Con đường hạnh phúc

03/11/20191:02 SA(Xem: 4632)
Con đường hạnh phúc

CON ĐƯỜNG HẠNH PHÚC
Diệu Châu


con duong hanh phucAi trong chúng ta xuất hiện giữa cuộc đời này đều mang trong mình những nỗi niềm khát khao hạnh phúc. Trên con đường của cuộc đời từ khi sinh ra cho đến lúc lớn lên đều phải kinh qua nhiều cột mốc thăng trầm lịch sử khác nhau, mỗi giai đoạn là một giai thoại sống mang đậm nhiều dấu ấn và ý nghĩa quan trọng. Chúng ta đã gặp không ít lần vấp ngã, thành công, khổ đau, hạnh phúc hay thất vọng, thậm chí cái cảm giác mọi thứ như đang sụp đổ ngay trước mắt và cứ như thế trôi qua mỗi ngày. Phần lớn, con người chúng tathói quen rong đuổi theo những đam mê, khát vọng, những thành tựu mang tính chất tạm bợ và rồi ta cứ thế đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa. Thế là sự tuyệt vọng trong từng suy nghĩ đến từ việc sở hữu quá nhiều mong muốn, từ mong muốn này đến những mong muốn khác, chúng ta đã vươn lên một tầm cao mới nhưng vì tham vọng quá nhiều của bản thân, vì thế mà niềm hạnh phúc của chúng ta lại quay trở về vị trí ban đầu như chưa từng có gì.  Đó chính là vòng xoáy của sự hưởng lạc, của dòng đời, chúng ta đã tìm đến nó như một liều thuốc an thần tạm thời , nhưng…

Sau một thời gian dài chìm đắm trong sự xoay vòng của thời gian, tôi đã dừng lại và lắng mình xuống, suy nghĩ nối tiếp suy nghĩ. Tôi đang nặng về vật chất chăng? Tôi đang muốn nâng tầm cái tôi lên sao? Và tôi cứ lầm lũi bước đi như thế ư? Danh lợi, địa vị, tài năng, sự nghiệp, khổ đau … đâu mới là cái đích đến? Phải chăng, tôi vẫn chưa thật sự thấy được mình có hạnh phúc trong cuộc sống! Nếu như nỗi tuyệt vọng trong tôi nảy sinh từ việc tìm kiếm cái nhiều hơn thì câu trả lời ở đây là gì? Rất và rất nhiều câu hỏi xuất hiện trong đầu tôi khi đó… Và Thầy đã xuất hiện như một vị Bồ Tát để khai mở mạch nguồn nhựa sống trong tôi, cả một cánh rừng như bừng tỉnh sau những trận hỏa hoạn, cây cối như có một nguồn nước tưới mát và được tưới tẩm trở lại.

Tôi nhớ mãi buổi tối hôm ấy, trong lòng chất chứa một sự tuyệt vọng không lối thoát, tôi đã đến bên Thầy và chăm chú ngồi nghe Thầy giảng. Sự thanh cao toát lên trên gương mặt đầy phúc hậu của Thầy đại diện cho hình ảnh của một vị Tu sĩ có một vẻ đep từ bitrí tuệ. Người đã cho tôi trải nghiệm hết sự huyền diệu này đến mầu nhiệm khác qua cách sống và lối truyền trao Phật pháp của Thầy, tôi chăm chú như một đứa trẻ thơ được ông bà kể cho nghe những câu chuyện cổ tích thần thoại. Chỉ vài ngày trước đó thôi, tôi đã mắc kẹt trong một đường hầm tăm tối và vô vọng, Thầy đã kể cho nghe về cuộc đời của Thầy, của những người dân nơi quê nhà của Thầy, Thầy kể cho nghe về quá trình tu tập cũng như gửi những đường link mà Thầy chia sẻ Phật Pháp ở trong và ngoài nước, chỉ bấy nhiêu thôi mà tôi đã tự mình chiêm nghiệm được ra hành trình của mình đã và đang đi ôi sao mà nó hạnh phúc quá, nó có xá chi với biết bao mảnh đời mà Thầy đã kể. Chỉ cần nhìn, nghe và quan sát thôi cũng thấy được bao nhiêu điều tốt đẹp. Quả thực tôi đã lỡ tay lấy một cọng cỏ mà bỏ quên cả một cánh rừng, sự huyền diệu nằm trong đôi mắt mà bấy lâu nay nó ẩn mình bởi vì tôi đã không đặt tâm trí của mình vào đó.

