Duyên Hợp – Tinh Túy Của Đạo Phật

09/06/20183:37 CH(Xem: 327)
  • Tác giả :
Duyên Hợp – Tinh Túy Của Đạo Phật


DUY
ÊN HỢP 
TINH T
ÚY CỦA ĐẠO PHẬT

 

MỤC LỤC

Lời nói đầu
Chương 1 – Ấn Độ cổ đại thời Đức Phật
1.1 Chính trị
1.2 Kinh tế
1.3 Văn hóa
1.4 Tôn giáotruyền thống Brāhmaṇa
1.5 Phong trào Śramaṇa
1.5.1 Nhóm Upaniśad (Áo Nghĩa Thư)
1.5.2 Nhóm Duy vật luận (Lokāyata)
1.5.3 Nhóm Khổ hạnh hành xác (Tapasvín)
1.5.4 Nhóm Du sĩ khất thực
1.6 Phương pháp của truyền thống Brāhmaṇa
Chương 2 – Sơ nét vĐức Phật, đạo Phật và kinh điển đạo Phật
2.1 Cuộc đời Đức Phật
2.1.1 Trước khi gia nhập phong trào Śramaṇa
2.1.2 Tham gia phong trào Śramaṇa
2.1.3 Thành đạogiảng pháp
2.1.4 Đặc trưng của đạo Phật
2.2 Đạo Phật sau thời Đức Phật
2.2.1 Sự phân chia trong tăng đoàn thời Đức Phật
2.2.2 Sự tan rã của tăng đoàn nguyên thủy
2.2.3 Đạo Phật bộ pháiđạo Phật đại thừa
2.3 Hệ thống kinh điển đạo Phật
2.3.1 Kinh điển đạo Phật đã được hình thành như thế nào?
2.3.2 Đặc điểm của hai hệ thống kinh điển cơ bản
2.3.3 Một số bản kinh Ghandāra cổ
Chương 3 – Bàn về “Tứ Diệu Đế”
3.1 Quan niệm về dūkkha thời cổ Ấn Độ
3.2 Mâu thuẫn nội tại trong kinh điển đạo Phật về Tứ Diệu Đế
3.3 “Diệt dūkkha” hay “diệt nguyên nhân của dūkkha”?
3.4 Quan điểm của các bộ phái về Tứ Diệu Đế
3.5 Một số quan điểm của giới Phật học về Tứ Diệu Đế
3.6 Kết luận
Chương 4 – Bài giảng đầu tiên của Đức Phật
4.1 Yếu tố cốt lõi trong bài giảng đầu tiên
4.2 Phương pháp phục hồi bản Kinh Chuyển Pháp Luân SN 56.11
4.3 Các thuật ngữ quan trọng trong bản phục hồi SN 56.11
4.4. Kinh Như Lai giảng về “Sự luân chuyển gồm ba quá trình sinh ra mười hai yếu tố”
4.5 Tương quan giữa “Sự luân chuyển gồm ba quá trình sinh ra mười hai yếu tố” và Duyên Hợp
Chương 5 – Duyên Hợp – Tinh túy của đạo Phật
5.1 Ý nghĩa của Duyên Hợp
5.1.1 Sinh paccayā (duyên) Chết đồng thời Chết paccayā (duyên) Sinh
5.1.2 A paccayā B (A duyên B)
5.1.3 Kết luận
5.2 Thời gian, sự chuyển động, không gian, đối tượng và Duyên Hợp
5.2.1 Thời gian – sự chuyển động
5.2.2 Sự chuyển động – không gianthời gian
5.2.3 Không gian – đối tượng
5.2.4 Đối tượng
5.2.5 Kết luận
5.3 Duyên Hợp và một số hiện tượng truyền thống
5.3.1 Nhân Quả
5.3.2 Luân hồi
5.4 Duyên Hợp và vật lí
5.4.1 Cơ học cổ điển
5.4.2 Cơ học lượng tử
5.5 Duyên Hợp trong cuộc sống
Phụ lục
Phụ lục 1: Đặc điểm của đạo Hindu – đạo Jain – đạo Phật ở thế kỉ thứ 6 – 5 TCN
Phụ lục 2: Cấu trúc của 17 phiên bản Kinh Chuyển Pháp Luân
Phụ lục 3: Phân tích về công thức 12 nhân duyên
Tài liệu tham khảo

 

LỜI NÓI ĐẦU

 

Từ bài giảng đầu tiên Đức Phật dành cho năm vị tỳ-kheo, đã hơn hai ngàn năm trôi qua. Biết bao thế hệ Phật tử cả tu sĩcư sĩ đã đi theo lời dạy của Ngài, tự nương tựa nơi mình, lấy mình làm hải đảo, để hướng tới một cuộc sống tốt đẹp, hướng tới giác ngộ. Người viết cũng thấy mình may mắn có duyên tiếp cận, học hỏithực tập theo những lời dạy của bậc giác ngộ ấy.

Trải qua một thời gian rất dài hình thành, phát triển với nhiều thăng trầm, nhờ bao công sức của tiền nhân, ngày nay người Phật tử có cơ hội thuận tiện để tiếp cận với lượng kinh điển đạo Phật đồ sộ được các truyền thống khác nhau bảo tồn, chứa nhiều nội dung phong phú.

