Sống Và Chết

06/04/201412:00 SA(Xem: 20493)
Sống Và Chết

SỐNG VÀ CHẾT 
Hạnh Huệ 
Nhà xuất bản Văn Hóa Văn Nghệ

ebook_songvachet_page_01-content
Ngày xưa, đức Phật đã từng nói rằng chúng ta giống như những con ngựa. Có những con ngựa hay và có những con ngựa dở. Có những con ngựa bắt kế vào là chạy liền, có những con ngựa phải giơ roi lên mới chạy, có những con ngựa chúng ta phải đánh vào hông, vào lưng nó mới chịu chạy và cũng có những con ngựa chứng, càng đánh nó càng lồng lên và càng không chịu chạy. Chúng ta cũng giống như vậy. Khi nghe có ai chết, có người thì nghĩ trước sau gì cũng tới phiên mình nên phải lo tu. Có những người phải đợi đến hàng xóm, láng giềng mình chết thì mới hơi giật mình một chút, mới lo nghĩ về cái chết và mới bắt đầu tu. Rồi có những người phải đợi đến trong gia tộc của mình có người chết thì mình mới chịu nhúc nhích, nhưng cũng có những người phải đợi đến bản thân mình bệnh nặng, sắp chết thì mới bắt đầunghĩ đến chuyện tương lai, sau cái chết sẽ như thế nào. Và cuối cùng có những người chết đến nơi nhưng vẫn không thèm để ý tới – đó là những “con ngựa chứng”…

XEM TIẾP:  Sống và Chết, Hạnh Huệ PDF

 
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
29/01/2013(Xem: 43223)
16/08/2013(Xem: 15242)
05/01/2018(Xem: 13875)
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.
"Chỉ có hai ngày trong năm là không thể làm được gì. Một ngày gọi là ngày hôm qua và một ngày kia gọi là ngày mai. Ngày hôm nay mới chính là ngày để tin, yêu và sống trọn vẹn. (Đức Đạt Lai Lạt Ma 14)