Phật Giáo Trong Ba Bài Diễn Thuyết

14/08/20204:23 CH(Xem: 3413)
Phật Giáo Trong Ba Bài Diễn Thuyết

LỆ THẦN TRẦN TRỌNG KIM
PHẬT GIÁO
TRONG BA BÀI DIỄN THUYẾT
NHÀ XUẤT BẢN TÂN VIỆT 1958

phat-giao tran trong kim


LỜI NÓI ĐẦU


Nho giáo, Đạo giáoPhật giáo là ba nguồn gốc văn hóa của dân tộc Việt nam ta từ xưa. Nho giáo dạy ta biết cách xử kỷ tiếp vật, khiến ta biết đường ăn ở cho phải đạo làm người. Đạo giáo lấy đạo làm chủ tể cả vũ trụ và dạy ta nên lấy thanh tĩnh vô vi nơi yên lặng. Phật giáo dạy ta biết cuộc đờikhổ não, đưa ta đi vào con đường giải thoát, ra ngoài cuộc ảo hóa điên đảo mà vào chốn Niết-bàn yên vui.

Ba học thuyết ấy thành ra ba tôn giáo, người ta thường gọi là Tam giáo, đều có ảnh hưởng rất sâu về tín ngưỡnghành vi trong sinh hoạt của dân ta ngày xưa. Đến nay cuộc đời thay đổi, người ta theo khuynh hướng vật chất, coi rẻ những điều đạo lý nhân nghĩa. Đó cũng là sự dời đổi biến hóa trong cuộc đời.

Đời là biến hóa không có gì là thường định. Mỗi một cuộc biến hóa lại giống một mắt xích trong cái dây xích, rồi cái nọ tiếp giáp cái kia, thành cái dây dài không biết đâu là cùng tận. Sự biến hóa tuần hoàn ấy, kể thực ra không có gì là chuẩn đích nhất định, chẳng qua là nó theo thời mà luân chuyển. Cái trước ta cho là tốt, thì bây giờ ta cho là xấu; cái bây giờ ta cho là hay, sau này người ta lại cho là dở. Dở dở, hay hay vô thường vô định, thành ra như cái trò quỉ thuật làm cho người ta mê hoặc.

Các bậc thánh hiền đời trước, biết rõ những điều ấy, muốn tìm ra một con đường mà đi trong chỗ tối tăm mờ mịt, nên mới lập ra học thuyết nọ, tôn giáo kia để đưa người ta đi cho khỏi mắc phải chông gai nguy hiểm. Nho giáo, Đạo giáoPhật giáo đều có một quan niệm như thế cả. Song mỗi một học thuyết có một tôn chỉ và một phương pháp riêng để học đạo tu thân, cho nên cách luận lý, cách lập giáo và sự hành đạo có nhiều chỗ khác nhau.

Bàn về căn nguyên của vũ trụ, thì học thuyết nào trong Tam giáo cũng lấy cái lý tuyệt đối làm căn bản, cho vạn vật sinh hóa đều gốc ở cái một. Gọi cái một là thái cực, là đạo, là chân như hay là thái hư,1 danh hiệu tuy khác, nhưng vẫn là một lý. Chia ra thì thành trăm đường nghìn lối, mà thu lại chỉ có một. Đó là cái ý của Khổng Tử nói ở thiên Hệ từ trong Kinh Dịch rằng: “Thiên hạ đồng quy nhi thù đồ, nhất trí nhi bách lự.”2

Cái một ấy mới thật là cái có tuyệt đối thường định tự tại. Còn vạn vật là sự biến hóa của cái một ấy, thì chỉ là những cái có tỷ lệ tương đối, tức là những ảo tưởng vô thường mà thôi. [ Vạn vật đã là ảo tưởng, thì cuộc đời có khác chi những vở tuồng ở trên sân khấu, bày ra đủ mọi trò rồi lại biến mất. Cho nên xét đến cùng thì Nho, Đạo và Phật đối với cuộc đời đều có cái tư tưởng như thế cả. Song Nho giáo thì cho rằng dù thế nào cũng là bởi cái lý tự nhiên, mà đã sinh ra làm người để diễn các trò tuồng, thì ta hãy cứ đóng các vai trò cho khéo, cho giỏi, khỏi phụ cái tiếng ra đóng trò. Đạo giáo thì cho rằng đã là trò tuồng, ta nên tìm chỗ yên lặng để ngồi mà xem, tội gì ra nhảy múa cho nhọc mệt. Phật giáo thì cho rằng các trò tuồng là nguồn gốc sự đau buồn khổ não, lăn lộn vào đó làm gì cho thêm buồn thêm khổ, chi bằng tìm lối ra ngoài những cuộc múa rối ấy, đến nơi yên vui thảnh thơi, khỏi phải ở những chỗ ô trọc xấu xa.