 

Và từ đó tôi được Thầy truyền trao về các giáo lý Phật pháp một cách đơn giảndễ hiểu nhất, Thầy tặng tôi cuốn sách “Quyền lực đích thực của Thiền sư Thích Nhất Hạnh”. Thầy nói: “Cuốn sách này đã đi bên Thầy qua biết bao nhiêu chặng đường, nay tặng cho con làm hành trang” Tôi đã rưng rưng khi nhận món quà giá trị này từ tay Thầy, tôi đã đọc và nghiền ngẫm ngày này qua ngày khác. Thực ra những gì tôi cần ngay lúc này nó đều được gói gọn trong cuốn sách mà Thầy tặng. Tôi đã tìm ra được nguyên dochân lý của sự khổ đau mà bấy lâu nay tối đã mắc kẹt trong đó, tôi đã dần tìm ra được giải pháp cho một lối đi của riêng mình, tôi đã biết vận dụng những gì Thầy truyền trao và những gì trong nội dung cuốn sách vào thực tế cuộc sống và công việc, cuốn sách đã thức tỉnh mọi suy nghĩ sai lầm trong tôi và tôi đã thực hành những bài tập mà Thiền sư đã hướng dẫn. Tôi tâm đắc nhất với bài thiền tập hơi thở chánh niệm, trong đó có một nội dung mà sau khi đọc xong tôi như bừng tỉnh. Tôi sẽ kể các bạn nghe để cùng tôi trải nghiệm năng lượng nhiệm mầu ấy, khi đọc xong hãy cùng nhau nhắm mắt dừng lại một chút để cùng trải nghiệm cảm xúc thăng hoa này nhé.

Hãy tưởng tượng một đóa hoa trong nắng sớm. Hoa chưa nở nhưng tia nắng đang ôm ấp hoa, năng lượng mặt trời đang thấm dần vào hoa. Mặt trời không chỉ chiếu quanh đóa hoa. Tia nắng mặt trời thấm vào hoa một cách tự nhiên và một giờ sau hoa sẽ bừng nở. Chánh niệmmặt trời ôm ấp hoa cảm thọ. Nếu cứ để mặc, không chăm sóc nỗi sợ hãi, hờn giậntuyệt vọng thì cảm xúc tiêu cực đó sẽ biến thành sức mạnh tàn phá. Nếu biết cách chế tác chánh niệm sẽ nhận diện và ôm ấp những cảm thọ khổ đau ấy. Thực tập hơi thở và bước chân chánh niệm không những nuôi dưỡng, tưới mát thân tâm mà còn giúp nhận diện và ôm ấp khổ đau. Thay vì dung năng lượng để đè nén khổ đau, ta hãy sử dụng năng lượng đó để bảo toàn cơ thể. Ôm ấp khổ đau sẽ nuôi lớn chúng ta”1. Nếu cùng người thương ngồi trong chánh niệm thì sức mạnh của chánh niệm càng tăng gấp bội nhờ sự bảo hộyểm trợ cho nhau.

Thầy đã từng dạy tôi về sự bố thí giữa cho và nhận. Bố thícúng dường hay giúp đỡ sẻ chia là một hạnh nguyện cao cả của các vị Bồ Tát, chúng ta nên noi theo, tuy nhiên đó là một việc cũng không hề dễ dàng đối với kẻ cho và người nhận. Thầy nói với tôi “Muốn tu tập bố thí thì trước tiên tâm con phải rộng lớn, không mong cầu, thấy khổ liền giúp mà không thấy mình là kẻ ban ơn, hãy nỗ lực buông xảđiều kiện, hãy giúp mọi người, sống yêu thương nhau bằng trái tim hiểu biếttrí tuệ với tinh thần tốt đời đẹp đạo” Chúng tôi cũng đã thực tập và noi theo những lời Thầy dạy, thành tựu cho đến ngày hôm nay thì quả thực là một quá trình nuôi dưỡngtrị liệu.

