Ăn chay trọn đời

25/06/20184:12 SA(Xem: 3549)
Ăn chay trọn đời

ĂN CHAY TRỌN ĐỜI
Nguyễn Xuân Chiến

 

Học chữ từ bi chẳng sát sanh

Thịt da, xương máu, giết sao đành?

Cầm dao: trâu nghé liền rong mất

Kề thớt: gà cồ bỗng chạy quanh

Đâm họng khiến bi tâm rụng sạch

Chặt đầu làm thiện tánh rơi nhanh

Lòng thương bộc phát từ sâu thẳm

Chẳng thể nào nhai nuốt chúng sanh!

 

TẠI TÔI NHIỀU LỖI!

 

Tôi vẫn hiểu rằng lỗi tại tôi

Nghiệp duyên đưa đến sống trên đời

Sát sanh, gian dối, nuôi thân thối

Trộm cắp, tà dâm, dưỡng xác còi

Bao kiếp nô đùa cùng sanh-tử

Nhiều lần khóc hận với luân hồi

Nay nhờ Tam Bảo ban đôi mắt

Chánh niệm, trường trai: cuộc sống vui!

 

TOA THUỐC TRỊ ĐẮNG HỌNG

 

Anh cũng như tui một cuộc đời

Cũng từng khóc ngất vỡ tao nôi

Phố phường lăn lộn đau sanh tử

Mộng mị tìm cầu mệt đãi bôi!

Bẫy rập um tùm chưa sợ trói

Móc câu sắc bén vẫn ham mồi

Nếu muốn từ nay thôi đắng họng

Ăn chay, tỉnh giác, giữ không rời…


ĂN CHAYPHÓNG SANH

 

Giữ giới, trường trai, thích phóng sanh

từ bi nuôi lớn các căn lành

thả chim về núi, tâm an lạc

cho cá bơi sông: Phật tán thành

xé lưới bẻ câu lên bến sớm

buông dao quăng thớt đến bờ nhanh

đâu còn phân biệt người và vật

sen nở âm thầm giữa máu tanh!

 

DỰ BỊ LÚC LÂM CHUNG

 

cái chết luôn luôn đến bất ngờ

dù người ham sống mãi chưa bưa

nhân duyên từ biệt nào kêu cửa

nghiệp lực kéo đi chẳng hẹn giờ

bữa nớ xác thân còn khỏe khoắn

chừ đây hồn phách đã xơ rơ

khuyên người thiện hữu lo toan trước

Chánh niệm và... cười, chết tỉnh bơ!

 

VUI SỐNG VÀ SỐNG VUI

 

CHÁNH NIỆM giúp ta sống vững vàng

mặt mày đôi mắt lóe hân hoan

bước đi thong thả cười mây sớm

ca hát ung dung ngắm gió ngàn

nắng sớm còn vương lòng háo hức

mây chiều vẫn rải lối thênh thang

ta-bà, tịnh độ, trong gang tấc

sen ngọc rung rinh những ánh vàng!

 

DỰ BỊ

 

ai ai cũng nói sống trăm năm

nhắc nhở đường tu cứ hẹn dần

nhậu nhẹt, chơi bời thì... hết ý

ăn chay, trì niệm cứ... cà lăm

hãy qua bệnh viện nhìn nhà xác

hãy đến nghĩa trang hỏi mộ phần

cái nghiệp đành hanh không báo trước

chuyên cần tỉnh giác khỏi ăn năn!

 

NẤU CƠM

 

Đãi gạo xong xuôi rửa sạch nồi

Đốt lò, khêu ngọn lửa reo vui

Còng lưng thổi mãi hơi không kín

Giở nắp coi hoài nước chẳng sôi

Ruột cứ nôn nao: hay sống nhão…

Củi mà cháy đượm: dễ khê hôi!

Nấu cơm xin chớ trông mau chín

Quán niệm, hành thiền, cũng thế thôi!

 

CHẤM DỨT LÝ LUẬN

 

Lý luận làm chi, khiến mệt nhoài

Thầy từng căn dặn chớ tranh hơi

Anh cho mâu thuẫn, thì đành cũng…

Tôi thấy viên dung, chỉ để rồi…

Hãy giác như người chưa biết thức

Nên đùa như kẻ cốt cầu vui

Đạo là viên ngọc hay đinh rỉ?

Chánh niệm kiên cường, khỏi hỏi ai!


