị tìm đâu diện mục

 

 

 

NHƯ VẬY

 

 

Xuân sinh Hạ trưởng

Thu liễm Đông tàng

Chim đã xa rừng

Còn lời vang vọng

 

Quá khứ im lìm huyễn tượng

Tương lai một khoảng trống không

Hiện tại hình hài hư ảo

Đến đi một chấm vô cùng

 

Từng không mây vẫn bay

Biển khơi nước vẫn đầy

Núi đồi cây chen đá

Muôn loài còn ở đây

 

Đuổi bắt mặt trời chi thế nhỉ

Hình hài đã đủ cả trăng sao

Chân bước không mong cầu tới đích

Thức dậy rồi là hết chiêm bao

 

 

 

 

 

THÔNG HÀNH VỘ TRỤ

Kính tiễn Anh Như Bửu về cõi vô cùng

 

 

 

Ngôi sao sáng rỡ trên nền trời xanh

Chắc hẳn là nơi Anh từng cư trú

Anh còn giữ nguyên tấm giấy thông hành

 

Từ đó đến đây trải bao thiên lí

Có bằng chiều dầy một sợi tóc mai

Mất khoảng thời gian bao nhiêu niên kỉ

Có bằng thời gian tiếng vỗ bàn tay

 

Ngôi sao sáng rỡ trên nền trời xanh

Chắc hẳn là nơi Anh về cư trú

Anh từng ngày đêm điền giấy thông hành

 

 Từ đây đến đó mấy chiều xa lộ

Có chăng cầu đường đoạn thẳng khúc cong

Có chăng ngựa xe máy bay tàu thủy

Hay là chuyển theo một niệm thong dong

 

Ngôi sao sáng rỡ trên nền trời xanh

Nào hẳn là nơi Anh về cư trú

Thời không vô biên tâm vô sở trụ

Trống rỗng bàn tay tấm giấy thông hành

 

 

 

 

THƯỜNG TẠI

Kính dâng Giác Linh Hòa Thượng THÍCH ĐỖNG MINH

 

 

 

Ai đã xếp tàn y chưa nhỉ

Mà nghe như gió thoảng đượm mùi hương

Chiều đã về trên non quạnh quẽ

Người đi đâu để lá rũ buồn thương

 

Bước chân lần dò mộng mị

Lập lòe đom đóm dặm trường

Mù mịt khói sương

Côn trùng rên rỉ

Rừng sâu ánh đuốc soi đường

 

Lâu rồi ngàn ngàn thế kỉ

Đến đi một nẻo kim cương

 

Đâu là biên cương

Đâu là vóc thể

Trăng lung linh soi lời đại thệ

Tâm như như nhập nội vô thường

Hồng trần đâu có mà vương

Vào ra thực mộng một chương không lời

Nhìn trăng già trẻ đầy vơi

Ôm trăng già trẻ đầy vơi vô nghì

Long sơn nào xếp tàn y

Đạo tràng nào có chuyển di bao giờ

 

 

CON THUYỀN NHẸ TÊNH

Kính dâng Giác Linh  Hòa Thượng THÍCH ĐỖNG MINH

 

 

 

Một chiếc thuyền con hướng về bờ kia

Điểm khởi hành đã xa không còn nhớ rõ

Tới đâu có gì hay đó

Hành trang mang theo đã rơi rớt hết dọc đường

 

Trời thương

Đất thương

Nhưng có ích gì dù với ngàn dây kéo

Nếu tự mình không ra sức bơi chèo

 

Dõi mắt nhìn vào hải đảo

Vầng sáng tỏa trên đầu đọt chuối

Ôi xinh đẹp tuyệt kì

Toàn thân cây chuối lóng lánh kim cương

 

Trời là đâu

Đất là đâu

Mười phương sáu nẻo là đâu

Trong chiếc thuyền con ngọn đèn vừa thắp sáng

Hòa nhập vầng sáng trên đầu đọt chuối

Con thuyền nhẹ tênh

 

 

 

 

 

MỘT ÁNH SAO SA

Kính dâng Giác Linh Hòa Thượng THÍCH ĐỖNG MINH

 

