Chánh BáoY Báo (Song Ngữ) *

05/08/20235:31 SA(Xem: 3859)
Chánh Báo Và Y Báo (Song Ngữ) *

CHÁNH BÁO VÀ Y BÁO*

Hòa Thượng Thích Chơn Tế, Tâm Anh trích dẫn và chuyển ngữ

 

"Làng mạc hay rừng núi
Thung lũng hay đồi cao
La hán ở chỗ nào
Nơi ấy thật khả ái" (Pháp cú 98)

 

chanh bap va y baoPhật nói, mỗi người chúng ta sinh ra đều thọ nhận chánh báoy báo:

Chánh báocon người chúng ta.

Y báohoàn cảnh sống chung quanh.

Nếu chánh báo đẹp thì y báo theo đó mà đẹp; Chánh báo xấu thì y báo theo đó mà xấu. Vì vậy, những vị A La Hán là người có chánh báo thuần tịnh, thuần an vui thì y báo cũng thuần tịnh, thuần an vui. Thí dụ, một người giàu ở trong xóm nghèo, nếu đường sá trong xóm lầy lội thì họ bỏ tiền sửa sang cho bằng phẳng, thì sạch sẽ tốt đẹp, nên cảnh thay đổi từ xấu trở thành tốt. Cũng vậy ở đâu có một vị tâm hồn thật thanh tịnh sáng suốt thì ở đó cũng được an ổn theo. Kinh nói, tâm tịnh thì độ tịnh, đó là lẽ thật.

 

CHÁNH BÁOY BÁO

 

Chúng ta là những người học Phật, tu theo Phật, chủ yếu là phải hiểu Phật dạy thế nào, để đi đúng đường đúng hướng, không lầm lạc, được lợi ích, đường hướng ấy được dạy ở bài chánh báoy báo. Chánh báoquả báo gốc, hay là quả báo chủ yếu của nghiệp nhân đã tạo, còn y báoquả báo nương nơi chánh báo mà có như nhà cửa, cảnh vật xung quanh….Chánh báoy báo là chỉ cho con người và cảnh vật thuộc về con người. Vậy chánh báoy báo cái nào là gốc, cái nào là ngọn? Nếu chúng ta không hiểu sẽ bị lầm lẫn và không rõ biết cái nào là gốc để tu, cứ mãi chạy theo cái ngọn rồi cả đời không được lợi ích. Vậy quý vị Phật tử học xong, tự kiểm lại xem từ lâu mình tu là tu theo ngọn hay tu theo gốc.

Tại sao nói chánh báo tốt thì y báo sẽ tốt?

Vì có con người tốt mới có cảnh vật tốt. Chữ tốt ở đây là chỉ cho con người có tài, có trí, có đức hạnh. Người tài trí đức hạnh ở đâu thì hoàn cảnh sẽ chuyển theo họ trở thành tốt đẹp. Có khi nào một người bất tài, vô trí thiếu đạo đức tạo được một sự nghiệp vẻ vang không? Nếu có là nhờ phước dư ở quá khứ, chỉ trong giai đoạn ngắn rồi cũng hư hoại, không bền. Người tài trí đức hạnh dù có hoàn cảnh không tốt nhưng họ sẽ có thể chuyển lần lần thành tốt. Ví dụ, với những nhà kiến trúc, những kỹ sư có tài đức, vì một lý do nào đó họ đến ở nơi núi rừng xa vắng, với cảnh rừng núi, họ hợp tác kiến thiết xây dựng cuộc sống mới. Một thời gian sau, cảnh hoang vắng rừng núi đó trở thành vùng trù phú xanh tươi. Còn nếu người bất tài vô trí, thiếu đạo đức, dù ở trong hoàn cảnh tốt rồi, cũng trở thành hư xấu, vì họ thiếu khả năng xây dựng kiến tạo, mà cảnh vật thì mau hư hoại, không được sửa chữa.

