Trân trọng những gì mình đang có và chấp nhận những gì mình đã mất

15/03/20194:00 SA(Xem: 9132)
Trân trọng những gì mình đang có và chấp nhận những gì mình đã mất
TRÂN TRỌNG NHỮNG GÌ MÌNH ĐANG CÓ VÀ
CHẤP NHẬN NHỮNG GÌ MÌNH ĐÃ MẤT

Drukpa Việt Nam

hoa sen dai senRất nhiều người sau khi gặp tôi cho rằng việc kiếm tiền và những công việc hàng ngày không còn quan trọng. Đây là một ngộ nhận sai lầm. Nền tảng quan trọng trong cuộc sống của chúng ta là sự nỗ lực, phấn đấu hết mình, rèn luyện bản thân để trở nên tốt đẹp hơn. Bản thân tôi và chư Tăng, Ni cũng phải rèn luyện, tu học rất nhiều. Tôi thậm chí còn không có thời gian để ngủ.

Cuộc sống là cơ hội để chúng ta nỗ lực rèn luyện bản thân để biết hài lòng, trân trọng những gì mình đang có để được hạnh phúc. Ví dụ chúng ta có đôi mắt để nhìn, đôi chân để đi, miệng để nói được với mọi người. Chúng ta cần trân trọng tất cả những điều đó. Để biết trân trọng tri ân, mỗi người cũng cần rèn luyện.

Hạnh phúc không đến từ bên ngoài mà hạnh phúc do chính bạn tạo nên, từ những gì mình đang có. Hạnh phúc không đến từ việc tập trung hay than trách về những gì mình không có. Làm như vậy chỉ khiến chúng ta đau khổ. Tài sản và sự giàu có chân thật chính là đôi mắt, bàn tay, khả năng suy nghĩ, nói cười… tất cả đều không thể dùng tiền mua được. Chẳng hạn, bạn cần biết tri ân việc mình có đủ đôi mắt để nhìn. Nhưng nếu một ngày không may bạn đôi mắt bạn bị mù và không nhìn được nữa, bạn cần biết chấp nhận điều này và hài lòng vì còn vô số điều tốt đẹp khác mà cuộc sống dành tặng bạn như: đôi chân để đi, miệng để nói chuyện giao tiếp, bạn vẫn có thể ăn uống bình thường, đi vệ sinh bình thường. Những điều đó là kỳ diệu. Vì vậy, khi biết trân trọng thì bạn cũng sẽ biết chấp nhận. Điều này cần được song song rèn luyện, hay nói cách khác - trong việc thực hành tâm linh, bạn cần rèn luyện “trọn gói”: trân trọng những gì mình có và chấp nhận những gì mình mất đi.

Bởi vậy con đường thực hành tâm linh chính là rèn luyện bản thân để biết chấp nhận. Khi đã biết chấp nhận, chúng ta sẽ hài lòng và khi hài lòng ta sẽ đạt được hạnh phúc, thoát khỏi khổ đau.

Đạo Phật không phải là tôn giáo

Nhiều người trong chúng ta bị kẹt mắc trong những nhãn mác tôn giáo. Điều này khiến mọi thứ trở nên khó khăn, khi người khác nhìn vào cũng sẽ mệt mỏicảm thấy không thể theo được.

Phật giáo thực chất không phải là tôn giáo mà là cách thức để trưởng dưỡng, phát triển cuộc sống của mỗi chúng ta trở nên tốt đẹphạnh phúc hơn. Đây là cốt tủy của đạo Phật, của những gì Đức Phật đã thuyết giảng. Đó là tâm linh chứ không phải tôn giáo, không phải sự thờ cúng hay nghi lễ.

Tôn giáo thường dựa trên những nền tảng văn hóa. Văn hóa thì có sự khác biệt giữa các quốc gia, dân tộc, vùng miền. Ví dụ như nơi cần đội mũ, nơi thì phải bỏ ra khi vào chùa, nơi thì mặc áo vàng, nơi mặc áo trắng… Chúng ta cần tôn trọng văn hóa nhưng không nên bị kẹt chấp, vướng mắc ở đây. Nếu không bám chấp, cuộc sống sẽ dễ dàng và hạnh phúc hơn. Là Phật tử, chúng ta cần hiểu đúng về cốt tủy của đạo Phậtthực hành theo.

(Trích khai thị của Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa tại Tọa đàm Sống hạnh phúc, Hà Nội, 03/2019)

Tạo bài viết
Ba tháng Hạ an cư đã qua, Tăng tự tứ cũng đã viên mãn, và tháng Hậu Ca-đề cũng bắt đầu. Đây là thời gian mà một số điều Phật chế định được nới lỏng để cho chúng đệ tử có thể bổ túc những nhu cầu thiếu sót trong đời sống hằng ngày. Cùng chung niềm vui của bốn chúng, nương theo uy đức Tăng-già, tôi kính gởi đến Chư Tôn đức lời chúc mừng đã hoàn mãn ba tháng tĩnh tu trong nguồn Pháp lạc tịnh diệu, phước trí tư lương sung mãn.
Coronavirus đang chia rẽ người dân Mỹ trong đó có cộng đồng Phật tử Việt. Người đệ tử Phật phải thường quán niệm: an hòa ở đâu và làm sao giữ đƣợc. Những tranh luận từ quan điểm, nhận thức, định kiến đã tạo nên nhiều xung đột, bất hòa và bạo loạn. Khẩu nghiệp trong thời điểm hiện nay cần được chú tâm tu luyện. Học biết yên lặng khi cần và tranh luận trong chừng mực nhưng phải mang đến sự an hòa. ... Giáo Hội kêu gọi chư Thiện Tín, Cư sỹ, Phật tử và đồng hương thật Định tĩnh, Sáng suốt trước đại dịch hiện nay. Chúng ta cùng chắp tay nguyện với lòng: Chúng con sẽ vượt qua. Nƣớc Mỹ sẽ vượt qua. Và Thế giới sẽ vượt qua. Mùa Vu Lan năm nay tuy có hoang vắng trong các sinh hoạt Phật giáo nhưng ta vẫn tràn đầy năng lực, một năng lực cần thiết để vượt qua đại dịch và khốn khó hiện nay.
Có lẽ chưa khi nào vấn đề sùng bái trở nên khủng khiếp như hiện nay. Nhiều nhà nghiên cứu văn hóa đã lên tiếng: sùng bái đang dẫn dắt nhiều người xa rời văn minh, tiến bộ xã hội.