Phận người thua một que diêm

10/09/20201:00 SA(Xem: 7693)
Phận người thua một que diêm
PHẬN NGƯỜI THUA MỘT QUE DIÊM
Thích Tánh Tuệ

Buổi chiều đi Phật sự trong làng về ngang qua dòng sông Ni Liên Thuyền (Niranjana River) chứng kiến được cảnh tượng này chợt thấy lòng.. bình an đến lạ!

hoa thieuCảnh thiêu xác người trên sông ở xứ Ấn dù đã bao lần trông thấy nhưng lần nào tôi cũng vẫn cứ thích dừng xe lại nhìn một hồi lâu, nhìn để biết nẻo đi về rồi ai cũng là như rứa cả.., mặc cho ai khăng khăng một mực chối từ!

- Thói quen của đời sống con ngườitom góp, tom góp về cả trăm thứ. Nhưng cho dù đạt đến con số 100, con số nghìn đi nữa thì.. rốt rồi lại nhỏ hơn, lại chào thua cái con số 1. Một đó là gì? Một ngọn lửa thiêu... bắt đầu từ cái que diêm bé xíu xiu... Lạ thât! Lạ quá, lạ là vì.. hễ còn thở là ta vẫn cứ ưa gom về... Cái lỗ trống trong tâm hồn nhân loại là mãn tính, là không sao lấp cho đầy, và đây chính là nguyên nhân sâu xa của chiến tranh giữa con người, giữa quốc gia này với quốc gia khác (Chiến tranh biên giới Trung- Ấn hiện nay là bằng chứng rõ rệt cho điều ấy). Biết chăng? cho dù bạn là tỷ phú song bạn vẫn cứ là một kẻ nghèo cùng thâm tệ một khi bạn còn đói khát sự chiếm hữu, bạn không sống được với sự bình an..

Đức Phật ngàn xưa đã thả cái Bát trôi ngược dòng trên con sông Ni Liên này, hình ảnh đó cũng nói lên toàn bộ giáo Pháp của Người, đó là giáo Pháp nghịch lưu, giáo Pháp đi ngược với cõi lòng tham ái, đam mê bám víu bất tận của nhân gian. Bản chất con người thích gom về, thích cái gọi là ''của tôi'' thì mới cảm thấy Hạnh phúc, trong khi đó đức Phật thì phủ nhận triệt để, tiêu biểu như câu: ''Chính ta còn không có. Con đâu, tài sản đâu!'' (Kinh Pháp cú). Phật nói như thế thì dễ gì loài người chịu được, chấp nhận được!! Mà không chấp nhận được thì chuyện giải thoát biết ngày nao?! (Ồ, mà chẳng phải ai cũng hứng thú tới hai chữ giải thoát!!)

- Đạo Phật là Đạo đối diện với Sinh Tử, không bi quan, cũng chẳng lạc quan, mà là hiện quán với thực trạng tất yếu của cuộc đời.. Nếu là Phật tử, hãy quán niệm (Sati) từng ngày về '' ngọn lửa cuối cùng '' này bạn nhé! Quán niệm để nghe đời mình nhẹ tênh như một áng tơ chiều..

'' Đã biết chốn ni là quán trọ
Hơn thưa, hờn oán để mà chi
Thử ra ngồi xuống bên.. giàn hỏa
Hỏi họ mang theo được những gì?''

Như Nhiên - TTT

 
Về

Người về khép lại biển dâu
Quẳng manh áo đã bạc màu phong sương
Tình tan dưới cội vô thường
Soi gương... bỗng hiện một vầng trăng xưa.

Nghìn thu đời vẫn nắng, mưa.. .
Hai bờ huyễn thực say sưa giấc đời!
Gửi đôi dép tặng luân hồi
Chừ không đi nữa.. xin rời mộng du.

Như Nhiên
 






.
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.
"Chỉ có hai ngày trong năm là không thể làm được gì. Một ngày gọi là ngày hôm qua và một ngày kia gọi là ngày mai. Ngày hôm nay mới chính là ngày để tin, yêu và sống trọn vẹn. (Đức Đạt Lai Lạt Ma 14)