Chuyện Người Tài Xế Tắc Xi Không Của Riêng Ai

07/08/201312:00 SA(Xem: 13425)
Chuyện Người Tài Xế Tắc Xi Không Của Riêng Ai

CHUYỆN NGƯỜI TÀI XẾ TẮC XI KHÔNG CỦA RIÊNG AI
TS. Nguyễn Mạnh Hùng

happy_taxiTôi hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất sau 1 tuần đi công tác nước ngoài. Làm xong thủ tục nhập cảnh, nhận hành lý, tôi ra bắt tắc xi để về nhà. Đến lượt tôi là 1 taxi của hãng Happy Taxi.

Tôi lên xe và câu hỏi đầu tiên tôi được hỏi là về đâu. Tôi nói địa chỉ của mình. Và thế là xe chạy.

Cũng không có chuyện gì xảy ra nếu như lái xe đã cố tình đi không đúng đường (Có thể anh ta nghe giọng miền bắc của tôi nên cho rằng tôi không biết đường Sài Gòn!). Thế là tôi đã trở thành người chỉ đường cho lái xe taxi.

Cũng không có chuyện gì xảy ra nếu như khi về đến nơi tôi hỏi hết bao nhiêu tiền, anh ta nói 100 ngàn đồng. Tôi hỏi thì anh ta trả lời bởi mất 20 ngàn tiền vé sân bay. Tôi không nhìn rõ đồng hồ và đã nhờ anh chỉ rõ để tôi nhìn thấy đồng hồ chỉ con số: 66 ngàn đồng. Anh than phiền rằng do ít khách và phải đợi lâu quá!

Cũng không có chuyện gì xảy ra nếu như tôi không là người thường xuyên bay và hôm nay, trước khi ra khỏi sân bay, tôi đã đọc kỹ giá vé là 10 ngàn đồng và thấy rất rõ anh lái taxi trả đúng 10 ngàn đồng. Như vậy, tôi phải thanh toán là 77 ngàn đồng tất cả, cho cuốc taxi này.

Tôi phê bình người lái taxi rằng anh đã gian dối. Vừa cố tình đi lòng vòng, vừa cố tình nói sai giá vé cổng sân bay. Tôi vẫn đưa cho anh 100 ngàn đồng, coi như boa cho anh 20 ngàn. Có đáng là bao! Anh cầm tiền và xấu hổ nhìn tôi rồi lặng lẽ lên xe.

Cũng thật tiếc bởi anh đón tôi ở cổng quốc tế, tức hành khách nơi đây đều là những người vừa từ nước ngoài về hay từ quốc gia khác tới. Cảm giác đầu tiên luôn tại sân bay, trên taxi về thành phố và là rất rất quan trọng. Và dù cố tình hay vô tình, anh bạn lái taxi hôm nay đã góp phần làm mất đi hình ảnh thân thiện, dễ gần, nhiệt tình, mến khách của người Việt Nam chúng ta.

Cũng nói thêm rằng, khuôn mặt của anh lái taxi hôm nay rất căng thẳng, chưa dễ thương. Nếu như anh nở với tôi chỉ 1 nụ cười thôi. Nếu như anh vui vẻ với tôi 1 chút thôi. Nếu như anh quan tâm đến tôi (và bất cứ vị khách nào vừa đi nước ngoài về!)

Câu chuyện nhắc tôi về 5 giới. Giới thứ 4 khuyên chúng ta không chỉ không nói dối mà nên ái ngữ, tức nói những lời tốt đẹp, dễ thương. Anh lái taxi hôm nay nhắc tôi về giới thứ 2: không chỉ không trộm cắp mà cần biết bố thí, biết cho đi.

Xe taxi tôi đi hôm nay là xe số 534. Tôi đang thầm cám ơn anh lái taxi của hãng Happy taxi đã nhắc tôi giữ giới. Và rằng tôi (và cả bạn nữa) cần phải sống tốt hơn.

Tôi cũng mong cho hãng có thể hướng dẫn, đào tạo và nhắc nhở các nhân viên của mình trong cách sống và phong cách làm việc!

Tôi cũng nhớ rằng, ở Nhật Bản, lái taxi đã không ít lần chở tôi đến bến tàu điện ngầm. Họ nói: hãy đi tàu điện ngầm cho tiện và rẻ.

Chuyện này liệu có chỉ của anh lái taxi? Hay của cả bạn? Và của rất nhiều người trong tất cả chúng ta.

TS Nguyễn Mạnh Hùng – Công ty sách Thái Hà 
(Phật Tử Việt Nam)

Nguồn tin báo Lao Động cho biết hãng xe Happy Taxi đã bị đóng cửa.

 

 

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
19/04/2014(Xem: 25342)
30/01/2014(Xem: 11537)
11/12/2014(Xem: 19047)
05/02/2013(Xem: 16195)
02/10/2022(Xem: 3033)
09/09/2012(Xem: 24189)
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.
"Chỉ có hai ngày trong năm là không thể làm được gì. Một ngày gọi là ngày hôm qua và một ngày kia gọi là ngày mai. Ngày hôm nay mới chính là ngày để tin, yêu và sống trọn vẹn. (Đức Đạt Lai Lạt Ma 14)