Một sự kiện trước mắt chúng ta là khu Thường Chiếu. Trước năm 1974 là một vùng đất hoang vắng, chỉ có tre gai, tranh, cây mắc cở…không nhà cửa cây trái. Sau này, nhờ những người biết tu có chánh báo tốt, biến nơi này thành một cảnh già lam nghiêm tịnh, thanh lịch. Và tu viện Viên Chiếu cũng vậy. Mọi người đều ghi nhận cảnh Thường Chiếu, Viên Chiếu thanh tịnh đẹp đẽ. Vậy cảnh tịnh và đẹp đó là do tự cảnh đẹp hay là do người mà có?

Mọi cảnh đều tùy thuộc vào con người, nên con người là chủ, là chánh báo , còn cảnh vật là bạn tùy thuộc vào con người, nên gọi là y báo. Đó là chánh báo, y báo của người xuất gia. Bây giờ đến chánh báo, y báo của người tại gia. Mỗi Phật tử ai cũng có gia đình nhà cửa, nếu là một Phật tử biết tu đúng như lời Phật dạy và là người tài đức thì cảnh gia đình nhà cửa của Phật tử ấy sẽ êm ấm trang nhã sạch sẽ. Ngược lại, nếu là người không biết tu, là kẻ bất tài vô trí thì cảnh gia đình họ không hạnh phúc, nhà cửa họ lụp xụp, tồi tàn, túng thiếu. Vì vậy nên nói: "nhìn qua cảnh biết được người", tức là nhìn "y báo biết được chánh báo". Chánh báo tốt thì y báo cũng tốt, chánh báo xấu thì y báo xấu theo.

Người đời thường nói: "thời thế tạo anh hùng", tức là hoàn cảnh đưa đẩy con người trở thành anh hùng. Cũng có người nói ngược lại "anh hùng tạo thời thế", tức là người anh hùng, người tài đức tạo nên sự nghiệp vẻ vang trong đời. Hai câu này, câu nào đúng? Người đời hay bàn tán có những người trước kia họ là những kẻ tầm thường không có tài đức, nhờ gặp cơ hội tốt nghiễm nhiên họ trở thành con người xuất chúng. Như vậy là "thời thế tạo anh hùng". Lại có một số người khác bàn rằng: "Vua Quang Trung tuy là người áo vải ở chốn quê mùa trở thành một vị tướng giỏi, một ông vua tài trí. Như vậy không phải "anh hùng tạo thời thế" là gì? Kết luận, tất cả mọi người thành công trên đời đều là "anh hùng tạo thời thế". Tại sao vây? Vì nếu thời thế đổi thay mà chúng ta là kẻ thiếu phước, bất tài, vô trí, chúng ta không cải cách gì được hoàn cảnh, chì ỳ ra đó thì vẫn là kẻ tầm thường như bao nhiêu kẻ khác. Ngược lại, dù cho thời thế có biến chuyển đổi thay trăm ngàn lần đi nữa, đối với người có tài trí đức hạnh dù trước cảnh thuận hay nghịch, họ vẫn là người dũng mãnh đứng lên cải cách xã hội, làm nên việc lớn, vì họ là người có sẳn tài trí, phước đức. Người đời vì không hiểu rõ chánh báo, y báo mà cho rằng nhờ thời thế tốt, nên đưa đẩy con người trở thành người tài giỏi, nên nói "thời thế tạo anh hùng". Họ đâu biết bản chất của người đó có cái hay, cái giỏi đang tiềm ẩn sẵn, khi gặp thời thế có cơ hội phát triển bèn trở thành người tài giỏi. Để thấy rõ con người là gốc, hoàn cảnh tùy thuộc vào con người là ngọn. Người đời kẻ nhìn khía cạnh này, người nhìn khía cạnh nọ nên nói như thế, không đúng lẽ thật. Thế nên ở đây chúng tôi khẳng định "người tốt thì cảnh tốt". Đó là trường hợp thứ nhất.

