Chuyện thời cách ly phòng chống đại dịch Covid-19

16/04/20202:22 SA(Xem: 785)
Chuyện thời cách ly phòng chống đại dịch Covid-19
blank

CHIẾC ÁO TRÀNG

       Đường phố vắng hoe. Quán xá đều đã đóng cửa. Chỉ những khu vực chợ búa mới thấy có người tập trung qua lại với biểu hiện vội vội vàng vàng, Đã bước sang ngày thứ mười một của đợt giãn cách xã hội phòng chống dịch COVID-19.

       Khu xóm gần ngôi chùa nhỏ cũng yên tĩnh như các xóm khác. Tam quan của chùa đã được Sư trú trì cho mở toang hết cả ba cổng từ mấy ngày qua để tiến hành phát chẩn từ thiện, chia sẻ bớt khó khăn cho người nghèo khó. Một chiếc bàn lớn trải khăn vàng sáng, màu vàng của pháp y, được đặt ngay giữa sân, lùi vào bên trong cổng giữa của tam quan chừng hai mét, trên đó đã sắp đầy những phần quà gói ghém tươm tất, gọn gàng. Bên cạnh bàn lớn là một chiếc bàn khác chất đầy những túi gạo trắng, cũng đã được những người thiện nguyện mang khẩu trang y tế túc trực cân đong, sắp xếp ngăn nắp để phát trao cho bất cứ ai ghé đến nhận về, không phân biệt tín ngưỡng đạo giáo…

      Khoảng gần trưa, mặt trời đã lên cao, như mấy ngày trước, Sư trú trì rời tịnh thất ra đến cổng tam quan để kiểm tra, thăm hỏi việc phát chẩn. Có một vài người tàn tật, nghèo rách mới vừa ghé dến khúm núm nhận những “lộc chùa” với vẻ mặt rạng rỡ, tươi vui. Những nét tươi vui đó đã làm cho Sư vô cùng hoan hỷ, chừng như Sư vừa được uống xong những bát thuốc bổ dưỡng cho thân tâm. Và rồi, khi Sư còn đang đứng đó, cạnh chiếc bàn lớn đã vơi đi hơn nửa phàn quà chia sẻ, thì một người phụ nữ chạy xe ghé đến, dừng xe tắt máy, dắt bộ vào bên trong sân chùa qua cổng nhỏ bên trái. Người phụ nữ cởi bỏ khẩu trang và mũ bảo hiểm ra, hướng về phía Sư mà chắp tay sen búp, cúi gập mình kính cẩn bái chào. Sư nhận ra người quen, liền cười, giọng cất lên thân thiện:

       "Này tín nữ, sao mấy ngày giãn cách xã hội, nhà chùa có tổ chức phát gạo và nhu yếu phẩm hỗ trợ cho người nghèo, nhà khó khăn, mà không thấy chị đến nhận?"
      "Bạch thầy, bao năm qua đến chùa cầu pháp, được thầy giảng dạy về thiểu dục tri túc, thấm hiểu và thực tập đã nhiều, nên con luôn biết đủ, không tham cầu gì thêm ạ!"
      "Lành thay, lành thay!"
      "Con cũng có chút đắn đo suy nghĩ trước câu khẩu hiệu Nếu bạn khó khăn hãy nhận lấy một phần. Nếu bạn ổn xin nhường cho người khác ạ."
       "Đắn đo? À, tôi hiểu, gia cảnh nhà chị thì tôi có biết. Chị "ít muốn, biết đủ" quanh năm suốt tháng, trải qua nhiều năm ròng là thật giỏi thật tốt rồi, rất đáng tán dương. Nhưng trong biến động lần này thật khác thường, đại dịch ảnh hưởng rất lớn đến đời sống xã hội, tôi xin hỏi... có thật là nhà chị ổn không?"
      "Bạch thầy... có chút bất ổn ạ."
      "Một chút bất ổn làm cho chị phải một chút đắn đo?"


