Mộng trung ngộ mộng

01/09/20191:03 SA(Xem: 2730)
Mộng trung ngộ mộng

MỘNG TRUNG NGỘ MỘNG
TN Huệ Trân

 

          Trong giấc ngủ, nằm mơ đã là những gì không thật, mà trong giấc mơ ấy lại mơ thấy mình đang nằm mơ thì thật là … mộng trung ngộ mộng, là mộng chồng lên mộng thì chắc sẽ mộng triền miên!

          Ấy thế mà việc tưởng hy hữu này lại là chuyện bình thường trong thế giới nhân gian. Những cái không thật cứ tưởng thật; tưởng thật rồi ôm giữ, nghĩ là không thể mất, không thể phai! Tình, tiền, danh vọng, quyền lực, như những thỏi nam châm cực mạnh thu hút thế nhân vào những giấc mộng trăm năm.

Kinh nghiệm của người trước không giúp gì cho người sau vì người sau luôn tự trấn an rằng những tan vỡ và tuyệt vọng chỉ xẩy ra cho người trước mà thôi. Vì người sau đã thấy rồi, sẽ không vụng về như thế, mê muội như thế, yếu đuối như thế!  

          Ta không hề biết rằng, chính những tự tin giả tưởng này mới là “Mộng trong giấc mộng”, tệ hơn cả những cái không thật trong một giấc mộng đơn sơ!

          Trăm năm đời người đều bị ném vào những giấc mộng dài như nhau, chỉ khác, với người tỉnh thức hơn đôi chút, biết nhận diện và loại trừ phiền não để tuy vẫn là mộng, nhưng giấc mộng trăm năm ấy may ra còn lung linh nét đẹp của mộng và thực hài hòa. 

          Có Thực trong Mộng ư?

          Chắc không đâu. Thực và Mộng là hai mặt tương phản nhau, làm sao có trong nhau được! Nhưng khi hành giả khổ công tu tập, quán chiếu thật sâu sắc gốc rễ có và không, đến và đi của vạn hữu thì rốt ráo, theo ngôn ngữ nhà thiền, “Vọng cũng là Chân, Thiền là Tịnh.” Với tinh thần đó, thì trong giấc mộng trăm năm kia cũng có cái thật đấy chứ! Cái thật đó là: “Biết mộng, thì không còn là mộng nữa”.

         

          Biết mộng không phải mộng mà sao vẫn hiếm thấy ai tỉnh mộng, dù trong nhân gian, nhiều người biết mình đang mộng lắm chứ?

          Có lẽ, vì ta ở trong mộng quá lâu, mà quanh ta lại là không gian mộng, toàn là người mộng, tất cả đều đang chìm sâu trong mộng như nhau, làm sao mà tỉnh nổi!

 

          Nói đi rồi nói lại, ngẫm cuộc bể dâu, nhân gian thường dễ tỉnh mộng nhất, khi thất bại trên hai lãnh vực: tình trường và thương trường.

          Niềm đau của hai lãnh vực này dữ dội tới mức người trong cuộc có thể biến dạng bản chất, từ hiền lành nhẫn nhục thành tàn ác, hung hăng, vì khi đã mất những điều tưởng không thể mất, ta chỉ còn nhìn thấy trước mắt là phải trả hận, là phải làm lại từ đầu.

Sự biến đổi đột xuất khiến ta tưởng ta đã tỉnh, nhưng thương thay, tỉnh cơn mộng này lại chìm ngay vào cơn mộng khác lúc nào không hay, vì bản chất thế nhân vốn khó sống cô đơn, khó kham nhẫn thua thiệt.     

 

          Cũng đừng tưởng chết không còn mộng, sẽ là tỉnh.

Chưa chắc đâu, vì chết, chỉ là ngưng giấc mộng trăm năm trong cõi ta-bà này thôi, nhưng ở cõi vô hình nào kia, nếu vẫn còn vất vưởng ba nẻo sáu đường thì mộng vẫn chồng lên mộng! Vay trả kiếp này chưa xong, lại tìm nhau kiếp khác để tiếp tục những giấc mộng thiên thu bất tận.