Đên nay ngồi ngắm sao trời

Ý kinh bừng sáng từ nơi rộn ràng

Mực đen giấy trắng bàng hoàng

Vút bay tro khói ngút ngàn hư không

Sương sa nội cỏ mịt nùng

Ngấm sâu hòn sỏi mênh mông thiên hà

Bỗng lòe một ánh sao sa

Ứng vào sinh tử hiện ra luân hồi

 

 

 

TRĂNG KHUYA

 

Thức giấc nửa khuya

Vừa mở mắt

Ánh trăng xuyên cửa sổ

Chảy tràn đầy ắp

Gian phòng mênh mông

 

 

 

NỬA KHUYA VỚI BẠN

 

Có nghĩa gì đâu cái sự đời

Hơn thua phải quấy phú cho trời

Phút giây hiện tạichân thật

Đổi cả trần gian chẳng hé môi

 

NGỤM TRÀ NỬA KHUYA

 

 

Nguồn vô tận chảy tràn cuống họng

Hương vị đậm đà lắng đọng lưỡi gà

Nửa khuya nguội ngắt ngụm trà

Còn thừa từ thuở mới sa địa cầu

 

 

 

 

NHẪN NẠI

 

Mưa xối xả

Bên hàng dậu

Đóa mẫu đơn

Cúi đầu chịu đựng

 

 

 

 

KIẾN GIẢI

 

Sư bảo trình kiến giải

Tìm kiến giải không ra

Chỉ thấy lòng trống rỗng

Con gà đẻ trứng gà

 

 

 

 

CHUYỆN MỘT CON TRÙN

 

Thuở loài người còn là cây cỏ

Có một con trùn từ đá chui ra

động vật đầu tiên trên đất

Còn trăng sao thì đầy ắp thiên hà

 

Trải muôn vạn hằng sa kiếp trược

Bấy giờ con trùn trở lại làm trùn

Đó là khoảng ba ngàn năm trước

Lúc Hộ Minh giáng trần thành đức Thích Tôn

 

Một hôm khi cơn mưa vừa dứt

Con trùn từ dưới đất chui lên

Bò lạng quạng trên đường vô định

Nhưng vô tình đầu hướng Trúc lâm

 

Một vị tì kheo vào thành khất thực

Đi chân trần từng bước khoan thai

Bỗng cảm giác bàn chân lành lạnh

Thì ra ngài đã giẫm con trùn

 

Thân xác con trùn đà xẹp lép

Lại trải qua một cuộc tử sinh

Thân phận trùn có gì đáng nói

Nhưng Phật thương chế giới an cư

 

Gần ba ngàn năm sau đó

Trải qua vạn vạn kiếp bẩn dơ

Tại Ma nương đèo heo hút gió

Con trùn chuyển sinh thành đứa Hạnh Cơ

 

 

 

Cung Kính Khánh Hạ

Đức Đại Lão Hòa Thượng THÍCH TÂM CHÂU

Thượng Thọ 90

 

 

 

Trụ tích nhân gian chín chục năm

Đức trùm hải chúng tuệ uyên thâm

Núi kinh chất ngất tàng hung phúc

Biển pháp mênh mông tại bản tâm

Độ hóa nơi nơi tuyên chánh ngữ

Du hành xứ xứ diễn triều âm

Suốt đời tận tụy Như Lai sứ

Rõ bậc Tôn Sư giữa thế nhân

 

2009

 

 

 

 

DÒNG SUỐI TỪ

Kính dâng Ôn CHÍ TÍN

 

Vẫn biết nơi này là cõi tạm

Nhưng trăng sao vẫn mừng đón Người về

Để thất chúng hưởng niềm pháp lạc

Dòng suối từ thấm nhuận bờ mê

 

Giới định thường tùy từ thời ứng pháp

Kinh sám hành trì điều phục thân tâm

Khuya sáng trưa chiều tối chuyên cần

Phạm hạnh thanh tâm sạch như băng tuyết

 

Ứng phó tiếng kêu cầu khắp hàng tín chúng

Tâm bình đẳng độ người

Không phân biệt sang hèn già trẻ

Nơi biệt thự nguy nga

Chốn lều tranh xóm vắng

Bước chân Người vô ngại gần xa

Khắp nẻo an bình hỉ lạc

 

Tuệ chiếu suốt thông sự thế

Nhân duyên như huyễn vô cầu

Danh vị sắc tài vô trụ

Tịch nhiên đối cảnh vô tâm

 

Như cánh hạc giữa trời lồng lộng

Một thân tự tại cõi vô thường

Đom đóm, mặt trời, không ranh giới

Trăm năm, một phút, xóa biên cương

 

Trực tâm một lối chân thường

 

2012

 

 

 

 

 

VẤN VƯƠNG

 

 

 

 

Đứng đây trông bánh xe đi

Tôi còn ngờ ngợ cái gì vấn vương

Đổi thay trên một con đường

Ai đi? Ai đến? Đoạn trường cho ai!