Bên cạnh đó, sự phong phú trong kinh điển cũng ít nhiều gây khó khăn cho người Phật tử khi tìm hiểu những lời dạy của Đức Phật. Bởi có một thực tế là nội dung các kinh điển của các truyền thống đôi khi khác biệt nhau khá lớn; và trong từng truyền thống các thì kinh điển đôi khi cũng không thống nhất. Điều này làm người Phật tử, trong đó có người viết, gặp ít nhiều khó khăn khi muốn tìm hiểu đâu là điều cốt lõi trong lời dạy của Đức Phật.

Qua một thời gian học hỏi và suy ngẫm, người viết đã cố gắng tìm hiểu yếu tố then chốt trong lời dạy của Đức Phật. Và quyển sách nhỏ này là kết quả của quá trình tìm hiểu đó.

Bố cục quyển sách gồm năm chương. Chương 1 miêu tả sơ nét xã hội Ấn Độ ngay trước khi đạo Phật ra đời. Chương 2 cung cấp thông tin sơ nét về cuộc đời Đức Phật; lịch sử đạo Phật từ tăng đoàn nguyên thủy đến khởi nguồn của tư tưởng Đại thừa; và hai hệ kinh điển chính còn lại đến ngày nay. Chương 3 bàn về Tứ Diệu Đế theo quan niệm truyền thống cùng một số phân tích và đề nghị. Chương 4 trình bày bản phục hồi của Kinh Chuyển Pháp Luân từ nhiều nguồn tư liệu, cùng với nội dung cốt lõi của bản phục hồi này. Chương 5 bàn về Duyên Hợp từ nhiều góc độ khác nhau. Cuối mỗi chương đều có phần chú thích.

Sách được viết theo một mạch nối tiếp nhau từ chương 1 đến chương 5, chương sau dựa vào chương trước đó. Tuy vậy, quí độc giả cũng có thể bắt đầu đọc từ chương 3 đến chương 5, vốn là nội dung trọng tâm của sách này. Tất cả các trích dẫn đều được in nghiêng. Đôi khi trong phần trích dẫn, người viết ghi chú thêm thì phần chú thêm này không in nghiêng.

Nếu người đọc tìm thấy được một điểm nào ít nhiều hữu ích cho bản thân trong sách này, thì đó trước tiên là nhờ sự nghiên cứu khách quan, khoa học của nhiều nhà nghiên cứu về đạo Phật, bao gồm giới học giả, giới tu sĩ, và giới cư sĩ. Kế tiếp là nhờ sự bảo tồn kinh điển cẩn trọng của nhiều truyền thống khác nhau trong đạo Phật. Và nhờ các dịch giả tâm huyết đã chuyển các bộ kinh ra nhiều ngôn ngữ, cụ thể ở đây là các ngôn ngữ Việt, Anh, Pāli mà người viết có cơ hội tiếp cận.

Nếu người đọc tìm thấy những điểm sai lầm trong sách này, thì vì một nguyên nhân duy nhất, là do khả năng hạn hẹp của người viết. Người viết chịu trách nhiệm hoàn toàn về những sai lầm đó, và kính mong nhận được sự chỉ dạy từ quí độc giả.

Kính ghi.

Kan
https://kienngot.wordpress.com/.


Tạo bài viết
11/11/2010(Xem: 166532)
01/04/2012(Xem: 14179)
08/02/2015(Xem: 20941)
10/10/2010(Xem: 98968)
10/08/2010(Xem: 102717)
08/08/2010(Xem: 106626)
21/03/2015(Xem: 10686)
27/10/2012(Xem: 55662)
Trước hiểm họa mất nước mà nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam chuẩn bị Dự luật thành lập ba đặc khu kinh tế:Vân Đồn-Quảng Ninh, Bắc Vân Phong-Khánh Hòa, Phú Quốc-Kiên Giang, thời hạn cho thuê đất có thể lên đến 99 năm như một sự đổ bộ của Trung Quốc với mục tiêu mở rộng ảnh hưởng và bành trướng chủ nghĩa thực dân kiểu mới của Bắc Kinh,
Khóa tu lần này được sự quang lâm chứng minh của Hòa Thượng Thích Minh Hồi - Viện chủ Như Lai Thiền Tự và dưới sự hướng dẫn của Sư Giác Minh Luật cùng quý Đại Đức Giảng sư trẻ như: ĐĐ. Thích Châu Đạt, Thích Đạt Tín, Thích Vui Mừng, Thích Bắt Hải, Ven. Guan Zhen... cũng đồng trở về chứng minh, tiếp sức và hướng dẫn Giáo thọ cho khóa tu học.
Thượng võ, có nhiều nghĩa. Trong danh từ, nghĩa đơn giản là đề cao, ưa thích võ thuật. Nhưng tĩnh từ, có nghĩa là tâm hồn cao thượng của người đã sống được võ đạo, nghĩa là tử tế, công bằng, không gian lận. Đối với Phật tử, tinh thần thượng võ đã nằm sẵn trong năm giới, vì nếu không thượng võ, có nghĩa là đi trộm hào quang của đấu thủ khác, của đội tuyển khác, của quốc gia khác. Tuy nhiên, nếu giữ được thượng võ mà thiếu vắng từ bi, cũng không đúng Chánh pháp. Bởi vì từ bi do vì muôn dân mà làm, chứ không vì kiêu mạn.