Tứ cú lục bát về "Cửa Thiền"

29/09/20184:38 CH(Xem: 2073)
Tứ cú lục bát về "Cửa Thiền"

Tứ cú lục bát về "Cửa Thiền"

 

KHẨU

Kim ngôn ái ngữ gửi người
Chân tình khẩu ngọc buông lời trúng tim
Sáng trong pháp cú soi đêm
Nhân tâm trực chỉ cửa thiền mời ra.

 

ĐÓN ĐƯA

Mệt nhoài lăn giữa vô minh
Lục dục nghịch cảnh, thất tình chướng duyên
Nương theo hít thở cửa thiền
Đón đưa vọng tưởng tâm yên với đời.

 

THẮNG THUA

Thua ngậm đắng, thắng làm vua
Cửa thiền vua ngự, đồ chua giặc thèm
Thắng thua oán bỏ ơn đền
Đá nhau chi nữa ruột mềm tim đau.

 

VÀO RA

Cửa Thiền cõi tịnh mở toang
Vào ra buông xả, gánh mang khổ mình
Ghét yêu, được mất, bại thành
Ra vào luẩn quẩn vô minh cả đời!

BÁ TRƯỢNG THIỀN SƯ

Thiền sư Đại Trí truyền đăng
"Cổ Tôn Túc Ngữ" lưu vầng huyền quang
Chín lăm năm đời phi phàm
Rền rền Bá Trượng vỡ toang cửa Thiền.

 

YÊN VUI

Cồn hoa lá cỏ sương mờ
Tôi về nhón gót dật dờ tìm em
Cỏ hoa cồn lá chao nghiêng
Tôi buông cám dỗ, cửa thiền yên vui.

 

THỜI PHÁP NẠN

Giang sơn chia cắt, xích xiềng
Nâu sồng thanh tịnh cửa thiền bất an
Khóc cho huynh đệ tương tàn
Cà sa nhuộm máu sắc vàng bi thương.

 

THÌNH LÌNH

Khuya nay sao biết không mưa
Chưa khuya sao biết mưa chưa ướt mình?
Nắng mưa chuyện của thiên đình
Cửa thiền tỉnh giác thình lình... chưa mưa.

Tâm Không Vĩnh Hữu

blank

Tạo bài viết
Đức Trưởng lão Hòa thượng Thích Phố Tuệ, 104 tuổi, khai thị cho Tăng Ni về phẩm chất của người tu - Thông Điệp Vesak 2019 – Lời chúc Tết năm 2020 và phóng sự về Đức Trưởng lão Hòa thượng Thích Phố Tuệ cùng chư tăng làm ruộng trồng rau
Khi cảm thấy thất vọng, mệt mỏi về kết quả của bầu cử, hãy hướng tâm tới những mục đích và mong nguyện chung của tất cả mọi người. Chúng ta có mặt ở trên đời này để tìm sự bình anh, hạnh phúc cho mình, cho mọi người và rộng ra khắp thế giới. Đó là nguyên lý căn bản của đời sống và xã hội loài người Tất cả mọi người đều mong cầu hạnh phúc, không ai muốn khổ đau và sầu muộn. Niềm hạnh phúc mà con người hướng tới không phải chỉ là sự vui mừng hay thỏa mãn thoáng chốc, mà một cảm giác sâu xa hơn, một cảm giác mình thuộc về thế giới này, một sự gần gũi, sẻ chia và không có sự tách rời với tất cả mọi người ở mọi nơi chốn trên thế giới.
Trước khi vượt biên (1985) tôi có vài lần được học DUY THỨC TAM THẬP TỤNG, và có một lần, một người bạn Phật tử nói với tôi rằng, Thầy Thắng Hoan dạy Duy Thức ở chùa Giác Sanh hay lắm, làm những ông duy vật hoảng hốt, các sinh viên phản bác lại chủ nghĩa duy vật.