Ngóng chờ tựa cửa hôm mai

Ngày mai chưa đến, ngày nay còn gì?

Ngập ngừng chân ở chân đi

Tiếng rên giun dế, lời thề trăng sao

Phải chăng là giấc chiêm bao

Mà đem non nước thu vào bàn tay

Phải chăng trời đất không xoay

Mà đem con rối làm rầy con ngươi

Dưới cầu nước chảy êm xuôi

Trên cầu soi bóng mình vui hay buồn

Quốc kêu tiếng dội vào hồn

Lắng lòng nghe ngóng mình buồn hay vui

Kinh hoàng thay bậc đổi ngôi

Tàn cơn ác mộng đời tôi còn gì!

Đứng đây trông bánh xe đi

Tôi còn ngờ ngợ cái gì vấn vương...

 

 

(sau 30.4.1975)

 

 

 

TRƯỚC MẶT

 

 

Tôi một mình quạnh hiu

Trên đường đi một chiều

Mây đen vần trước mặt

Chân trời xa bao nhiêu

 

(sau 30.4.1975)

 

 

 

 

 

 

 

 

BÂNG KHUÂNG

 

 

Như hoa theo hướng mặt trời

Như người viễn xứ trông vời quê hương

Như không trung nhạn kêu sương

Như con bướm lượn trong vườn tìm xuân

Có chăng chăng có mùa xuân

Trong vườn ai hái hoa xuân với mình

 

 

(sau 30.4.1975)

 

 

Ở RẪY

 

 

MỘT

 

 

Trời nắng chang chang

Chiếc xe đò cà rịch cà tang

Bỏ cha con tôi trên đường nhựa nóng

 

Xe chạy rồi, buồn hiu, trống rỗng

Đường vào nương lồi lõm mấp mô

Gạo muối nồi xoong trĩu nặng lưng gù

Hơi nóng mắt hoa mồ hôi nhễ nhại

 

Lũ con lên sáu lên mười cũng theo cha đi rẫy

Dép cao su lếch thếch bước ngắn bước dài

Hơn năm trăm thước rồi, con đã mệt nhoài

“Gắng tới dốc kia, ba bồng con nhé!”

 

*

Bước vào lều mặt mày đỏ ké

Cha con vui mừng, nằm dài trên chiếc chõng tre

Gió nồm hiu hiu xuyên vách lá trưa hè

Ru con trẻ êm êm vào giấc ngủ...

 

*

 

“Trời mát rồi con

“Hãy theo ba đi một vòng thăm thú”

 

“Đây là miếng rẫy nhà mình

“Có mươi luống mía, một sào đậu xanh

“Chỗ này là khoai mì, đàng kia là bắp

“Vài mươi bụi chuối làm ranh thẳng tắp

“Còn nghìn thước vuông ba trỉa đậu nành

“Vùng đất này cỏ mọc quá nhanh

“Làm không kịp thì chẳng có gì thu hoạch

“Miếng rẫy phía Bắc của chú Hùng, bác Sách

“Miếng rẫy phía Đông của ông Năm Nùng

“Miếng rẫy phía Tây của bác Sáu Cao đài

“Miếng rẫy phía Nam của ông Mười Móm...”

 

Tôi đưa các con đi chào bà con lối xóm

Bốn gia đình, bốn túp lều tranh

Cũng khoai, cũng mía, cũng bắp, đậu nành...

“Ba ơi, sao ở đây chẳng ai treo cờ đỏ?”

