Tùy bút: TIỄN BIỆT DÌ SÁU PHỞ

11/03/20195:47 SA(Xem: 2774)
Tùy bút: TIỄN BIỆT DÌ SÁU PHỞ

Tùy bút

TIỄN BIỆT DÌ SÁU PHỞ

blank


Môt người quen
Đã đi rồi
Nếp nhăn còn đọng, nụ cười còn vương
Bóng hình loáng thoáng trong gương
Chập chờn cõi mộng
Trời buồn
Đất im...


         Dì Sáu, chủ nhân "Quán Phở Cứu Đói", dân lao động nghèo thường gọi vậy với lòng mến thương yêu quý. Những năm sau 1975, nhất là thời bao cấp gạo châu cũi quế, quán phở xuất hiện với giá "rẻ gần như cho" mà ăn vẫn ngon miệng, vẫn no bụng, đã trở nên nổi tiếng nhất Nha Thành. Cả gia đình của Dì hợp lực từ già đến trẻ dồn hết tâm huyết cho cái quán Phở "lấy công làm lời" này.

         Thoạt đầu, quán bán ở đường Sinh Trung, mặt sau của nhà từ đường, là nơi đến từ lúc mờ sương của những tài xế xe lam, xe ngựa, xích lô, ba gác... và những người nông dân lam lũ từ ngoại thành chở rau cải hoa quả về bỏ các vựa ở Chợ Đầm. Sau, quán dời về mặt tiền nhà từ đường 67 Nguyễn Thái Học, gần chợ hơn, thu hút khách ở "'chợ âm phủ" họp từ nửa đêm về sáng, mới bắt đầu “lừng danh”.

         Năm 1992, tôi viết bài phóng sự xã hội "Phở Bình Dân: bạn của dân nghèo" được đăng trên trang nhất báo Khánh Hòa Chủ Nhật, minh họa rõ đẹp với hình ảnh của quán có hai cây trứng cá xòe tàn mát rượi trên đầu thực khách. Từ đó, không chỉ có dân nghèo đến thưởng thức "Phở Cứu Đói", mà người khá giả đi xe máy, xe ô tô biển số xanh số đỏ, và khách du lịch phương xa cũng ghé lại, xe đậu tràn lòng đường...

         Dì Sáu là Mẹ của mấy anh chị em hàng xóm thân thiết với anh chị em nhà tôi. Hai ngôi nhà từ đường sát bên nhau, có kiến trúc hao hao giống nhau, nên chúng tôi chơi với nhau từ thuở còn ấu thơ, niên thiếu, đương nhiên giữa hai nhà có mối thâm giao cố cựu.

        Năm 2014, quán “Phở Cứu Đói” nổi tiếng Nha Trang đóng cửa, gia đình bán nhà dời ra ngoại thành an cư. Nhân duyên đưa đẩy đến năm 2018, tôi dời nhà từ phố trung tâm về ngoại thành yên tĩnh, lại làm hàng xóm với gia đình của Dì Sáu..

Dì Sáu, Phật tử pháp danh Diệu Chơn, mới ra đi vào sớm ngày mồng 3 tháng 2 Kỷ Hợi (08/3/2019), sau một giấc ngủ yên lành, thọ 82 tuổi.

        Dì Sáu. Đó là một người Mẹ đôn hậu, chất phác, chân quê.
        Những người con của Dì đã vĩnh viễn mất đi cả một bầu trời đầy trăng sao lung linh lấp lánh, mất đi cả một đại dương mông mênh dạt dào tình yêu thương...
"Mồ côi Mẹ"!
          Nghe thật xót xa điếng lòng...

          Đám tang của Dì Sáu vào sáng nay (10/3/2019), có sự  quang lâm hộ trì của chư tăng chùa Thiên Phú (Thượng tọa trụ trì Thích Tâm Tịnh, sám chủ lễ), và chư ni chùa Sư Nữ Vạn Thạnh (75 Nguyền Thái Học), là hai “chùa hàng xóm” mới và cũ của gia đình Dì, nên buổi tiễn đưa Dì ra nghĩa trang phía Bắc để hỏa táng thật trang nghiêm, ấm cúng.

          Nam mô Tiếp Dẫn Đạo sư A Di Đà Phật.

          Cầu nguyện cho hương linh của Dì Sáu sớm siêu thoát về cõi An Lành.

blank

Một người lạ
Cũng như quen
Cuộc vui rời bỏ
Cuối đêm
Đầu ngày
Trống tang dội tận nơi này
Nhịp tim thùm thụp 
Gió bay lá vàng...

Tiễn người thân
Đã bao lần
Biệt tăm mất dạng 
Hồng trần xôn xao
Lệ tuôn rơi
Tiếng nghẹn ngào
Ái biệt ly khổ 
Ôi chao ngậm ngùi...

Trời tây sắp tắt mặt trời
Dòng thơ ly biệt tiễn người ra đi
Nghĩa tình để mắt cay cay
Nén hương rung cảm
Xước trầy
Con tim.

Tâm Không - Vĩnh Hữu

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.
"Chỉ có hai ngày trong năm là không thể làm được gì. Một ngày gọi là ngày hôm qua và một ngày kia gọi là ngày mai. Ngày hôm nay mới chính là ngày để tin, yêu và sống trọn vẹn. (Đức Đạt Lai Lạt Ma 14)