Thơ của thầy Tuệ Sỹ (song ngữ )

04/02/20154:10 SA(Xem: 8129)
Thơ của thầy Tuệ Sỹ (song ngữ )
blank
THƠ CỦA THẦY TUỆ SỸ

Chuyển ngữ bởi Nguyên Giác
Poems by Tue Sy - Translated by Nguyen Giac 

Hạ sơn
 
Ngày mai sư xuống núi
Áo mỏng sờn đôi vai
Chuỗi hạt mòn năm tháng
Hương trầm lỡ cuộc say
 
Bình minh sư xuống núi
Tóc trắng hờn sinh nhai
Phương đông mặt trời đỏ
Mùa hạ không mây bay
 
Ngày mai sư xuống núi
Phố thị bước đường cùng
Sư ho trong bóng tối
Điện Phật trầm mông lung
 
Bình minh sư xuống núi
Khóe mắt còn rưng rưng
Vì sư yêu bóng tối
Ác mộng giữa đường rừng 
Tháng 9/1983 
Down the mountain trail
 
He would walk down the mountain trail tomorrow
with his monastic robe shabby at shoulders
with his prayer beads worn by years and months
and with the incense misguidedly getting drunk.
 
He would walk down the mountain trail at dawn
to see the sad livelihood paint his hair whitish
to see the sunlight turn red in the east
and to see a summer without a flying cloud
 
He would walk down the mountain trail tomorrow
seeing the town as his dead-end streets
He coughed gently in the darkness
seeing the Buddha hall dip in the shadow
 
He would walk down the mountain at dawn
with the tails of his eyes still wet   
Since falling in the monastic love for darkness
he yearned to tame the nightmare under the forest shroud. 
September, 1983  


Cuối năm
 
Lận đận năm chầy nữa
Sinh nhai ngọn gió rừng
Hàng cà phơi nắng lụa
Ngần ngại tiếng tha phương
Rừng Vạn Giã 1977
 
The year end
 
The year shakily passes
The forestal wind hardly survives
The tomato rows bask in silky sunshine
From far away from home, my voice waffles.
Van Gia Forest, 1977
Buổi sáng tập viết chữ thảo
 
Sương mai lịm khói trà
Gió lạnh vuốt tờ hoa
Nhẹ nhẹ tay nâng bút
Nghe lòng rộn âm ba
Sài Gòn 1980

Practicing cursive writing at dawn
 
Morning dew blends in the tea aromas
Cold wind caresses the floral paper
Gently raising the brush,
I hear from my heart a sound of rippling water.
Saigon, 1980


Một thoáng chiêm bao
 
Người mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn
Khóe môi cười nắng quái cũng gầy hao
Như cò trắng giữa đồng xanh bất tận
Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao
Rừng Vạn Giã 1976
An instant of dream

The large gala appears innocent in your bluish green eyes
And your smile makes the rays of afternoon light more slim
I love you for this instant of dream
where you fly like a white stork in an endless field
Van Gia Forest, 1976
Tạo bài viết
15/02/2015(Xem: 4765)
22/01/2015(Xem: 4739)
04/02/2019(Xem: 3704)
Cho dù tình hình có khó khăn đến đâu, chúng ta nên tin tưởng vào khoa học và trí tuệ của con người với quyết tâm và lòng can đảm để vượt qua những vấn đề như hiện nay. Đối mặt với các mối đe dọa đối với sức khỏe và hạnh phúc của chúng ta, việc cảm thấy lo lắng và sợ hãi là điều tự nhiên. Tuy nhiên, tôi có lời khuyên chân thành sau như một sự an ủi cho bạn lúc này: “KHÔNG CÓ ĐIỀU GÌ PHẢI LO LẮNG CẢ, NẾU CÓ VIỆC GÌ ĐÓ CẦN LÀM - HÃY LÀM ĐI; CÒN NẾU CHƯA LÀM ĐƯỢC, THÌ LO LẮNG MẤY CŨNG KHÔNG GIÚP ĐƯỢC GÌ.”
Khủng hoảng Covid-19 là một khủng hoảng sinh thái, ‘‘khủng hoảng mang tính hệ thống’’, một cuộc đại khủng hoảng. Một bộ phận giới chính trị dường như đã bắt đầu thừa nhận điều này. Chỉ có các phối hợp tập thể trên quy mô toàn cầu mới có khả năng giúp nhân loại tìm được lối thoát cho cuộc đại khủng hoảng hiện nay.
Trong thế kỷ 21, khi văn minh đạt đến đỉnh cao ít ai nghĩ đến có một lúc con người phải đối diện với một thảm cảnh nghiệt ngã như hôm nay – Covid-19, trận dịch lớn nhất lịch sử trong thế kỷ qua, chợt khởi như một cơn ác mộng đã khiến cho nhân loại phải kinh hoàng.