VỊNH NGƯỜI CA SỸ

 

Một mình đứng giữa ánh đèn màu

Khúc hát nghìn xưa vút bể dâu

Tiếng ngọc lấp vùi vòm mộng huyễn

Lời vàng khơi dậy dáng ban đầu

Khuyên răn tục tử rời mê vọng

Nhắc nhở hiền nhân thoát khổ đau

Khán giả ra về, mình ở lại

Niềm riêng bừng lửa rọi đêm thâu…

 

VỊNH NGƯỜI QUÉT RÁC

 

Tay cầm chổi xể dáng le te

Đợi đến chiều hôm quét sạch

Cuốn trọn rác rơm đầy cáu bẩn

Rũ hoài bụi bặm lẫn si mê

Siêng năng nới rộng đường đi tới

Chăm chỉ làm thơm lối bước về

Chí nguyện âm thầm dâng cuộc sống

Một mình mình biết

                                      …một mình nghe!

 

ĐỒNG HÀNH CÙNG ĐỨC PHẬT

 

Chánh niệm đi đâu cũng có Ngài

Đồng hành, nối bước, lại cầm tay

Ngài về thăm hỏi chia đau khổ

Ngài đến reo vui sớt ngọt bùi

Nghịch cảnh Ngài khuyên đừng khóc hận

Thuận duyên Ngài bảo cứ cười tươi

Ngài là giọt nước khi trời nắng

Là bóng râm che mát kiếp người…

 

HẸN HÒ CHI?

 

Chớ dại hẹn hò ở kiếp sau

“Nhân thân nan đắc” nát mong cầu

Bào thai lừa ngựa mau chui lọt

Bụng dạ heo dê dễ bước vào

Vọng niệm, vì mê, rơi lả tả

Thần hồn, bị nghiệp, cuốn lao đao

Nào Cầu nào Khấn: đành vô dụng

Tiếng nấc chen ngang tiếng nghẹn ngào!

 

TỪ CHỐI BUÔNG CÂU

 

Vì yêu sự sống chẳng đi câu

Quả báo mai sau dễ tránh nào?

Vật lộn phố phường ai chộn rộn

Tranh giành chợ búa kẻ xôn xao

Cơm xong đợi gió lùa song cửa

Khuya đến chờ trăng rụng đáy ao

Chuông mõ, trang kinh và thiện hữu

Chất chồng ảo vọng: đáng là bao!

 

KHÔNG ĐỀ

 

mười lăm năm này khúc hoan ca

pháp giới nằm trong một chén trà!

hương khói làm thơm đời sống mới

lời kinh gột sạch tháng ngày qua

bàn tay tiếng mõ vui đầm ấm

gạo lứt muối mè ngọt thiết tha

hít thở nội công là thuốc bổ

lặng im cùng nỗi nhớ Quê Nhà…


CÔ GIÁO CỦA ANH

 

Em là cô giáo của riêng anh

Chỉ nẻo cho anh tới cội cành

Lời Thuận lời Khiêm nên học kỹ

Chữ Nhu chữ Nhẫn phải ghi nhanh

Vui cùng khuôn phép không bừa bộn

Mở sẵn tình thương chẳng ghét ganh

An trú hiện tiền, cười hoan lạc,

Bữa chay giản dị ngọt mà lành!

Nguyễn Xuân Chiến
Thư Viện Hoa Sen

Bài đọc thêm:
Ăn Chay Vì Lòng Từ Bi - (Tâm Diệu)

Xem Thêm Video Clip: 
Sát Sanh Trong Thời Hiện Đại (Meet your meat):
Từ nông trại chăn nuôi đến tủ lạnh:





Tạo bài viết
23/01/2014(Xem: 9971)
18/01/2011(Xem: 77289)
03/03/2014(Xem: 7703)
27/10/2015(Xem: 13093)
01/12/2014(Xem: 5316)
Chùa Hương Sen hôm cuối tuần đã nhận một món quà tặng quý giá: 120 thùng sách Phật học. Đó là toàn bộ thư viện Phật học của Cư sĩ Mật Nghiêm Đặng Nguyên Phả lưu giữ trong nhiều thập niên tu học, hoạt động.
Khi 12 chàng trai trẻ Thái Lan bị mắc kẹt trong một hang động và được giải cứu từng người một được phát hiện đầu tiên bởi các thợ lặn người Anh cách đây một tuần, được báo cáo là đang thiền định.
Đản sinh, là nói chuyện Đức Phật đản sinh. Đặc khu, là nói chuyện thị trấn Lumbini, nơi Đức Phật ra đời, và cũng là nơi một giáo sư Bắc Kinh bỗng nhiên “khám phá” rằng Lumbini thời xa xưa là một đặc khu của triều đình Thục Vương của Trung Hoa cổ thời. Nghĩa là, lịch sử Phật giáo sẽ bị một vài giáo sư TQ viết lại...