Đọc sách Thầy Phước An, xin ghi lại vài ý thơ

05/05/20219:29 SA(Xem: 249)
Đọc sách Thầy Phước An, xin ghi lại vài ý thơ

TỪ HUYỀN THOẠI TỚI TÂM KINH

NGUYÊN GIÁC
Nhà Xuất Bản Ananda Viet Foundation 2021

ĐC SÁCH THY PHƯỚC AN,
xin ghi lại vài ý thơ

 

(Ghi vài ý thơ, sau khi đọc Tuyển tập “Hiu Hắt Quê Hương Bến Cỏ Hồng” của HT Thích Phước An gồm các bài tùy bút viết về các nhà thơ Huyền Không (HT Mãn Giác), Quách Tấn, Bùi Giáng, Phạm Công Thiện, Tuệ Sỹ, Hoài Khanh, Nguyễn Đức Sơn và nhà văn Võ Hồng.)

 

THẦY PHƯỚC AN

Theo mẹ một thời chạy loạn

bốn ơn nghe nặng hai vai

tuổi thơ vào chùa học đạo

thức nghe sanh tử đêm dài.

         

Thơ đọc chen vào kinh tụng

thấy đời như có như không

nước mắt ngập tràn ba cõi

đêm dài kể chuyện quê hương.

        

THẦY HUYỀN KHÔNG

Hiện thân làm con suối nhỏ

vượt núi thác ghềnh vào sông

bình bát cơm đời muôn dặm

một hôm xa mấy đại dương.

        

Gửi thơ theo lời chim hót

chân trời vọng nhớ trường xưa

thỉnh chuông thức hồn dân tộc

về nghe pháp dưới mái chùa.

        

QUÁCH TẤN

 

Lời thơ ướp hương cổ sử

ủ thơm gió núi rừng cây

ngợi ca trùng trùng sông núi

biển giăng chùa ẩn trong mây.

         

Cọp nằm nghe sư kinh tụng

đưa người tới cõi bình an

chép thơ gởi vào thiên cổ

trầm hương một cõi mây ngàn.

       

BÙI GIÁNG

Rừng sim tím, em mọi nhỏ

anh bụi đời, thơ hắt hiu

một đời lạc vào phố thị

phụng hiến nắng sớm mưa chiều.

      

Thơ anh mù sương cố quận

múa may rực nắng chiêm bao

nói cười ẩn tàng Kinh Phật

cầm hoa lên hỏi trăng sao.

            

VÕ HỒNG

Bỏ quê tịch mịch ra phố

nhớ bờ cỏ ướt sương đêm

nhớ nắng trên đồng lúa chín

nhớ chùa kinh tụng êm đềm.

          

Chép vào giấy hồn tháp cổ

nâng bút, dòng mực rất buồn

nỗi cô quạnh như đọng lại

hỏi nơi đâu là suối nguồn.

            

PHẠM CÔNG THIỆN

 

Có ai nghe trên phố lạ

nắng rơi rạn vỡ đìu hiu

anh lên đồi xem cây khế

trổ bông và khóc trong chiều.

 

Ngựa hú hai ngàn năm trước

phả hồn thơ khói vô thường

anh lôi Bồ Đề Tâm dậy

hoa quỳnh chợt nở mười phương.

 

TUỆ SỸ

Đưa sư về thôn Vạn Giã

thác ghềnh lạnh buốt dòng thơ

mở mắt nhìn xuyên cõi tử

rừng khuya u uẩn trăng mờ.

 

Sư đợi gì mà tóc trắng

tàn canh khắp cõi mù khơi

Sư dịch ba ngàn kinh luận

ngẩng đầu thương nước, lệ rơi.

 

HOÀI KHANH

Anh tìm gì trong lục bát

khi trời dậy khắp phong ba

dòng thơ bên dòng nước mắt

thế gian không thấy đâu nhà.

 

Tìm em giữa miền cát bỏng

lạc đà anh cỡi về Phi

phải em có mùi cây lá

để anh thức mãi xuân thì.

 

NGUYỄN ĐỨC SƠN

Một thời nghe lời ẩn mật

trốn học ra ngồi đảo xa

anh thấy mây rừng cô tịch

một ngàn năm em đi qua.

 

Theo nắng rừng thông chỉ lối

đưa em vào núi sương mù

hú thơ vào mưa, vào gió

gửi về ngàn sau hoang vu.

 

 

GHI CHÚ:

Các bài thơ trên là Lời Bạt của sách “Hiu Hắt Quê Hương Bến Cỏ Hồng” của Hòa Thượng Thích Phước An. Lotus Media và Bodhi Media xuất bản lần thứ nhất tại Hoa Kỳ, 2020.

Tạo bài viết
Biên cương thế giới ngày nay bị thu hẹp với nền viễn thông liên mạng tân tiến, trong khi nhận thức của các thế hệ trẻ lại được mở rộng và sớm sủa hơn, khiến niềm tin và lẽ sống chân thiện dễ bị lung lay, lạc hướng. Thông tin đa chiều với sự cố ý lạc dẫn từ những thế lực hoặc cá nhân vị kỷ, hám lợi, thúc đẩy giới trẻ vào lối sống hời hợt, hiểu nhanh sống vội, ham vui nhất thời, tạo nên hỗn loạn, bất an trên toàn cầu. Trước viễn ảnh đen tối như thế, con đường hoằng pháp của đạo Phật rất cần phải bắt nhịp với đà tiến của nền văn minh hiện đại, nhằm tiếp cận với từng cá nhân, quân bình đời sống xã hội, giới thiệu và hướng dẫn con đường mang lại an vui hạnh phúc cho mình, cho người.
Ni Sư Thích Nữ Diệu Hiếu, là vị Tiến Sĩ đầu tiên tốt nghiệp Thiền Vipassana tại Myanmar vào đầu năm 2016. Suốt 14 năm tu học tại Miến Điện. Tháng 07/2016 Ni Sư về lại Việt Nam, Ni Sư là giảng viên Học Viện Phật Giáo Việt Nam tại TP. HCM đến nay. Hội đủ duyên lành, được quý Phật tử phát tâm cúng dường mảnh đất tại TP. HCM. Với tâm nguyện hoằng Pháp lợi sanh, Ni Sư xây dựng NI XÁ tại Tu Viện để có chỗ Ni Chúng Đệ Tử có nơi ở an tâm tu học.
Thế mới hay trên cõi đời này, bể khổ không do thần linh tạo ra mà do chính con người tạo ra. Xây dựng những công trình vĩ đại trên trái đất này là do con người và kiến tạo Địa Ngục cho chính mình cũng do con người. Do đó, ngay trong thế giới Ta Bà này đã có sẵn Địa Ngục và Thiên Đình, chẳng cần tìm kiếm Địa Ngục và Thiên Đình ở đâu xa. Có thể các giáo sĩ và thầy tu của một Cung Trời nào đó, khi nhìn xuống Trái Đất với đầy chiến tranh, hận thù, kỳ thị, ghét bỏ, chửi rủa, lên án, vu cáo nhau nhau từng giờ từng phút… sẽ nói với các tín đồ rằng “Ở đây có một địa ngục thật kinh khiếp. Những ai làm ác sẽ bị đày xuống Địa Ngục này!”