 

Bước chân độc hành sáng nay trên lối sỏi dẫn tới hồ sen, tôi bỗng cảm nhận không chỉ đang bước trong hiện tại, mà còn những bước cho ông bà, cha mẹ, và cả những bước tới tương lai.

Bước như thế cũng là một hình thức bước trong mộng, dù hiện tại này rồi sẽ là quá khứ và chính là tương lai; chỉ khác được đôi chút là nhận biết mình đang bước như thế. May thay!

 

Những viên sỏi nhỏ, vừa được cơn mưa đêm qua tắm gội, sạch bóng và trắng phau, đang ca hát xôn xao dưới mỗi bước chân, đùa bỡn những ưu tư đang quanh quẩn đâu đây.

Chúng ta được sinh ra rồi sẽ già, sẽ bệnh, sẽ chết. Em bé ra đời, tùy là nam hay nữ, đều được cha mẹ đặt tên theo kỳ vọng tốt đẹp ở tương lai. Nhưng có phải em bé nào cũng trưởng thành theo kỳ vọng đó đâu! Nên tên gọi cũng chỉ đơn thuần là những âm thanh của tên gọi.

Hầu hết các em bé chào đời với thân thể thuần khiết những cấu tạo tự nhiên của các bộ phận và tế bào của một con người bình thường. Nhưng chẳng mấy em bé trưởng thành theo các nhu cầu cung ứng, nuôi dưỡng thân thể đó như nhau, nên cơ thể chúng ta đã mang những bệnh tật khác nhau. Càng ngày, tên gọi về bệnh tật nhân loại càng nhiều, chính là vì những nhu cầu không đơn giản ngày càng tăng.

Nhưng chúng ta lại cứ ngỡ là đang phục vụ tấm thân chu đáo hơn, khi sẵn sàng đáp ứng mọi đòi hỏi, đôi khi không cần thiết, nếu không muốn nói là qúa đáng của tấm thân tứ đại!

Ở thế kỷ này, ung thư đang là tên gọi phổ thông của bệnh, là một, trong rất nhiều loại bệnh đang được giới y học tiếp tục tìm ratiếp tục đặt tên.

Bệnh tật nằm ngay trong thực phẩm chúng ta tiêu thụ hàng ngày, nhưng hầu hết, chúng ta đều tự tin và vô tư tiêu thụ, cho đến khi tứ đại phàn nàn. Nhức đầu, cảm cúm, ho hen vài lần trong năm cũng khiến ta coi thường sự phàn nàn cho đến khi vị bác sỹ chẩn bệnh và kết luận: “Ung thư!”

Bệnh nhân được xác định ung thư đều hốt hoảng, dù bệnh ung thư không xa lạ, mới mẻ gì. Trong số bạn bè, anh em, họ hàng của chúng ta, thế nào cũng từng có!

Bệnh ung thư ngày nay, cũng tựa như câu chuyện Đức Phật dạy người phụ nữ vừa bị mất đứa con yêu quý, đến kêu van Đức Phật hãy cứu nó sống lại.

Đức Phật bảo bà ta hãy ghé vào mọi nhà trong làng, hỏi xem nhà nào chưa từng có người chết. Nếu tìm được một nhà toàn hảo như thế thì quay lại đây, Đức Phật sẽ cứu sống con bà.

Người mẹ đau khổ đi ròng rã mấy ngày liền, gõ cửa hỏi từng nhà, nhưng lạ thay, không nhà nào là chưa từng có người chết!

Bà ta chợt hiểu rằng trong Sinh đã sẵn có Tử, và từ đó, ngộ được lời dạy của Đức Phật, chấp nhận được sự mất mát đứa con yêu quý.

 

Vậy hành trình một kiếp người là gì? Có phải là quy luật của sinh, lão, bệnh, tử, là quá trình mà ai cũng phải chấp nhận?

Đã khởi bước đầu, không ai tránh khỏi bước cuối. Khác nhau chăng là trên chặng đường đó ta đã đi như thế nào? Đã tạo nghiệp thiện hay nghiệp ác? Đã ban vui cứu khổ hay gieo rắc tang thương? Ta có chờ gõ cửa từng nhà mới tỉnh mộng để kịp thời chuyển hóa những hạt xấu trong ta?