      "Dạ, đúng vậy. Lâu nay, con buôn thúng bán mẹt kiếm đồng ra đồng vô đắp đổi qua ngày, được bao nhiêu xào bấy nhiêu, không tích cóp để dành được khoản nào để phòng xa. Con trai của con làm nhân viên nhà hàng, nay thất nghiệp về nằm nhà. Con gái của con ở bên nhà chồng, đang nuôi con nhỏ. Vì vậy, thời gian giãn cách xã hội đã gây nên bức tường rào chướng ngại..."
     "Hiểu rồi, chị không cần phải kể thêm. Lâm hoàn cảnh như vậy, đâu có ổn, sao chị không đến đây nhận lấy một phần của thập phương bá tánh chia sẻ?"
      "Dạ, con đắn đo chỗ đó. Cứ ngồi gẫm xét mình có thật sự ổn không? Nếu không nhận thì nhà mình có chết đói không? Không đói thì cũng thiếu thốn, thiếu thì khổ. Con cứ dằn vặt miết... Nếu đến nhận thì lại thấy bất ổn..."
      "Sao bất ổn?
      "Vì xưa nay con luôn ăn mặc tươm tất, chỉnh tề khi ra ngoài, khi đến chùa, và đi bằng chiếc xe tay gas của bên ông cha chồng cho sau khi chồng con qua đời..."
       "À, chị e ngại sẽ bị thiên hạ dị nghị, chê bai là khá giả mà đi cướp phần của người nghèo khó khăn?"
       "Bạch thầy, đúng là vậy, thầy thấu rõ tâm ý của con rồi!"
      Sư nở nụ cười hiền từ:
       "Do chị bị vướng nhiều phan duyên nên mới... khổ vậy. Ta sống tùy duyên chứ đừng nên phan duyên. Bây giờ tôi biểu chị đừng nhận gì hết, đi tay không về; hoặc bày chị bước ra ngoài kia hiên ngang nhận lấy liền một phần rồi đi về lẹ lẹ thì dễ quá. Nhưng chị sẽ không được thoải mái, nhận mà sẽ như nhận món nợ cũng chẳng lợi lạc gì!"
       "Dạ... vậy bây giờ con phải làm sao cho ổn đây thầy?"
       "Chị lên xe chạy về nhà đi, rồi chịu khó đi bộ quay lại đây nhận một phần. Khi đi, nhớ mặc áo tràng vào, đó là chiếc áo của người tu tập pháp Phật, khoác lên rồi thì không còn phân biệt giàu nghèo đói no, thượng lưu hay bình dân nữa!"
        "Nam mô Phật! Con đội ơn thầy đã giải thoát cho con!"


blank


CÁCH LY

         “Cách ly, sao vẫn đến Chùa?”
         “Bạch Thầy, do con không rõ là cách ly Thân hay Tâm ạ.”
         “Cách ly Tâm luôn đi!”
         “Dạ, Tâm con bỏ ở nhà rồi mới lên đây đó Thầy!”
         “Vậy sao đem Thân đến?”
         “Bạch Thầy, do hôm dự lễ trước ngày cách ly, con có bị rơi mất sợi dây chuyền trong khuôn viên Chùa, nên nay con tranh thủ lúc vắng người, con đi tìm dễ hơn ạ!”
         “Vậy tìm lẹ đi, rồi lo mà về sớm sớm, kẻo đi lâu quá cái Tâm ở nhà nó bị ăn trộm vô cuỗm mất đó con!”
         “Ui chao... mô Phật!”

 

Tâm Không – Vĩnh Hữu



Tạo bài viết
21/01/2018(Xem: 13212)
12/10/2016(Xem: 11457)
12/04/2018(Xem: 11957)
06/01/2020(Xem: 4125)
24/08/2018(Xem: 3447)
28/09/2016(Xem: 18395)
27/01/2015(Xem: 15008)
14/04/2020(Xem: 862)
Vài năm trước, dân tình xôn xao khi xuất hiện website lễ chùa online thì nay việc đi chùa đã được đưa lên... App. Khi cài ứng dụng này, mọi người có thể đến viếng, thắp nhang rất nhiều ngôi chùa trên cả nước. Đặc biệt, người dùng có thể nạp tiền vào App để... được phù hộ. Với mức nạp 20 ngàn đồng, "thí chủ" sẽ được phù hộ trong 1 ngày, nạp 50 ngàn đồng sẽ được bình an trong 1 tháng. Mua gói càng lớn thì ưu đãi càng cao! Hiện App này có hơn 5.000 lượt tải về và hàng trăm đánh giá trên Google Play.
Với người Bhutan, Phật giáo không chỉ là một tôn giáo mà đơn giản là triết lý thấm đấm trong văn hóa, lối sống và từng nếp nghĩ của đời sống thường nhật. Trong các nghi thức tâm linh, người Bhutan rất coi trọng nghi thức tang lễ, nếu không muốn nói là coi trọng nhất bởi vì cái chết không chỉ đánh dấu sự rời bỏ của thần thức mà còn khởi đầu của tiến trình tái sinh.
Ba tháng Hạ an cư đã qua, Tăng tự tứ cũng đã viên mãn, và tháng Hậu Ca-đề cũng bắt đầu. Đây là thời gian mà một số điều Phật chế định được nới lỏng để cho chúng đệ tử có thể bổ túc những nhu cầu thiếu sót trong đời sống hằng ngày. Cùng chung niềm vui của bốn chúng, nương theo uy đức Tăng-già, tôi kính gởi đến Chư Tôn đức lời chúc mừng đã hoàn mãn ba tháng tĩnh tu trong nguồn Pháp lạc tịnh diệu, phước trí tư lương sung mãn.