Đến trường hợp thứ hai "chánh báo xấu thì y báo xấu", Nếu là người bất tài vô đức, dù họ có dời nhà hay thay đổi hoàn cảnh hàng trăm ngàn lần đi nữa thì họ cũng vẫn là kẻ tầm thường khốn khổ, hết thất bại này đến thất bại khác, ở đâu rồi cảnh vật cũng điêu tàn, lụn bại. Vì họ không có khả năng xây dựng, kiến tạo làm sao có được cảnh vật tốt đẹp? Như vậy cảnh không thể làm cho con người tốt hay xấu, mà chính con người mới làm nên cảnh tốt, cảnh đẹp. Để thấy rằng người có chánh báo xấu mà muốn y báo tốt, việc đó không thể được. Nên nói: "người xấu thì cảnh xấu", hoặc chánh báo xấu thì y báo cũng tồi tệ.

Việt Nam có một số người có cái tật là cất nhà lựa chỗ phong thủy để sau này làm ăn phát đạt, hoặc chôn ông bà cha mẹ lựa chỗ phong thủy để sau con cháu phát quan, mà không lo tu nhân tích đức. Lựa chỗ tốt để cho con người được tốt. Vậy người có tốt không? Nếu người không tu nhân lành dù có chọn chỗ tốt, sự nghiệp người ấy vẫn không tốt, vì không tài, không đức, thiếu phước làm sao có được quả báo tốt? Vả lại, những thầy địa lý chính thống, nhìn người thấy cảnh, biết người và cảnh hợp tốt. Tuy họ có hướng dẫn cho quý vị đến để an cư, họ luôn luôn nhấn mạnh là phải tu nhân tích đức, nếu không tu nhân tích đức thì không làm nên sự nghiệp. Như vậy, lựa cảnh tốt mà người không tốt, vẫn bất tài thiếu đức thì có giàu sang phát quan không? Đó là sự lầm lẫn rất lớn. Do chúng ta không thấy được cái gốc, cứ chạy theo cái ngọn, để rồi loanh quanh lẩn quẩn, không được lợi ích thiết thực. Tất cả chúng ta nếu thực sự là người có tài đức thì dù ở trong cảnh ngộ nào, cũng biến cảnh đó dần dần trở thành tốt.

Khi nhận cuộc đất Thường Chiếu này, đứng ngoài cổng nhìn vào, chúng tôi thấy phía trước thường đi thoai thoải thấp, phía trong là gò đất cao.nhìn ra đưởng thì đẹp lắm. Bây giờ chưa có tiền cất chùa, chúng tôi trồng hai hàng dương trước, đến khi đủ duyên cất chùa thì dương đã có sẵn, tạo thành cảnh chùa nghiêm tịnh, thanh lịch, đa số người đến chùa đều ưa thích. Đó là phước duyên của con người nên sắp đặt công việc được thành công, nếu không có phước duyên thì tính trật thất bại. Nên nói "người là chủ, cảnh là bạn tùy thuộc theo người", hay nói "cảnh báo tốt thì y báo tốt". Hiểu như vậy, phật tử chúng ta phải làm sao xây dựng chánh báo cho tốt đẹp, vì chánh báo chính là tài trí đức hạnh con người. Y báosự nghiệp, của cải, tài sản thuộc về con người.