“Ờ, ở đây chẳng ai treo cờ đỏ

“Họ cũng như ba, trước đây đều là ngụy Sài gòn

“Dưới chính quyền này, họ không chịu chui lòn

“Đành lánh mình ở đây để khỏi bị đày đi vùng kinh tế mới”

 

 

HAI

 

 

Mặt trời chiều đã gối trên cánh đồng xa diệu vợi

Cha con quây quần bên nồi cơm độn khoai mì

Tô canh chua lá giang ngon kém gì me

Bát đu đủ kho suông với chút đường chút muối

“Ngon quá ba ơi! Bữa nào về dưới

“Con phải hái lá giang, đu đủ đem theo

“Để mẹ nấu canh chua, kho đu đủ với thịt heo

“Chắc là còn ngon hơn, ba nhỉ?”

 

Trời tối mịt, bên ngọn đèn dầu, cha con hủ hỉ

Cha kể cho các con nghe những chuyện ngày nào

Dân Miền Nam chống giặc cộng Miền Bắc ra sao

“Bây giờ giặc thắng trận rồi

“Bèn gọi bọn ba là ngụy

“Dưới chế độ này các con cũng bị thù hằn, hất hủi

“Các con lớn lên phải vững chí như ba

“Sống với lũ gian nhưng lòng dạ không tà

“Phải nhớ nguồn gốc Tổ Tiên

“Phải biết trên đầu có Phật

“Yêu kính mẹ cha, anh em chân thật

“Dù hoàn cảnh nào cũng đùm bọc lấy nhau...”

 

*

 

Ngoài trời tối đen như mực, đêm đã chìm sâu

Cha con thiếp dần trên manh chiếu rách...

 

 

BA

 

 

Bỗng cơn gió mạnh đập vào phên vách

Tôi choàng dậy khi giấc ngủ vừa mới chập chờn

Ngoài trời vẫn tối đen, gió mạnh xô đẩy từng cơn

Lật một khoảng mái tranh, rui kèo răng rắc

“Gió đưa mưa là cái chắc!”

 

Bên cạnh tôi, con vẫn ngủ thật ngon

Tôi kéo tấm chăn đắp kín người con

Tiếng sấm sét ì ầm từ rừng xa vọng lại

Ánh chớp chói lòa rọi qua lỗ mái

Lòng lo âu, tôi ngồi lịm bên con

Rồi cơn dông ập đến

Tiếng rào rào đập vào phên lá thật dòn

Mái dột, trút nước xối xả vào lều ướt nhẹp

Các con tôi đang nằm còng queo như con tép

Tôi lấy tấm ni-lông phủ kín cho con

Tròng chiếc áo tơi

Đội cái nón lá nửa méo nửa tròn

Cứ như thế, tôi ngồi nghe trời thịnh nộ

“Ôi, ngày đã nhọc nhằn gian khổ

“Đêm trời còn không thương cho giấc ngủ ngon

“Mưa thế này chắc đất phải bị xoi mòn

“Và thế nào cũng cuốn trôi mất năm ba hàng đậu

“Trời thế mà chơi xấu!”

 

Cơn dông hung bạo nhưng không kéo dài

Sau khoảng một giờ thị oai

Gió êm mưa tạnh

Qua lỗ mái sao trời lấp lánh

Trong căn lều tăm tối, tôi mỉm cười, ngả lưng...

 

 

BỐN

 

 

Tôi thức giấc với tiếng con tôi la ú ớ

Mở mắt ra thấy cặp mắt chúng nó thất thần

Tay chỉ chỏ giữa nhà, gai ốc nổi toàn thân

Tôi nhìn theo, giữa nhà, đen thui cuộn tròn một đống

“Suỵt! Các con đừng cử động

“Rắn hổ da mè, dữ lắm! Để ba đuổi nó đi.”

 

Tôi rón rén chìa tay với củ khoai mì

Các con tôi đã trùm chăn kín

Tôi ném củ khoai và cũng trùm chăn thật kín

Nghe âm thanh sột soạt, rồi im

Tôi hé chăn hồi hộp nhìn xem

Rắn hổ đã ra khỏi lều lặng lẽ

Các con tôi hú hồn ngồi lên se sẽ

Ngó trước nhìn sau mới bỏ cẳng xuống giường

Nền đất đã khô nghe mát hơi sương

Bên ngoài mặt trời đã gác đầu ngọn chuối

 

*

 

Tôi lại nghe tiếng con kêu “ba” ơi ới

Thì ra chúng đang xếp dọn chăn mền

Khi vừa lật chiếc gối lên

Thì hai con bò cạp to đen nằm chình ình dưới gối

“Ồ, ba đã bị thứ này chích một lần, nhức nhối

“Phải nằm liệt giường suốt một ngày đêm

“Các con cầm gì, phải cẩn thận ngó xem

“Chúng núp trong áo quần, gối mền, củi bếp...

