Cộng Đồng Phật Giáo Tham Gia Bảo Tồn, Phát Triển Rừng Ngập Mặn Ven Biển Cù Lao Lợi Quan, Tỉnh Tiền Giang

21/05/20164:55 CH(Xem: 1316)
Cộng Đồng Phật Giáo Tham Gia Bảo Tồn, Phát Triển Rừng Ngập Mặn Ven Biển Cù Lao Lợi Quan, Tỉnh Tiền Giang

CỘNG ĐỒNG PHẬT GIÁO
THAM GIA BẢO TỒN, PHÁT TRIỂN RỪNG NGẬP MẶN
VEN BIỂN CÙ LAO LỢI QUAN, TỈNH TIỀN GIANG

DUYÊN KHỞI TRONG PHẬT GIÁO

daophatvoimoitruong“Khái niệm Duyên khởi, tính bình đẳng sinh mệnh, sự luân hồi sinh mệnh là đặc trưng lớn và nền tảng căn bản của Phật giáo, đều có mối quan hệ mật thiết với Rừng. Quả thực Phật giáotôn giáo biểu đạt tiến trình tự nhiên của rừng. Và đồng thời, điều quan trọng là đặc trưng tư tưởng Phật giáo không chỉ có quan hệ mật thiết với rừng mà còn thể hiện qua tư tưởngtrí tuệ của sự cộng sinh giữa con người với thiên nhiên. Theo khái niệm Duyên khởi thì việc hủy hoại mạng sống, bắt giữ hay cướp bóc những sinh vật, đốn phá thực vậtvấn đề rất nghiêm trọng. Do đó, nếu một hệ sinh thái bị phá hủy do việc di dời động vật hoang dã, thực vật ra khỏi môi trường cư trú, sinh sống của nó thì cần phải cảnh cáo, phản đối hành vi đó”. “Tất cả sinh mệnh không luận là cấp thấp hay cấp cao đều là thiêng liêng. Kính úy sinh mệnh tức là giữ gìn bảo vệ sinh mệnh, làm thăng hoa sinh mệnh, chỉ có như thế mới có thể khiến cho sinh mệnh thực hiện được giá trị cao nhất của nó. Đồng thời, Kính úy sinh mệnhnuôi dưỡng tình thương, sự hiến dâng, sự thông cảm, cùng an vui của con người và sự truy cầu mang tính cộng đồng”. “Tất cả vật tồn tại trong hệ thống sinh thái đều có đủ giá trị nội tại, tất cả vật tồn tại đều có quyền lợi trong tiến trình “Tự ngã thực hiện”, con người cũng phải gánh lấy trách nhiệm luân lý đối với sỏi đá, thì trên phương diện tinh thần mới có thể đạt đến “Tự ngã thực hiện” chỉ cho việc con người  thoát ra khỏi tình trạng hẹp hòi cô độc, đem sự đồng nhất hóa giữa mình và vật, từ một người bạn đến cả nhân loại, từ nhân loại mở rộng đến tất cả vật tồn tạisinh mệnh, rút ngắn cảm giác ghẻ lạnh, xa cách giữa bản thân với các vật tồn tại khác, rồi sau mới thực hiện sự chuyển biến từ Tiểu ngã sang Đại ngã”.

PHẬT GIÁO VÀ MÔI TRƯỜNG

Phật giáolý luận của Luân lý học môi trường hiện đại có rất nhiều điểm giống nhau, đại khái có thể quy nạp thành những điểm như sau: - Đều nhấn mạnh sự cùng bổ trợ, cùng tồn tại lẫn nhau giữa con ngườigiới tự nhiên. Phật giáo nhấn mạnh con người và môi trường sống đều nương tựa và chuyển hóa lẫn nhau. Giữa con ngườigiới tự nhiên có sự tương nhập lẫn nhau, cùng tác dụng nhau; vòng sinh vật là một chỉnh thể không thể chia cắt được, tỉ lệ cân đối, động thái có trật tự, con người nương giới tự nhiên để sinh tồn, giới tự nhiên là “thân thể” vô cơ của con người. Như vậy con ngườigiới tự nhiên kết hợp lại thông qua mối quan hệ lẫn nhau và tác dụng lẫn nhau. - Đều nhấn mạnh giới tự nhiên có địa vị bình đẳng. - Đều nhấn mạnh con người phải có tình cảm sâu sắc đối với tự nhiên. Phật giáo chủ trương “Loài vô tình có tính giác” vốn đã bao hàm sự yêu quý giới tự nhiên rồi. Trong Kinh Thủ Lăng Nghiêm xếp đất đai, cỏ cây, sỏi đá, vàng bạc thành một loại chúng sinh, được gọi là Vô tưởng yết Nam, Kinh này còn cho rằng đệ tử Phật không nên dùng tay nhổ hoặc giẫm đạp lên cỏ cây. - Đều nâng cao mối quan hệ giữa con người với giới tự nhiên đến phạm trù luân lý. Con người và đất đai, nước, thực vậtđộng vật tồn tại mối quan hệ luân lý, cho rằng chỉ có sự vật có lợi ích khi bảo vệ được sự hài hòa, ổn định và tốt đẹp của cộng đồng sinh vật thì nó mới hợp lý. - Đều kết hợp việc bảo vệ sinh mệnh và sự tiến bộ của nhân loại.

 

XEM TIẾP:
pdf_download_2
Bảo Vệ Môi Trường



 










Tạo bài viết
01/05/2015(Xem: 1408)
Có một câu chuyện thú vị rằng năm 1994, thiền sư Phật Giáo người Hàn Quốc, tiến sỹ Seo Kyung-Bo đã có chuyến viếng thăm đặc biệt Đức Cha John Bogomil và đã tặng Đức Cha vương miện của Bồ tát Quan Thế Âm bằng ngọc. Lúc đó Đức Cha John Bogomil có hỏi thiền sư Seo Kyung-Bo về sự liên kết giữa Thiên chúa giáo và Phật giáo và câu trả lời rằng đó là 2 cánh của 1 con chim.
Bức tượng “lưu lạc” đúng 50 năm. Trong khoảng thời gian đó có gần bốn mươi năm là dằng dặc ám ảnh chiến tranh của người cựu binh Mỹ Muller và hơn mười năm ông Anderson day dứt thực hiện nguyện vọng sau cùng của bạn. Nên dù đến vào giờ chỉ tịnh chốn thiền môn của một buổi trưa nắng nóng Quảng Trị, Anderson vẫn phải làm phiền nhà chùa để được vào trả lại bức tượng. Người bạn quá cố Muller và cả ông nữa, đã chờ đợi giây phút này quá lâu rồi!