Phê Bình Jayarava

31/10/20178:12 CH(Xem: 2472)
Phê Bình Jayarava

PHÊ BÌNH JAYARAVA

Viết bài phê bình chuyên môn, ví dụ như bài  “Thich Nhat Hanh's Changes to The Heart Sutra”, Jayarava không nên đưa ra những nhận định về bản thân người khác ngoài việc đưa ra những nội dung đối chiếu phản biện để mọi người tham khảo. Khoa học và đạo đức phản biện là như thế, có nghĩa là chỉ đề cập nội dung Thích Nhất Hạnh đã biến đổi Tâm Kinh như thế nào, theo ông ấy thế nào mới là đúng để giải thích sự sai của Thích Nhất Hạnh. Rồi mọi người sẽ đánh giá ông ấy hay Thích Nhất Hạnh ai đúng ai sai.


Tôi e rằng, những nhà khoa học sẽ nghĩ Jayarava hoàn toàn sai lầm khi có lời lẽ phê bình:  “Có hàng mớ vấn đề trong bản dịch mới được kích khởi từ tính ngông cuồng tự đại, hoặc từ sự mong muốn chứng minh vị thế chuyên môn của một người như là một “Thiền sư”. Chúng hẳn nhiên không giúp ích gì thêm cho kiến thức của chúng ta về văn bản và chúng cũng không có đóng góp gì đối với lĩnh vực văn học. Chúng thường là thứ tệ hại nhất Buddhist Hybrid English- ‘Anh ngữ hỗn chủng Phật giáo........".
Bởi đó không phải là sự phê bình nghiêm túc, không chứng tỏ một người thực sự có trình độ và có tâm tốt.
Đáng tiếc là trong bài viết của Jayarava đầy rẫy những câu chửi ( hoàn toàn không phải phê bình đàng hoàng) quá chủ quan như vậy.

Bài liên quan:
Jayarava phê bình Thích Nhất Hạnh đã biến đổi Tâm Kinh



Tạo bài viết
29/08/2017(Xem: 4908)
Vào hôm 5 tháng 4 vừa qua, Tạp chí Daily Telegraph có trụ sở tại Vương quốc Anh cho biết, có ít nhất hơn 90 vị Giáo sĩ và hàng chục nhà truyền giáo, và nữ tu Công giáo qua đời bởi đại dịch Virus Corona (Covid-19).
Cho dù tình hình có khó khăn đến đâu, chúng ta nên tin tưởng vào khoa học và trí tuệ của con người với quyết tâm và lòng can đảm để vượt qua những vấn đề như hiện nay. Đối mặt với các mối đe dọa đối với sức khỏe và hạnh phúc của chúng ta, việc cảm thấy lo lắng và sợ hãi là điều tự nhiên. Tuy nhiên, tôi có lời khuyên chân thành sau như một sự an ủi cho bạn lúc này: “KHÔNG CÓ ĐIỀU GÌ PHẢI LO LẮNG CẢ, NẾU CÓ VIỆC GÌ ĐÓ CẦN LÀM - HÃY LÀM ĐI; CÒN NẾU CHƯA LÀM ĐƯỢC, THÌ LO LẮNG MẤY CŨNG KHÔNG GIÚP ĐƯỢC GÌ.”
Khủng hoảng Covid-19 là một khủng hoảng sinh thái, ‘‘khủng hoảng mang tính hệ thống’’, một cuộc đại khủng hoảng. Một bộ phận giới chính trị dường như đã bắt đầu thừa nhận điều này. Chỉ có các phối hợp tập thể trên quy mô toàn cầu mới có khả năng giúp nhân loại tìm được lối thoát cho cuộc đại khủng hoảng hiện nay.