Vậy Mà Cứ Tưởng

11/03/20234:35 SA(Xem: 1760)
Vậy Mà Cứ Tưởng

VẬY MÀ CỨ TƯỞNG!
PHẠM CHÂN NHƯ
(Cư sĩ: Chánh Hiền)
blank


Nếu là biển, có bao giờ bận lòng hay nhận xét phân tích gì những cơn sóng. Dù là trên mặt biển ấy, có những cơn sóng nhấp nhô, sóng bạc đầu, cho đến những con sóng thần, biển vẫn vô tư không ngăn ngại, dù có những cơn mưa bão, biển vẫn yên bình, biển vẫn biết rằng sóng chính là biển thôi. Sóng cũng là tướng sinh diệt muôn đời của biển. Sóng từ biển sinh ra rồi lại về với biển. Sóng nhận ra quê hương mình là biển, sóng cũng không vui khi sinh ra thành sóng, không buồn khi sóng tan về với biển. Biển ngàn đời nâng niu ngàn con sóng, vì sóng là duyên dáng của biển.
Một tác phẩm nghệ thuật từ muôn thuở chẳng rời nhau.
Cũng vậy, chúng sinh vạn vật và muôn loài cũng từ nơi Tâm ấy sinh ra, luôn sinh, luôn diệt trên một thể chưa từng sinh diệt
Tâm ta là biển của vạn loài chúng sinh, vạn loài có khác gì những cơn sóng. Tâm có bận lòng gì sự sanh diệt của vạn loài. Vạn loài từ tâm sinh ra cũng diệt về tâm ấy. Có tên tuổi gì?
Đã không tên tuổi thì linh hồn của ai? Thần thức của ai?
Một thân người đâu phải chỉ một tên, vậy tên nào mới thực là mình? Đã không tên tuổi gì, cầu gì, sinh đi đâu? Như sóng không tên, sóng tan liền về với biển. Người diệt liền về với tâm, thế thôi. 
Tướng của biển nào có giống sóng. Rời biển làm gì có sóng, tướng của vạn loài nào có giống Tâm. Lìa Tâm không thể có vạn loài chúng sinh được.
Thấy đúng sự như vậy. Khi vừa rời khỏi lòng Mẹ đâu có tên gì. Đã từ thể không tên đến, về sao lại có tên?
Từ những tướng mạo sai biệt ấy, hình thành lên cái Tôi ảo tưởng, đặt tên sai biệt trên mỗi vật thể, mỗi thân thể. Rồi tưởng ra trong mỗi thân có cái linh hồn hay thần thức gì đó, rồi sinh ra muôn ngàn pháp môn cho cái Tôi này để thỏa mãn sự cầu mong, muốn được. Được thì sinh lên, không được thì sinh xuống. Đã là biển có chỗ nào cao, chỗ nào thấp! Sóng tan liền về biển, chứ có sinh cao thấp gì?
Vạn pháp từ Tâm sinh, Tâm là sự bình đẳng, không tướng mạo lấy gì phân định mà có cõi cao, cõi thấp. Chúng ta đã quên Tâm mình từ thuở nào rồi, không biết tự bao giờ chẳng nhớ quê hương.
Nay được những bậc Hiền nhân, Thánh đức đồng hành với chúng ta, mở bày phương tiện nhắc nhở chúng ta nhớ lại quê hương, nơi chân thường, tỉnh lặng, bình yên chẳng có ta người. Quên cái Tôi nhỏ bé này, quên cái Tâm riêng trên mỗi thân thể này. Đều do cái Tôi tưởng ra thôi. 
Đến đây nhớ lại Thân không phải là mình, Tôi cũng không phải là mình. Tâm cũng không phải của riêng mình. Trả hết về những gì của cái Tôi ảo tưởng dựng nên cho chiếc thân vô tri này. Còn lại cái gì không trả được, không buông được thì chính là biển, là Tâm, là quê hương nơi chân thường, tỉnh lặng, bình yên, thanh tịnh.
Có tôi thì có tu. Có vọng tưởng, có phiền não khổ đau để cho cái Tôi này tu để thành, để được. 
Cái tôi này là gốc mọi khổ đau sinh diệt. Quên đi cái Tôi này thì mọi khổ đau ràng buộc cố chấp không còn làm chủ thân này nữa. Không tôi thì vọng tưởng, phiền não khổ đau đâu còn chỗ để sinh ra. Vắng vẻ, thanh tịnh.
Chỉ thay đổi cái nhìn cuộc đời rõ ràng như thật. Để cho Tâm làm chủ thân này rồi thì lời nào không ái ngữ dịu dàng. Cử chỉ nào mà không từ bi, đức hạnh. Phải không con... 
Huynh đệ chúng tôi, mỗi người cung kính chấp tay tác lễ tri ân:
Cung kính trên Thầy đã từ bi chỉ dạy, chúng con xin cúi đầu tri ân. Con xin ghi lại lời dạy này cho huynh đệ chúng con hôm nay vắng mặt có duyên được học tôn ý của Người.
Bóng thầy vừa khuất bên hiên, bước chân nhẹ nhàng về nơi phương trượng.
Mỗi huynh đệ chúng con chấp tay hướng về bóng Thầy trong ba chữ NGHĨA ÂN SƯ...

Tham khảo thêmblank:https://thuvienhoasen.org/a37685/noi-voi-chinh-minh
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
21/01/2018(Xem: 20856)
12/10/2016(Xem: 18867)
26/01/2020(Xem: 11468)
12/04/2018(Xem: 19641)
06/01/2020(Xem: 10533)
24/08/2018(Xem: 9036)
12/01/2023(Xem: 3485)
28/09/2016(Xem: 24823)
27/01/2015(Xem: 25697)
11/04/2023(Xem: 2713)
“Tôi rất vui vì rất nhiều người trẻ đã ý thức được sự nguy hiểm của truyền thông không tốt đang nhắm vào Phật giáo. Họ không bỏ chùa chỉ vì vài thông tin chống phá”, thầy Thích Ngộ Trí Dũng, một tu sĩ trẻ đang làm nghiên cứu sinh tiến sĩ của Học viện Phật giáo VN tại TP.HCM bày tỏ. Bằng chứng là, các khóa tu cho Phật tử lớn tuổi hay dành riêng cho Phật tử trẻ vẫn luôn thu hút và đông người tham gia.
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.