Vấn Nạn Mạt Pháp

07/06/20244:24 CH(Xem: 165)
Vấn Nạn Mạt Pháp

VẤN NẠN MẠT PHÁP
Lê Huy Trứ

 

Đức Thế Tôn đã viễn kiến được những vấn nạn mạt pháp này, ngài dạy, “Khi ta nhập diệt rồi có nhiều thứ ‘ma ba tuần’ xen vào trong pháp của ta, ở chùa, cạo đầu, mặc áo Phật, xưng là đệ tử của Phật, chung lộn với người đời ăn thịt, uống rượu làm nhơ bẩn là ngoại đạo thứ nhất.

Còn có người dắt vợ, đem con vào trong chùa học theo tà thuật, cho là để truyền lại cho đệ tử, ăn thịt, uống rượu, cũng đi làm chay tụng kinh cho người.  Chúng không phải là người tục, là ngoại đạo thứ nhì.

Lại có những người trên thời không có thầy truyền, dưới thời không có thầy chứng, bị ma quỷ ám ảnh mê muội tâm trí, biết bậy bạ cho là thông minh, chẳng có công tu tự xưng thành đạo, bên ngoài làm giống theo Phật, trong tâm làm việc tà mị, phỉnh gạt người đời theo vào đường tà, diệt hột giống trí của Phật là ngoại đạo thứ ba.

Lại có người vẽ bùa, thỉnh chú, đuổi quỷ sai thần, phỉnh gạt người đời. Ác kiến càng nhiều thì chánh kiến của Phật càng tiêu diệt, đây là ngoại đạo thứ tư.

Còn có người y theo việc tốt xấu, học theo chiêm quẻ, bàn việc kiết hung, coi bói xem tướng, nói trước những điều họa phước, dối chúng gạt người, tiêu diệt chánh pháp của Phật đây là ngoại đạo thứ năm.

Lại có người sửa sang hình tướng, bụng trống lòng cao, mình không có tài năng mà tự cao cho mình là giỏi, chưa chứng ngộ cũng cho là mình chứng ngộ, học đặng vài lời cho là mình thấu đặng lý mu. Lại có người chẳng ăn dầu, muối, trà, quả, tương, dấm, chấp theo tướng tà, dối gạt người không trí – chẳng cần xem kinh, niệm Phật, chẳng cần làm phước, tham thiền, chẳng cần xuất gia thọ giới, chẳng cần tầm sư học đạo – dám đem cái sắc thân giả dối này, mà cho là cùng Phật không khác. Dối gạt người không biết đồng vào chỗ hắc ám, dứt đoạn căn lành, tiêu diệt giống trí tuệ, hay chấp trước những sự khờ khạo ngu si. Đây là ngoại đạo thứ sáu.”

Ngày nay cũng có một số thượng mạn tăng, xây chùa, đem mê tín dị đoan vào chùa, giảng Phật Pháp với mục đích thương mại hơn là dạy chính pháp.  Đa số sư quốc doanh, sư hổ mang, ma tăng, Phật pháp thì thấp nhưng cái ngã thì cao, nói điều trịch thượng, ngạo mạn, thô tục.  Lại thêm một đám tín đồ ngu xuẫn, ủng hộ nuôi sống cái bọn cô hồn, ma mặc áo casa bôi nhọ chánh pháp này. 

Cũng như những tín đồ, cuồng tín, ngu xuẫn, đần độn của những tôn giáo khác – bởi vì, chúng ngu quá lợn cho nên để cho những giáo sĩ tà giáo, ma tăng, sư hổ mang lừa bịp, dụ dỗ vào con đường tà đạo.

Đây là một vấn nạn của đa số tôn giáo.  Phật Giáo tuy có quy luật nhưng không có những quyền năng để trừng phạt, hay trục xuất những kẻ gian tà này.  Chỉ có những khách thập phương, tín đồ Phật Tử chân chính, mới có khả năng tẩy chay, thanh trừng môn hộ.  Rất tiếc, không có ai dám trực diện chất vấn, khai trừ những ma tăng mị dân này.

Tuy nhiên, nếu giảng phật pháp như tôi, hay như những thiểu số cao tăng đắc đạo, và như những thiện tri thức ngày nay, thì chắc chắn không có nhiều tín đồ thập phương tới nghe pháp, quy y, và cúng dường

Hầu như tất cả khách thập phương lẫn những người đã quy y tam bảo, tưởng quy y như thế là đã thành Phật Tử.  Thay vì, để được nghe thầy dạy thì ít.  Đa số ngu muội nghe nói gì thì tin theo đó, đóng tiền gây quỹ, cầu xin lợi danh, lạy Phật cứu độ cho thoát khỏi bệnh hoạn, khổ đau thì nhiều, hơn là lên chùa để nghe chánh pháp từ những bậc chân tu

Mà hình như họ đúng, chỉ có tôi là thật thà ngu xuẫn. Họ thành công, chùa chiền mọc lên như nấm, Phật Tử tới lui tấp nập. Nhờ vậy mà đạo đódù chưa chắc là chánh pháplại được nhiều người tin theotruyền bá rộng rải, cạnh tranh với với các đạo khác. 