Cái ví dụ giản dị ấy có thể biểu lộ được những khác biệt về thái độ và nền tư tưởng của Nho giáo, Đạo giáoPhật giáo. Nho giáo thì hướng về đạo xử thế, Đạo giáoPhật giáo thì hướng về đạo xuất thế. Song Đạo giáo vẫn ở trong sự biến hóa càn khôn, mà Phật giáo thì ra hẳn bên ngoài càn khôn.

Đó là nói cái đại thể, chứ tựu trung ba học thuyết ấy, học thuyết nào cũng có chỗ nhập thế gian và xuất thế gian. Ngay cái học thiết thực như Nho giáo mà cũng có người như Nguyên Hiến chịu an bần lạc đạo,1 không thèm ganh đua danh lợi ở đời; mà trong những người tin theo Đạo giáo hay Phật giáo, thường cũng thấy có người cúc cung tận tụy với việc đời để cứu nhân độ thế. Vậy thì Tam giáo tuy có khác nhau ở chỗ lập giáohành đạo, nhưng lên đến chỗ cùng tột tuyệt đối thì cùng gặp nhau ở chỗ lý tưởng, cho nên vẫn dung nạp được nhau. Đó là cái đặc sắc của các tôn giáo ở Á Đông.

Nhân khi Hội Phật giáoBắc Việt thành lập, tôi có đọc mấy bài diễn văn nói về Phật giáo. Sau vì loạn lạc, sách vở bị đốt cháy, tôi về Sài Gòn nhặt được ba bài, xếp thành một tập, mong có ngày in ra được để tín đồ nhà Phật có thể xem mà suy xét thêm về cái đạo rất mầu nhiệm ở trong thế gian này.

TRẦN TRỌNG KIM


MỤC LỤC

LỜI NÓI ĐẦU
CÁC BÀI DIỄN THUYẾT
1. Phật Giáo Đối Với Cuộc Nhân Sinh
2. Thuyết Thập Nhị Nhân Duyên
3. Phật Giáo Tiểu ThừaĐại Thừa
PHỤ LỤC I: CÁC TÔNG PHÁI ĐẠO PHẬT
Các Tông Tiểu Thừa 
Các Tông Đại Thừa 
PHỤ LỤC II: BÁT-NHÃ BA-LA-MẬT-ĐA TÂM KINH
Nguyên Bản Phạn Ngữ
Bản Dịch Hán Ngữ
Bản Dịch Âm Hán Việt
Bản Dịch Việt Ngữ
Phụ Lục Iii: Nghĩa Tiếng Kiếp
Từ Giải


pdf_download_2

Phat-giao - Tran Trong Kim



.






Tạo bài viết
11/11/2010(Xem: 180744)
01/04/2012(Xem: 26358)
08/11/2018(Xem: 6589)
08/02/2015(Xem: 37840)
25/07/2011(Xem: 103303)
10/10/2010(Xem: 100480)
Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14, Tenzin Gyatso, nhà lãnh đạo tinh thần của Tây Tạng, sẽ bước sang tuổi 86 vào ngày 6 tháng 7 năm 2021. Với tuổi tác ngày càng cao, câu hỏi ai sẽ kế vị ngài càng trở nên bức thiết.
Đây là cuốn sách thứ hai của tác giả Ni sư Thích Nữ Hằng Như, sau tác phầm đầu “Trên Đường Về Nhà”. Trong quyển đầu tác giả đã trao cho chúng ta một tập tài liệu mang tính cách giáo khoa giúp chúng ta sửa soạn hành trang và định hướng cho một cuộc hành trình như trao tấm bản đồ hướng dẫn con đường thích hợp để chúng ta về nhà. Tác giả cho rằng thật không dễ dàng lắm vì tâm chúng ta vẫn còn dong duổi dính mắc với cảnh bên đường nên chúng ta vẫn chưa thể về đến được mái nhà xưa. Và vì thế cuốn sách thứ hai “Ứng Dụng Lời Phật Dạy” được ra đời.
Hồ Quỳnh Hương là một người nghệ sĩ tài hoa, bản lĩnh với vẻ đẹp sắc sảo, quyến rũ. Tuy nhiên đằng sau hình ảnh rực rỡ trên sân khấu ấy, Hồ Quỳnh Hương còn là một người phụ nữ có tâm hồn đẹp đẽ với lối sống thuần chay kiên định.