"Phục hưng phế tích" (thơ)

18/06/20208:49 CH(Xem: 6279)
"Phục hưng phế tích" (thơ)
blank

PHỤC HƯNG PHẾ TÍCH

(Chùa Núi Thanh Sơn ở Cam Thịnh Đông, Cam Ranh, Khánh Hòa hoang tàn đổ nát, bao năm chỉ còn lại nền vách chánh điện cũ của Tổ Khai Sơn thượng Nhơn hạ Hưng, nay đang được hàng hậu duệ truyền thừa phát nguyện phục hưng trùng tu ngôi Tam Bảo)

 

Truyền đăng tục diệm hướng dài lâu
Đạo pháp thăng trầm qua bể dâu
Tịnh thất an cư kinh vọng núi
Nông thiền tạo tác nắng chan đầu


Nền xưa vẫn trỗi âm vi diệu
Vách cũ còn rung pháp nhiệm mầu
Phế tích điêu tàn chờ sáng ấm
Trùng tu cổ tự báo ân sâu...

blank

blankblankblankblankblank
 

Trùng tu cổ tự báo ân sâu
Tổ phụ dầy công bao dãi dầu
Tịch mịch Tăng về hoa lá trổ
Tiêu điều Phật ngự hổ long chầu
Chuông ngân sớm tối xua ma chướng
Mõ dội ngày đêm xóa não sầu
Nguyện ước trường tồn bừng ánh đạo
Thanh Sơn dốc núi hóa trân châu.

Tâm Không - Vĩnh Hữu

blankblankblankblankblankblankblankblank
blank

 

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
21/01/2018(Xem: 20803)
12/10/2016(Xem: 18828)
26/01/2020(Xem: 11423)
12/04/2018(Xem: 19577)
06/01/2020(Xem: 10485)
24/08/2018(Xem: 8990)
12/01/2023(Xem: 3416)
28/09/2016(Xem: 24789)
27/01/2015(Xem: 25630)
11/04/2023(Xem: 2675)
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.
"Chỉ có hai ngày trong năm là không thể làm được gì. Một ngày gọi là ngày hôm qua và một ngày kia gọi là ngày mai. Ngày hôm nay mới chính là ngày để tin, yêu và sống trọn vẹn. (Đức Đạt Lai Lạt Ma 14)