Tuỳ bút CHONG CHÓNG VÀ GIÓ

17/02/20233:40 SA(Xem: 2079)
Tuỳ bút CHONG CHÓNG VÀ GIÓ

   Tuỳ bút

                                   
blank

CHONG CHÓNG VÀ GIÓ

 

         Bạn hãy ngắm nhìn những dây chong chóng đủ sắc màu được giăng rợp giữa sân một ngôi chùa. Ngắm nhìn. Chiêm nghiệm.

         Có khi nào bạn chợt nghĩ ra rằng cuộc đời mình chẳng khác gì một chiếc chong chóng trong muôn trùng chong chóng không?

         Gió thổi tứ bề. Gió thổi tám phương. Gió đến nhẹ thì xoay lòng vòng. Gió qua mạnh thì quay vù vù đến... chóng mặt. Gió liên tu thì xoay vèo vèo không ngơi nghỉ. Gió lặng thì chong chóng cũng lặng im. Gió đứng thì chong chóng cũng không nhúc nhích.

        Đôi khi gió vẫn còn đến, vẫn lay động mọi vật, nhưng có những chiếc chong chóng mỏng manh yếu ớt vẫn không bị rung chuyển cục cựa nhờ nương tựa núp sau bóng chở che của bậc tuệ giác từ bi...

blankblank
blank

       Vậy cho nên, chong chóng và gió giao duyên với nhau, hoà vào nhau để thành... Thơ:

 

CUNG NGHINH
Gió qua chánh điện tượng ngồi
Hồn thơ lữ khách bồi hồi nhịp thanh
Đá cười hoa nở lá xanh
Hòa cùng chuông gió cung nghinh Phật về...
 
GIÓ THOẢNG
Nhẹ hơn cơn gió thoảng chiều
Tình yêu đất, dốc hiểm nghèo, ai qua
Hót nghe như tiếng sơn ca
Bên đập đồng cháy mái nhà rưng rưng.
 
VỰC LÊN
Lao đao chấp chới giữa đời
Tám ngọn gió chướng tơi bời cánh chim
Vũng lầy. Hầm hố. Chông chênh.
Vòng tay từ ái vực lên bầu trời!
 
GIÓ VỜN
Bình minh mưa mát đất cằn
Hạt khô bung nẩy chồi vàng đón vui
Gió vờn giỡn cợt lả lơi
Nắng lên đất nín, chồi ngồi hoang mang.
 
CHUYỂN DỜI
Ngoài kia nắng lửa chói loà
Tám ngọn gió chướng sa bà giằng lôi
Vào từng bước khẽ thảnh thơi
Chập chùng cảnh giới chuyển dời rỗng không.
 
GIÓ MÁT
Tình tơ theo vết chim trời
Chuồn chuồn đạp nước nhớ người thoáng ngang
Đọng tình trên đỉnh phù vân
Một cơn gió lẻ mát tràn tuổi thơ.
 
LUỒNG GIÓ
Cơn giông sấm giật mây mù
Những luồn gió thốc về từ phương nao?
Chuông còn reo tiếng lao xao
Gió còn lùa lách qua rào nhân duyên.
 
GIÓ LỘNG
Về đây, tôi đã quay về
Ngàn sau ngàn trước lặng nghe tâm cười
Buông rời tìm phút thảnh thơi
Mặc đời gió lộng, mặc người trá gian.

blank
 
TRẦM THĂNG
Trầm thăng những bước giữa đời
Tám ngọn gió thổi đứng ngồi đón đưa
Khóc cười sướng khổ bán mua
Một ngày mưa tạnh cũng vừa nắng lên!
 
GIÓ ĐÔNG
Một ngày chờ đợi gió đông
Mà trời đứng gió, gió lồng đâu đâu
Đang cơn ngáp gió ưu sầu
Chợt nghe tình đến chiếc cầu đòng đưa.
 
GIÓ TRẦN
Bôn ba cho lắm cũng về
Câu kinh gẫm sáng,Câu thề nhớ trưa
Bóng còn chạy trốn giông mưa
Gió trần tám ngọn vẫn chưa nghỉ ngừng.
 
GIÓ HIU HIU
Hiu hiu ngàn gió hương đưa
Sớm mai hốt nắng, ban trưa nhốt hòm
Chiều chơi với bóng lom khom
Đêm về bẻ khóa hương nồng nàn hương.
 
TÂM ĐĂNG
Vẫn ngọn đèn thắp khiêm cung
Nắng sương lay lắt bão bùng ngả nghiêng
Gió rung danh lợi, kim tiền
Bùng lên sám nguyện kinh thiền ngân nga...
 
ĐẾN RỒI ĐI
Không mời mà đến rồi đi
Như cơn gió thoảng, như mây giang hồ
Đũa đôi vồn vã, hững hờ
Rượu khan cơm sống đợi chờ chín duyên.
 
Tâm Không Vĩnh Hữu
blank


Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
21/01/2018(Xem: 20802)
12/10/2016(Xem: 18825)
26/01/2020(Xem: 11423)
12/04/2018(Xem: 19577)
06/01/2020(Xem: 10485)
24/08/2018(Xem: 8990)
12/01/2023(Xem: 3416)
28/09/2016(Xem: 24788)
27/01/2015(Xem: 25629)
11/04/2023(Xem: 2675)
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.
"Chỉ có hai ngày trong năm là không thể làm được gì. Một ngày gọi là ngày hôm qua và một ngày kia gọi là ngày mai. Ngày hôm nay mới chính là ngày để tin, yêu và sống trọn vẹn. (Đức Đạt Lai Lạt Ma 14)