“Ở đây nhiều rắn độc: hổ ngựa, hổ mang, lục nưa, bò cạp...

“Các con có sợ không?

“Rồi lại còn dầu dãi nắng mưa

“Ăn uống chỉ có rau dưa

“Thôi để ba đưa các con về nhà với mẹ”

 

“Ba ở đây một mình buồn tẻ

“Chúng con rất thích nơi này

“Ba cho chúng con ở đây chơi với ba vài ngày

“Chờ mẹ lên, chúng con sẽ theo về với mẹ

“Ba nhé!”

 

“Ừ!”

 

(sau 30.4.1975)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

ĐỢI NGƯỜI KHÔNG HẸN

 

 

Không hẹn sao tôi cứ đợi chờ

Vì chờ vì đợi mới bơ vơ

Nhìn lên xanh ngắt từng cao ấy

Một áng mây bay dáng hững hờ

 

Không hẹn sao tôi cứ đợi chờ

Mãi chờ mãi đợi mới bơ phờ

Con đường mông mốc vô tình ấy

Đừng trách người sao khéo ỡm ờ

 

Không hẹn sao tôi cứ đợi chờ

Còn chờ còn đợi mới còn mơ

Hàng giờ bên tách cà phê đắng

Nhìn đám người qua dạ ngẩn ngơ

 

Không hẹn sao tôi cứ đợi chờ

Có chờ có đợi mới nên thơ

Nên thơ nên đợi người không hẹn

Không hẹn cho nên mãi đợi chờ

 

(sau 30.4.1975)

 

 

 

 

 

 

 

AI ĐỨNG ĐẦU GHỀNH

 

 

Mộng đã đành

Thực đã đành

Ai xui con bướm đậu đầu cành

Gió chiều lồng lộng

Cánh bướm mong manh

Ráng chiều rực rỡ

Mắt bướm long lanh

Trời chiều man mác

Vóc bướm thanh thanh

Mây chiều lớp lớp

Hồn bướm xây thành

Thành xây cao ngất

Mộng cũng đành

Thực cũng đành

Ai xui bọt sóng nổi đầu ghềnh

Kìa ai đứng ở đầu ghềnh

Mộng vẫn đành

Thực vẫn đành

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

GALANG,

MỘT KHUNG TRỜI ĐÔI NƠI

 

 

 

Đêm Galang đầy sao

Sao nào treo trên cao

Sao nào cài dưới thấp

Mắt em ở khoảng nào

 

Từng ngôi sao lấp lánh

Như mắt em long lanh

Ngồi một mình hiu quạnh

Để hồn mộng xây thành

 

Sao đổ vào dòng sông

Trăng sáng giải mênh mông

Vắt ngang làn mây bạc

Tóc em cài mông lung

 

Đêm Galang đầy sao

Sài gòn có còn sao?

Hay chỉ còn đôi mắt

Mắt mẹ buồn làm sao

 

Trời Galang chợt mưa

Trời Galang chợt nắng

Nhớ Sài gòn chợt nắng

Nhớ Sài gòn chợt mưa

 

 

Trời Galang oi bức

Nhớ cơn nóng Sài gòn

Nhớ những đêm thao thức

Thương hình mẹ héo hon

 

Bóng đèn dầu Galang

Như đèn dầu quê hương

Trong căn lều của mẹ

Nghe ấm áp niềm thương

 

Trời Galang phương Nam

Trời Sài gòn phương Bắc

Nào đâu đường chia cắt

Mà kẻ Bắc người Nam

 

Nhìn sao cài chơi vơi

Nhìn trăng treo lưng trời

Nhìn mây trôi lặng lẽ

Một khung trời đôi nơi

 

Nhà mẹ còn ở quê

Bao lâu con trở về

Mắt em xa vời vợi

Bao giờ anh trở về

 

 

 

 

 

 

 

GALANG,

CHIỀU VẮNG CẦU TÀU

 

 

 

