Viết ngắn: Trái Đắng Và Quả Cay

11/07/20232:31 SA(Xem: 1076)
Viết ngắn: Trái Đắng Và Quả Cay

Viết ngắn

blank

 

Trái Đắng Và Quả Cay

 

            Nhân đến ngày đâm nẩy

            Quả đắng tại hôm qua

            Ngồi ngắm duyên đưa đẩy

            Cắn ớt cười kha kha…

         Trái đắng. Quả cay. Khổ qua. Ớt hiểm. Đến rồi đó. Gặt đi. Chấp nhận đi. Đừng né tránh. Đừng trốn chạy. Vì lẽ Nhân của chính mình gieo mà, gieo thì phải gặt Quả chứ, sao lại tránh né?

         Chấp nhận rồi thì chuyện dễ ợt. Không sợ hãi. Chuyển hoá khổ đau, chuyển hoá cay đắng thành hoan hỷ, thành ngọt bùi. Thay vì khóc, thay vì mếu máo, nhăn nhó, ta mỉm cười. Cười nhẹ nhàng cũng được, mà cười nhe răng cũng được, miễn là cười thật sự chứ không miễn cưỡng gò ép. Quan trọng là thái độ khi đương đầu, tiếp nhậnchuyển hoá. Vượt qua!

         Tôi đã từng "được" một vị đạo hữu phê phán công khai trên Phây (Facebook): "Anh kiêu căng ngạo mạn quá!"

         Rồi cũng từng "được" một vị đạo hữu khác la toáng lên trên phần bình luận (comment): "Hôm nay mới biết rõ Vĩnh Hữu Tâm Không là một thằng Cộng sản!"

        Đừng giẫy nẩy lên nghen. Đừng sùng gan sùng máu nghen. Đừng động tâm động ý để chuẩn bị một tràng ngữ ngôn đáp trả, để phản biện, để phân bua gì nghen.

        Vẫn thái độ tôn kính người khác, vẫn Dạ vẫn Thưa, nhẹ nhàng thả cái biểu tượng (icon) "gương mặt Cười", rồi thôi, xong.

        Mình đã từng phê phán người khác là kiêu căng ngạo mạn trong quá khứ, đúng hay sai chưa biết, là mình đã gieo nhân bất thiện rồi, nay phải gặt cái quả đắng đó thôi. Oan ức chi?

         Mình đã từng gán ép, chụp mũ ai đó là "thằng, con Cộng sản" trong quá khứ, sai hay đúng chưa biết, chỉ biết nay mình phải gặt cái quả cay từ nhân đã gieo, cắn mà ăn, mà nhâm nhi đi, chứ còn phân vân lưỡng lự, oan ức chi mô răng tê?!

        Chưa hết. Sau khi chấp nhận gặt quả hái trái với lòng thư thái, cười được rồi, mình vẫn phải giữ yên vị trí đang đứng, đang ngồi, oai nghi không đổi, vẫn phải là khiêm cung vâng với dạ, chớ có nẩy ý khinh thường hay giận lẫy giận hờn người vừa phê phán, chỉ trích, chê bai, thậm chí chửi bới mình, mà vẫn sẵn sàng tiếp tục gặp gỡ đối thoại với những vị đó, sẵn lòng đón tiếp những vị đó, chớ có nổi sân, nổi tự ái lên mà chặn (block) tài khoản tên họ (nickname) của người ta đó nghen.

         Vậy là mọi chuyện, nhiều chuyện, mình đã và sẽ vượt qua được, rồi tự chúng sẽ tan biến đi, đi đâu không cần biết, không quan tâm!

         Bạn có áp dụng, thực hành Pháp Phật như vậy được không?Dễ mà. Chưa hành thì đừng nói là khó. Hành được rồi thì thấy dễ ợt à. Dễ như ăn ớt xiêm, hay húp chén canh khổ qua vậy.

         Nam mô Phật, bây giờ mới thật sự... hết chuyện!

blankblank

Tâm Không Vĩnh Hữu

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
“Tôi rất vui vì rất nhiều người trẻ đã ý thức được sự nguy hiểm của truyền thông không tốt đang nhắm vào Phật giáo. Họ không bỏ chùa chỉ vì vài thông tin chống phá”, thầy Thích Ngộ Trí Dũng, một tu sĩ trẻ đang làm nghiên cứu sinh tiến sĩ của Học viện Phật giáo VN tại TP.HCM bày tỏ. Bằng chứng là, các khóa tu cho Phật tử lớn tuổi hay dành riêng cho Phật tử trẻ vẫn luôn thu hút và đông người tham gia.
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.