Bốn Điều Không Thể Ngăn Ngừa (The Four Un-preventable)

12/01/201112:00 SA(Xem: 77235)
Bốn Điều Không Thể Ngăn Ngừa (The Four Un-preventable)


Bốn Điều Không Thể Ngăn Ngừa
(The Four Un-Preventable)

Trong bộ Tạp A Hàm, Anguttara Nikaya, đức Phật có giả ng về bốn hiểm họa mà không ai có thể ngăn ngừa. Đó là bản chất hiểm nguy của tuổi già, của bệnh tật, của sư. chết và hiểm họa phải chịu hậu quả của những hành động bất thiện. Đó là bốn điều mà không ai có thể ngăn ngừa. Chúng ta không thể ngăn ngừa, mà ai khác cũng không thể ngăn ngừạ Trên thế gian ngày nay chúng ta đã thư.c hiện đươ.c nhiều tiến bộ trong lãnh vư.c khoa học và kỹ thuật. Nhưng không có khám phá nào có thể ngăn ngừa bốn hiểm họa ấy. Những vị đã tư. xưng là có phép tắc hay bùa chú cũng không thể làm gì để giúp ta tránh khỏi bốn tai nạn ấy. Những người đã tư. mãn khoe khoang rằng mình có nhiều thần thông, có thể thăng thiên hay độn thổ, cũng không thể làm gì. Đó là bốn hiện tươ.ng mà không ai có thể ngăn ngừa, đức Phật dạy như vậy.

Sư. kiện không thể ngăn ngừa có nghĩa là chắc cha con thế nào chúng ta cũng phải đương đầu với nó. Đức Phật dạy rằng ta phải lấy giáo pháp để tư. bảo vệ, phải thư.c hành giáo pháp để tránh khỏi đau khổ, ưu sầu, rên than và buồn phiền khi lâm vào hoàn cảnh hiểm nguy. Thư.c hành và chứng nghiệm giáo pháp giúp ta tránh hiểm họa. Quý vị hãy cùng sư đọc lên câu kệ :

"Tuổi già, bệnh hoạn, chết chóc, và gánh chịu hậu quả của nghiệp bất thiện. Đó là bốn diều không thể ngăn ngừa."

Không thể ngăn ngừa có nghĩ là thế nào ta cũng phả i găp. Chắc chắn ta phải đương đầu với bản chất thiên nhiên của tuổi già, chắc chắn thế nào cũng phải đau ốm bệnh hoạn, phải chết, và phải gánh chịu hậu quả của những nghiệp bất thiện (akusala kamma) đã tạo. Không thể tránh. Như vậy phải đề phòng bằng cách thư.c hành và phát triển giáo pháp.

Trong cuộc sống, từ thuở lọt lòng mẹ chúng ta luôn đi dần đến tuổi già, bệnh hoạn, và chết. Kinh điển thường ví ta đang đi đến một nơi đầy rắn độc. Có nghĩa là ta đang đi đến tuổi già, đế bệnh hoạn và tư? vong, vốn là những hoàn cảnh nguy hiểm giống như những nơi đầy rắn độc.

Khi phải đi đến một nơi có nhiều rắn độc thì ta phải trang bị khí giới như gậy gộc, thương, giáo v.v.. Chỉ làm như vậy ta mới có thể tư. bảo vệan toàn đi đến nơi đến chốn.

Cùng thế ấy ta cần phải trang bị đầy đủ khí giới phòng khi lâm vào những hiểm họa tuổi già, bệnh hoạn và chết chóc. Khí giới ấy là GIÁO PHÁP. Phải trao dồi và phát triển giáo pháp. Có nên trao dồi và phát triển giáo pháp không? "Bạch ngài, ta cần phảị" Ta không thể tránh khỏi những hiểm họa ấî Chắc chắn phải đương đầu với nó. Vậy, hãy nên trang bị đầy đủ khí cụ .

Ngài Thiền Sư Sayadaw Kundala
(trích trong Bốn Điều Không Thể Ngăn Ngừa - Phạm Kim Khánh dịch từ Anh sang Việt) Thích Ca Thiền Viện, CA, USẠ Ấn Hành

WP: Trí Đạt

 

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
06/08/2017(Xem: 78477)
25/12/2015(Xem: 17108)
Sau khi post 4 bài viết về hiện tượng Sư Minh Tuệ của các tác giả Tâm Anh, Nguyễn Thanh Huy, Đào văn Bình, Minh Mẫn và hai video clip của thầy Thích Chân Tính(Chùa Hoằng Pháp); chúng tôi nhận được nhiều ý kiến phản hồi từ quý độc giả mà đa số đều tán đồng các bài viết. Thậm chí có youtuber đã dùng nội dung của các bài để chuyển tải tiếp đến cộng đồng mạng. Dưới đây là các bài viết thêm của các tác giả kính gửi đến độc giả: Nguyên Minh Nguyễn Minh Tiến, Nguyễn Thanh Huy, Võ Đào Phương Trâm An Tường Anh, Đức Hùng-Trần Hóa, Tâm Anh chuyển ngữ. Luôn tiện đây chúng tôi cũng xin minh định là Thư Viện Hoa Sen không trực thuộc hay đại diện cho một hệ thống tự viện hay một tổ chức giáo hội Phật giáo nào ở trong nước cũng như hải ngoại. Và một điều nữa, chúng tôi luôn tôn trọng các ý kiến dị biệt.
84 ngàn pháp môn, tùy căn cơ mỗi hành giả thích hợp, không thể nói pháp nào, hạnh nào cao hơn pháp nào.Dó tính cố chấp đố kỵ nên phân biệt, chỉ trích, phê phán một công hạnh không hợp với mình.Đáng ra chúng ta không thực hiện được những công hạnh khó làm mà người khác làm được, phải hoan hỷ tán dương mà nhà Phật gọi là tùy hỷ công đức.
Nếu tiêu chuẩn của một người tu là giới hạnh thì rõ ràng người hành pháp sẽ cao hơn người hiểu pháp. Và thực hành được hạnh đầu đà là một công hạnh lớn, xưa nay không được mấy ai. Vậy, tán thán, kính ngưỡng giới hạnh là việc nên làm nhưng không nên sùng bái, suy tôn, thánh hoá sư Minh Tuệ ngay lúc này, vì điều đó sẽ khiến rơi vào tà kiến, ngoại đạo, đi ngược lại với tinh thần Phật giáo.