Cầu tàu chiều vắng buồn tênh

Có ai rời đảo mà mình tiễn đưa

Trời vừa lắc rắc hạt mưa

Lăn tăn mặt nước hạt mưa vẽ vòng

Từng không con quạ lượn vòng

Cánh xòe phe phẩy thong dong dịu dàng

Người nhìn chưa kịp hỏi han

Buồn tình quạ đã nhắm ngàn bay đi

 

Quạ đã bay đi

Tần ngần tiếc rẻ

Tìm trên mặt bể

Hình ảnh còn chi

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

GALANG,

MỘT THOÁNG TRUNG THU

 

 

Giữa bầu trời đầy sao trên đó

Trăng Rằm tháng Tám vành vạnh treo cao

Ngất ngưởng Hằng Nga mắt nhìn không nói

Nhìn tôi? Nhìn em? Nhìn ai phương nào?

 

Trần gian còn đó sao!

Tóc vàng buông xõa quyện theo lồng đèn

 

Trông mặt tôi quen?

Trông mặt em quen?

Một đường chấm sáng lung linh uốn khúc

Xuống đồi lên giốc

Bắc thang mây ngồi với cây đa

 

Hằng Nga! Hằng Nga!

Hãy cầm lồng đèn soi mình cho sáng

Coi tôi là ai

Coi em là ai

Trần gian dâu bể là ai

 

Gió thu nhè nhẹ trời lồng lộng

Tiếng ếch râm ran cỏ mịt mùng

 

Kiếp lụy đã thành khung

Mà trời cao không cùng

Mà trời sâu thăm thẳm

Mà trời rộng mênh mông

 

Con lân đuôi đỏ lưỡi hồng

Mắt đen râu bạc vằn bông đốm ngà

 

Hằng Nga! Hằng Nga!

Cầm bình pha lê đựng đầy đom đóm

Soi đường tôi đi

Soi đường em đi

Nào biết đến đâu có những gì

Trần gian dâu bể sông thành núi

Tháng Tám trăng Rằm cũng qua đi…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

GALANG,

XIN GIÃ TỪ

 

 

 

 

Ôi Galang!

Tôi đến với em một lần

Rồi xa em mãi mãi

Đâu có gì ngang trái

Mà gây cuộc hợp tan

 

Ôi Galang!

Em đón tôi trong tình người

Trên bước đường tị nạn

Không lời nào than oán

Mà sao tôi vội rời

 

Ôi Galang!

Cho tôi thấy lại tự do

Trước đây tôi vừa mất

Em không hề cúi mặt

Mà sao tôi thờ ơ

 

Ôi Galang!

Như vùng đất nào quê tôi

Với núi rừng nhiệt đới

Vởi biển xanh vời vợi

Mà quê tôi đâu rồi

 

Ôi Galang!

Tôi chỉ là kẻ dừng chân

Trên bước đường phiêu bạt

Trong cuộc đời bi đát

Và đành phải dời chân

 

Ôi Galang!

Mưa thu hơi lạnh lâng lâng

Tôi chỉ là khách trọ

Tình em như cơn gió

Mà sao tôi bâng khuâng

 

Ôi Galang!

Tôi viết bài thơ tạ từ

Đời xoay như cơn lốc

Chiều mưa buồn muốn khóc

Thôi giã từ! Giã từ!

Tạo bài viết
12/10/2016(Xem: 5504)
28/09/2016(Xem: 13750)
27/01/2015(Xem: 8244)
29/01/2015(Xem: 4886)
17/10/2014(Xem: 6963)
21/02/2017(Xem: 2486)
Trong một cuộc gặp với các du khách quốc tế hôm thứ Hai vừa qua, 16-4, Đức Dalai Lama đã nhắc đến hệ thống giai cấp của Ấn Độ đã tạo ra sự chia rẽ và nhấn mạnh đến sự bất bình đẳng. Ngài đã nói rằng "đã đến lúc phải từ bỏ quan niệm cũ" và thêm rằng: "Đã đến lúc phải thừa nhận rằng hiến pháp Ấn Độ cho phép mọi công dân có quyền bình đẳng, do đó không có chỗ cho sự phân biệt đối xử trên cơ sở đẳng cấp - tất cả chúng ta đều là anh chị em".
Hội thảo do khoa Phật học phối hợp với Viện lịch sử Phật giáo Hàn Quốc thuộc Trường Đại học Dongguk (Đông Quốc, Hàn Quốc) đồng tổ chức vào chiều ngày 5-4.