Không sự chuyển hóa nào quá trễ, dù ta đang ở chặng cuối của kiếp phù du, vì Đức Phật đã dạy, chỉ cần biết quay đầu lại, bờ giác đã ngay dưới chân ta.

 

Dừng lại bên hồ sen, chăm chú nhìn những gương sen thâm đen, khô cứng nhô lên từ cọng sen cũng khẳng khiu, đen đúa từ mùa trước, tôi chợt tỉnh dăm phút mộng mị trên mây.

Tôi đang còn tự bước bằng đôi chân mình, còn nghe bằng lỗ tai mình, còn thấy bằng đôi mắt mình, nghĩa là tôi đang còn thời gian - dù không nhiều - trước khi thành gương sen đó, cọng sen kia.

Hãy tỉnh mộng để đặt những hạt mầm cho một mùa sen mới.

Hạt mầm đó ở đâu?

Thưa, ở trong sự tỉnh giác tu tập.

Căn cơ mỗi người mỗi khác, nên tự thể mỗi cá nhân phải tự tìm cho mình pháp môn thích hợp với căn cơ và nguyện vọng. Tìm được rồi, phải nương tựa nơi các bậc thầy nghiêm túc, nơi thiện tri thức, nơi các bạn đồng tu để yểm trợ năng lượng cho nhau, để có thể cùng nhau, bước những bước chân vững chãi trên con đường trung đạo mà ta đã chọn.

 

sen no
Viễn tượng về một mùa sen mới cũng là đang mộng đấy. Nhưng giấc mộng này, nếu ta quyết tâm thực hiện trong phút giây hiện tại thì không phải là “Mộng trung ngộ mộng” mà chính là ta đang TỈNH trong một tương lai được ta sáng suốt tạo dựng từ phút mộng hiện tại.

 

Xin cám ơn những gương sen, cọng sen khô cằn mùa trước đã nhắc nhở để biểu hiện trong tôi một mùa sen mới, khi hoa Thủy Tiên bắt đầu hé nụ trên ngọn đồi xanh.

Muôn nụ li ti chen lẫn trong cỏ non mênh mông kia sẽ vươn lên, nở rộ, óng vàng rực rỡ như phẩm Tùng Địa Dũng Xuất trong kinh Pháp Hoa để đón những ngày mới, của đất trời đang chuyển mình cho những ngày tháng mới ….

 

   

hoa vangTN Huệ Trân

(Một lần thăm TV Lộc Uyển, chợt gặp lại mình khi dự Đại Giới Đàn Thủy Tiên,năm xưa)

 

  

                

 

                      

           

Tạo bài viết
21/01/2018(Xem: 10300)
12/10/2016(Xem: 9094)
24/08/2018(Xem: 2015)
28/09/2016(Xem: 16384)
27/01/2015(Xem: 10783)
Trung tâm Thiền San Francisco (San Francisco Zen Center - SFZC) đưa ra thông tin cuối tháng 8 qua rằng, trung tâm này sẽ xây dựng một cộng đồng dân cư dành riêng cho người hưu trí - tin trên tờ Lion’s Roar cho biết.
Rừng Amazon - lá phổi xanh của Trái Đất đang bị đe dọa. Cách để cứu rừng Amazon, cứu lấy sự tồn vinh của nhân loại chính là hạn chế... ăn thịt.
Âu Châu nầy mỗi năm có 4 mùa rõ rệt. Đó là Xuân, Hạ, Thu và Đông. Mùa Xuân thường bắt đầu sau những tháng ngày lạnh giá của tháng Giêng, tháng Hai... Lúc ấy cây cỏ xanh tươi, cây cối đâm chồi nẩy lộc và muôn hoa đua sắc thắm. Chim đua nhau chuốt giọng trên cành, ong bướm tha hồ bay liệng đó đây để đón Chúa Xuân sang. Khung cảnh ở đây mấy mươi năm nay đều như thế. Mùa Hè bắt đầu với những đêm hầu như không bao giờ tối, và những ngày mới bắt đầu đón nhận ánh thái dương có khi từ hai hay ba giờ sáng cũng là chuyện thường tình.