Tôi Là Người Biết Sợ

09/12/20184:58 SA(Xem: 3274)
Tôi Là Người Biết Sợ
Tôi Là Người Biết Sợ
 
Bạn ơi,
Đừng tưởng tôi là người gan dạ.
Không,
Tôi là người nhát sợ.
Thay vì vào các diễn đàn, Facebook , Twitter đọc tin nhảm rồi tranh luận,
Tôi tụng kinh
Thay vì để đầu óc lang thang, có thể nổi điên hay trầm cảm,
Tôi niệm Phật.
Thay vì ngồi ăn nhậu, tán dóc với bạn bè, sinh ẩu đả,
Tôi làm việc.
Thay vì tranh cãi những chuyện ruồi bu, gây thù oán,
Tôi đọc sách.
Để viết ra những gì lợi lạc cho đời.
Và trau giồi thêm kiến thức.
Thay vì hút xì-ke để tìm ảo giác,
Tôi vận động, sức khỏe giữ gìn.
Thay vì ném tiền qua cửa sổ,
Tôi tiết kiệm.
Để cho con cháu hay làm việc thiện sau này.
Thay vì để thời giờ vô bổ, tôi thăm hỏi gia đình, bè bạn.
Tôi giữ gìn Chánh Niệm từng giây từng phút.
Tôi kính trọng mọi người,
Kể cả các ông bà homeless (*)
Qua câu chào lễ phép.
Và rất sợ chạm tự ái người ta.
Vì thế luôn luôn nhường nhịn.
Chấp nhận phần thua.
Vì  mong cầu cuộc sống an lành.
Tôi hiểu rằng cuộc đời này ở đâu cũng thế.
Phải đối phó với muôn vàn gian khổ.
Nam Hàn giầu mạnh như thế đó,
Sao quá nhiều người tự sát?
Đừng nhìn qua trời Đông, trời Tây rồi mơ ước.
Với Trí Tuệnghị lực vươn lên chúng ta sẽ có.
Sự nghiệphạnh phúc trong đời.
“Thất bại là mẹ thành công.”
Vấp váp chớ ngã lòng.
Khổ đau chớ tự tử.
Bạn ơi,
Ngoài ra tôi còn là người rất sợ.
Sợ lôi thôi với cảnh sát,
Sợ luật pháp, sợ đôi co.
Sợ gây chiến, oán thù.
Sợ những hành vi tàn bạo.
Và những lời gian dối.
Ngoài ra lại còn sợ thói đời kiêu căng phách lối.
Sợ chốn tụ họp đông người.
Sợ nói lời cay nghiệt.
Và nhất là tạo nghiệp.
Tạo nghiệp không chỉ gây tội cho mình,
Mà còn cho con cháu mai sau.
Không có gì tổn hại cho con cháu đời sau bằng tạo nghiệp!
Bởi vì chết đi, nghiệp vẫn còn.
Dù chỉ một lời nói.
Một lời nói có khi còn độc hơn gươm súng.
Đức Phật muốn khai mở trí tuệ chúng sinh lớn như biển cả.
Cho nên tôi sợ những tư tưởng hẹp hòi.
Và cả những thái độ cực đoan, quá khích.
Tư tưởng hẹp hòi sẽ giết chết lòng Từ Bi và Trí Tuệ.
Và giết chết luôn cả lòng nhân ái của con người.
Vì sợ người đời mai mỉa.
Cho nên tôi không chạy chọt đút lót để vươn lên.
Không thủ đoạn mánh mung, gian dối.
Mà bằng tài năng, đức độ.
Đó là sự nghiệp bền vững muôn đời.
Ngoài ra,
Tôi còn cố huân tập đức tính bao dung,
Thông cảm cho người.
Vì là người ai cũng có lần lầm lỗi.
Nhưng xin bạn nhớ cho.
Tôi không phải ông thần ông thánh.
Mà chỉ là một Phật tử tầm thường.
Một Phật tử luôn luôn biết sợ.
Vì chỉ mong cuộc sống yên bình.
Mà cuộc sống yên bình chính là Cực Lạc.
Cuối cùng,
Xin bạn nhớ cho,
Biết sợ là giữ gìn Chánh Niệm.
Là sống trong Tỉnh Thức, an lành.
Đào Văn Bình
(California ngày 8/12/2018)
 
(*) Người vô gia cư ở Mỹ
Tạo bài viết
21/01/2018(Xem: 12018)
12/10/2016(Xem: 10388)
12/04/2018(Xem: 10502)
06/01/2020(Xem: 2940)
24/08/2018(Xem: 2678)
28/09/2016(Xem: 17536)
27/01/2015(Xem: 13807)
Cho dù tình hình có khó khăn đến đâu, chúng ta nên tin tưởng vào khoa học và trí tuệ của con người với quyết tâm và lòng can đảm để vượt qua những vấn đề như hiện nay. Đối mặt với các mối đe dọa đối với sức khỏe và hạnh phúc của chúng ta, việc cảm thấy lo lắng và sợ hãi là điều tự nhiên. Tuy nhiên, tôi có lời khuyên chân thành sau như một sự an ủi cho bạn lúc này: “KHÔNG CÓ ĐIỀU GÌ PHẢI LO LẮNG CẢ, NẾU CÓ VIỆC GÌ ĐÓ CẦN LÀM - HÃY LÀM ĐI; CÒN NẾU CHƯA LÀM ĐƯỢC, THÌ LO LẮNG MẤY CŨNG KHÔNG GIÚP ĐƯỢC GÌ.”
Khủng hoảng Covid-19 là một khủng hoảng sinh thái, ‘‘khủng hoảng mang tính hệ thống’’, một cuộc đại khủng hoảng. Một bộ phận giới chính trị dường như đã bắt đầu thừa nhận điều này. Chỉ có các phối hợp tập thể trên quy mô toàn cầu mới có khả năng giúp nhân loại tìm được lối thoát cho cuộc đại khủng hoảng hiện nay.
Trong thế kỷ 21, khi văn minh đạt đến đỉnh cao ít ai nghĩ đến có một lúc con người phải đối diện với một thảm cảnh nghiệt ngã như hôm nay – Covid-19, trận dịch lớn nhất lịch sử trong thế kỷ qua, chợt khởi như một cơn ác mộng đã khiến cho nhân loại phải kinh hoàng.