Tôi cũng compromise vì thực tế, ‘không thực thì khó vực được đạo,’ nhưng xin đề nghị:

Nên có những lớp học chính pháp được giảng dạy cho các tăng lẫn tục, nhất là giới trẻ, về giáo lý cao siêu trong chánh pháp của Phật Đà.   Để cho những cao tăng, những cư sĩvà những người có tâm nguyện, chuyên chú vào tu hành, không bị chi phối, hay cám dỗ. Những bật chân tu này không nên làm thương mại, không nên dính dấp trực tiếp đến tài chánh

Giới trẻ không rành tiếng Việt muốn tìm tới Phật Pháp đã được những Thầy có lương tâm, khuyên học thêm về Phật Pháp trên internet, bằng tiếng bản xứ thay vì phải hỏi cha mẹ, hay các Thầy, không tinh thông ngoại ngữ giảng dạy sai lạc

Cá lớn nuốt cá bé, trong lịch sử nhân loại, tôn giáonguyên nhân của chiến tranh và hậu quả của khổ đau.  Tôn giáo này tiêu diệt tôn giáo khác, nhân danh Quỷ Thần của họ, dưới hình thức này hay hình thức khác.  Oan oan, tương báo không bao giờ dứt.

Cho nên tôi cũng thông cảm, Phật Giáo cũng nên biết bảo vệ chánh pháptôn giáo của mình, nhưng không nên thương mãi thái quá để lại sa vào tham sân si, và chấp ngã.  Nếu có làm thương mại thì để cho ban trị sự, họ đứng ra tổ chức, cúng dường, bố thí, làm phước thiện.  Các thầy ni nên lo tu, lo hành đạo, giáo dục chúng sinh, rèn luyện Phật Tử để hoành dương chánh pháp.

Đạo Phật truyền từ Ấn Độ sang phương Đông, qua đường Silk Road, không đổ một giọt máu.  Đơn giảnĐạo Phật không dựa vào thế quyền, không nhân danh ‘Thần Phật’ để đi cải đạo, hay tiêu diệt tà giáo, ma qu bằng vũ lực.  Đạo Phật dùng trí tuệ cùng với bi trí dũng để ‘hàng ma, phục tiên,’ cứu độ chúng sinh (trong đó có nhân sinh.)

Đạo Phật khuyến khích minh tâm để kiến tánh, phát sinh trí tuệ, tự học hành để mà giác ngộ, giải thoát sinh tử luân hồi, thành Phật.

Tóm lạingười Phật Tử, ngoài tu hànhTri Kiến Phật trong mình, hộ pháp, quyét sạch môn hộ là nhiệm vụ, và bổn phận trên hết của tất cả những Phật Tử chân chính.





Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
20/07/2018(Xem: 7499)
Sư Thích Minh Tuệ, người thực hiện cuộc đi bộ khất thực khắp Việt Nam, đã trở thành một hiện tượng thu hút sự chú ý của đông đảo dư luận. Giờ đây, dù ông buộc phải dừng bước giữa chừng nhưng những ảnh hưởng của ông vẫn còn lan tỏa. Mới đây, Thượng tọa Thích Minh Đạo, trụ trì Tu viện Minh Đạo ở thị xã Phú Mỹ, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, bị giáo hội Phật giáo ở địa phương yêu cầu làm kiểm điểm sau khi "tán thán" sư Thích Minh Tuệ.
Điều quan trọng nhất: Tu sĩ Minh Tuệ đã làm xong nhiệm vụ, đem 6 năm khổ tu dồn lại mấy tuần, đem chính thân mạng của mình để minh họa lại hình ảnh và đạo hạnh của một nhà tu theo Phật:… là như thế đó. Phật tử và quần chúng cả nước và khắp năm châu ít nhất cũng có một khái niệm về hình ảnh và phẩm chất tối thắng của một người tu theo Phật giáo chân chính căn bản là như thế nào. Tuyệt nhiên không phải là những màn múa may thời mạt pháp với nhữg Tăng (ông), Ni (bà) đang lợi dụng một đạo Phật thậm thâm vi diệu thành hí trường gây quỹ hay môi trường kinh doanh trục lợi trên sự nhẹ dạ vô tâm của quần chúng Phật tử đang phủ phục cúng dường!