Thầy đã tổ chức và hướng dẫn tôi tham gia rất nhiều các buổi thiền trà, sinh hoạt trao đổi về Phật pháp, thầy đã dạy cho tôi biết thế nào về tình “ Huynh đệ” mọi thứ phải cảm nhận được sự thân thương gần gũi, tình cảm chân thành, thầy hướng dẫn và chỉ bảo tận tình từ lời ăn tiếng nói, từ những hành động thiếu chuẩn mực hằng ngày trở thành những điều tự nhiên không gượng ép. Từ đây, mọi thứ đang lớn dần trong tôi, tôi đã áp dụng những lời thầy dạy trong cuộc sống thường nhật, không còn tự mình nuôi những cơn giận giữ, bực bội mà đã biết ôm ấp, chuyển hóa nó mỗi ngày, nay tôi đi làm với rất nhiều năng lượng. Ngay khi thức dậy tôi đã tự tặng mình một nụ cười thật tươi và bắt đầu một ngày mới.

 

Thế là, một ngày đẹp trời trong tiết thu tháng 10 với bao ước ao và khát vọng, Thầy đã đến bên tôi và ân cần nói “Nay con đã đủ trưởng thành, cũng nên cho con một Pháp danh để con có thể tự mình đi trên con đường của đạo pháp” Tôi không thể tin được vào mắt mình, hai hàng nước mắt cứ thế tuôn ra vì hạnh phúc. Buổi lễ quy y cho tôi được tổ chức vài ngày sau đó, bản thân là một người con gái mạnh mẽ, đủ tự tin để vượt qua mọi sóng gió, thế mà giờ đây lại khóc thút thít khi quỳ dưới chân Phật, nghe Thầy đọc năm giới quý báu từng câu từng chữ thấm nhuần như thể hòa quyện vào dòng máu đang chảy trong cơ thể tôi. Giây phút thiêng liêng ấy tôi không thể diễn tả và quên khoảnh khắc ấy được. Thầy dặn tôi rằng; “Từ nay con phải ý thức được những khổ đau do sát hại gây ra, ý thức được những khổ đau do lường gạt, trộm cướp và bất công xã hội gây ra, ý thức được những khổ đau do thói tà dâm gây ra, ý thức được những lời nói do thiếu chánh niệm gây ra….” Trong buổi lễ thiêng liêng đó tôi đã tự hứa với lòng nguyện theo hạnh đại bi để bảo vệ sự sống, luôn đem lại niềm vui sống và an lạc cho mọi người mọi loài, bảo vệ sự tiết hạnh và sự an toàn của mọi người và mọi gia đình trong xã hội, luôn noi theo hạnh ái ngữ và lắng nghe để dâng tặng niềm vui cho người và cho đời. Từ nay tôi được gọi Thầy là Sư phụ, cám ơn sư phụ, người là một người thầy khả kính và đức hạnh, đã bỏ hết sự khát khao của tuổi trẻ để theo đuổi con đường đạo pháp để tìm ra được chân lý và trao truyền lại cho chúng con. Con biết sứ mệnh của Người rất lớn lao, trên con đường đi đó cũng sẽ có rất nhiều trăn trở mà sư phụ đã tâm huyết dành trọn cuộc đời mình cho con phụng sự dấn thân. Con thầm cầu mong cho Sự phụ có thật nhiều sức khỏe để tiếp tục con đường hoằng truyền Chánh Pháp để cho nhiều người biết đến nền minh triết của đạo Phật, trong sáng, lành mạnh mà ai ai cũng có thể đến để tìm về nguồn cội chân lý, tránh xa những hư ảo, cám dỗ trong cuộc đời này.

 

Và từ nay, con đã chính thức là con của Phật! 

 

_________________________

1 Thích Nhất Hạnh, Quyền Lực Đích Thực (The Art of Power), TNHH Sách Phương Nam, 2008, tr.67.

 

 Quyền lực đích thực


Tạo bài viết
18/12/2015(Xem: 10900)
16/01/2016(Xem: 8528)