Sống Say Chết Ngủ

06/06/20182:34 CH(Xem: 5092)
Sống Say Chết Ngủ
SỐNG SAY CHẾT NGỦ
Thích Thanh Thắng 

nhuy senSống say với cái đang sống và cái đáng sống. Đang sống thì sinh thể có ý thức hiện diện cùng các pháp quanh mình, tâm pháp tương ưng. Đáng sống thì cảm nhận được cái hạnh phúc đang là..., dù đôi lúc chỉ như giọt mưa rơi trên chiếc lá và biến mất rất nhanh. 

Sống say thì mở mắt ra liền say với những thứ quanh mình, lặp đi lặp lại. Say cái đẹp, say nhạc, say trăng, say trí..., say nào cũng có não trạng của nó.

Chết ngủ, nào phải chỉ là ngủ như chết mà cái chết cũng chỉ như giấc ngủ, rồi sẽ thức giấctái sinh như hạt mầm vùi sâu trong đất.

Cả sống và chết, cả say và ngủ đều mênh mang suốt kiếp.

Nếu biết rõ chết không phải là hết, chết rồi sẽ tái sinh, vậy thì quá khứ, hiện tại, tương lai chỉ là hiện ảnh của pháp thân, còn các pháp vốn thường còn. Pháp thân là cái thân do các pháp hoà hợp mà có, pháp này sinh thì pháp kia sinh, pháp này diệt thì pháp kia diệt. Pháp thân cũng là cái thân của pháp thường còn, nhưng cái thường còn ấy không phải là bất tử, vì vốn dĩ các pháp thường tự tịch diệt tướng, còn bất tử cũng chỉ là một tướng sinh diệt được cho là vĩnh viễn không thay đổi mà thôi.

Đạo Phật có thức và nghiệp thức, tái sinh khi đầy đủ nhân duyên, nhưng không có cái gọi là linh hồn bất diệt, bởi có tên gọi linh hồn bất diệt thì vẫn còn có sắc tướng đối đãi giữa bất diệt và không bất diệt
Các pháp thường tự tịch diệt tướng, vì ta luôn thấy sự mất đi của phần sắc (tướng), như chiếc lá rụng khỏi cành và mục nát tan vào trong đất. Nhưng chiếc lá từ xanh đến vàng, đến rụng, đến mục lại hiện tướng làm mùn đất. Cứ như vậy mà sắc chẳng khác không, không chẳng khác sắc, sắc chính là không, không chính là sắc. Chẳng có cái hoàn toàn không vì trong không vốn dung chứa cái có, chẳng có cái hoàn toàn có (như linh hồn bất tử) vì các pháp có hình tướng, được gọi tên đều là vô thường, vì vô thường mà không có một cái ngã cố định bất biến. Nói người chết đầu thai thành bò hay bò chết được làm người, thì nói cho máy móc vậy, chứ ai có thể ngồi tóm được cái tướng (đầu thai) ấy mà kết luận. Bởi ngay nơi cái thân sống say chết ngủ này đã chứa sẵn lục đạo luân hồi rồi. Tâm muốn giết hại là địa ngục, tâm muốn giành giật là súc sinh...

Nếu một ngày thế giới này bước sang kiếp hoại, không còn một con người sống sót, trở thành một tinh cầu giá lạnh vắng bóng con người, thì thế giới khác lại đang hình thành một loại "động vật" có tình thức và tư duy, nhưng họ không gọi đó là "con người", vì hiện tướng sẽ không giống con người như ở trái đất này. Vậy cái gọi là con người chính là hữu tình chúng sinh, là Phật tánh. Cái gọi là vật chính là vô tình chúng sinh, là Pháp tánh. Phật tánh Pháp tánh dung thông thì tạo nên tương quan sức sống sinh diệt giữa người và vật, không có pháp nào quyết định pháp nào.

Không ai có thể tạo ra cái ban đầu vì có cái ban đầu thì sẽ có cái kết thúc, và nếu có cái tạo ra cái ban đầu, thì sẽ có câu hỏi: ai tạo ra cái tạo ra cái ban đầu ấy? Hì hì

Bùi Giáng điên giữa cuộc tỉnh say của nhân gian mà viết thế này: "Người từ vô tận tái sinh/ Đi qua trần thế mang tình nhân gian".

Nói đâu xa, mang tình nhân gianđa cảm sâu nặng như nàng Kiều: "Hữu tình ta lại gặp ta/ Chớ nề u hiển mới là chị em", thế thì Ta và Người còn cách biệt sao!

Tạo bài viết
15/11/2016(Xem: 16149)
04/10/2017(Xem: 3740)
05/12/2010(Xem: 28412)
26/06/2014(Xem: 15414)
Với người Bhutan, Phật giáo không chỉ là một tôn giáo mà đơn giản là triết lý thấm đấm trong văn hóa, lối sống và từng nếp nghĩ của đời sống thường nhật. Trong các nghi thức tâm linh, người Bhutan rất coi trọng nghi thức tang lễ, nếu không muốn nói là coi trọng nhất bởi vì cái chết không chỉ đánh dấu sự rời bỏ của thần thức mà còn khởi đầu của tiến trình tái sinh.
Ba tháng Hạ an cư đã qua, Tăng tự tứ cũng đã viên mãn, và tháng Hậu Ca-đề cũng bắt đầu. Đây là thời gian mà một số điều Phật chế định được nới lỏng để cho chúng đệ tử có thể bổ túc những nhu cầu thiếu sót trong đời sống hằng ngày. Cùng chung niềm vui của bốn chúng, nương theo uy đức Tăng-già, tôi kính gởi đến Chư Tôn đức lời chúc mừng đã hoàn mãn ba tháng tĩnh tu trong nguồn Pháp lạc tịnh diệu, phước trí tư lương sung mãn.
Coronavirus đang chia rẽ người dân Mỹ trong đó có cộng đồng Phật tử Việt. Người đệ tử Phật phải thường quán niệm: an hòa ở đâu và làm sao giữ đƣợc. Những tranh luận từ quan điểm, nhận thức, định kiến đã tạo nên nhiều xung đột, bất hòa và bạo loạn. Khẩu nghiệp trong thời điểm hiện nay cần được chú tâm tu luyện. Học biết yên lặng khi cần và tranh luận trong chừng mực nhưng phải mang đến sự an hòa. ... Giáo Hội kêu gọi chư Thiện Tín, Cư sỹ, Phật tử và đồng hương thật Định tĩnh, Sáng suốt trước đại dịch hiện nay. Chúng ta cùng chắp tay nguyện với lòng: Chúng con sẽ vượt qua. Nƣớc Mỹ sẽ vượt qua. Và Thế giới sẽ vượt qua. Mùa Vu Lan năm nay tuy có hoang vắng trong các sinh hoạt Phật giáo nhưng ta vẫn tràn đầy năng lực, một năng lực cần thiết để vượt qua đại dịch và khốn khó hiện nay.