Nói chánh báocon người, đó là lối nói đơn giản, chứ chánh báo là phần sâu kín tế nhị hơn, đó là tâm, vì tâm chủ động tất cả. Nếu tâm nghĩ tốt thì miệng nói tốt, và thân mới hành động tốt, tất cả cảnh sở thuộc về con người mới tốt đẹp. Bởi vậy nói đến chánh báo là nói đến tâm. Kinh Duy Ma Cật, phẩm Tịnh Quốc Độ có chữ "tùy kỳ tâm tịnh  tức phật độ tịnh", nghĩa là tâm thanh tịnh thì cõi nước theo đó mà thanh tịnh. Do đó, nói tâm người là gốc. Tôi dẫn một câu chuyện để quý vị thấy tâm người là gốc và cảnh do tâm mà chuyển. Tôn giả Mục Kiền Liênđệ tử lớn của Phật, nổi tiếng là có thần thông bậc nhất. Sau khi chứng A La Hán, Ngài nghĩ đến mẹ là bà Thanh Đề, bình sanh bà sống không lương thiện, tánh tính keo kiệt tham lam, Tôn giả sợ bà thác sanh vào đường ác, nên dùng  thiên nhãn thông tìm xem coi bà sanh ở cõi nào. Tôn Giả nhìn đến cảnh ngạ quỷ, thấy bà đang làm quỷ đói, thân hình tiều tụy vô cùng đau khổ. Động lòng thương, Tôn Giả đi khất thực được một bát cơm, liền vận thần thông đem dâng cho mẹ. Bà vốn là kẻ đầy lòng tham lam bỏn xẻn, khi vừa được bát cơm, một tay bà bốc cơm một tay che lại, sợ kẻ khác thấy giựt cơm của bà. Do lòng tham lam bỏn xẻn còn dẫy đầy trong lòng bà, nên cơm vừa đưa tới miệng thì hóa thành lữa, bà không ăn được, vẫn đói khổ. Nếu lúc đó bà phát tâm từ bi hỉ xả, thì chắc cơm không hóa thành lữa. Tôn giả Mục Kiền Liên trông thấy cảnh khổ của mẹ, Ngài không biết làm sao cứu mẹ thoát khỏi kiếp ngạ quỷ, bèn trở về bạch Phật tự sự. Thế Tôn dạy: "Một mình ông không đủ oai lực chuyển tâm niệm của mẹ ông. Vậy nhân ngày chúng tăng hội về tự tứ, ông hãy sắm sửa trai nghi để cúng dường các vị Thánh Tăng và nhờ cầu nguyện khiến cho mẹ ông chuyển tâm tham lam bỏn xẻn thì sẽ thoát kiếp ngạ quỷ."

Nghe qua ắt quý vị có nghi ngờ. Theo lý nhân quả, người khi đã tạo nhân thì phải thọ quả. Bà Thanh Đề tạo nhân tham lam bỏn xẻn nên phải chịu quả báo làm quỷ đói, tại sao chúng tăng cầu nguyện mà bà thoát kiếp ngạ quỷ được? Nếu chúng tăng cầu nguyện mà bà thoát kiếp ngạ quỷ thì trái với lý nhân quả? Như trước đã nói, tâm là gốc, tâm là chánh báo. Nếu tâm chuyển thì chánh báoy báo theo đó mà chuyển. Tâm bà Thanh Đề tham lam bỏn xẻn đó là chánh báo xấu, nên y báo cũng xấu là sống trong cõi ngạ quỷ đói khổ. Bấy giờ bà được chúng tăng thành tâm cầu nguyện, chuyển tâm tham lam bỏn xẻn của bà thành tâm từ bi hỷ xả. Vì tâm của chư Thánh Tăng thanh tịnh đồng hướng về bà, nên có oai lực, có sức mạnh khiến bà cảm được niệm lành, bà liền thức tỉnh chuyển tâm tham lam bỏn xẻn thành tâm từ bi hỷ xả, ngay đó bà thoát được kiếp ngạ quỷ, sanh lên cõi thiện lành. Chúng ta đừng nghĩ lầm rằng chư Tăng cầu nguyệnthân nhân mình được giải thoát. Điều đó không đúng. Nếu chúng tăng cầu nguyệnthân nhân được thức tỉnh, chuyển tâm ác thành tâm thiện thì mới chuyển đổi được kiếp đọa lạc mà sanh vào cõi thiện. Ngược lại, nếu không chuyển được tâm thì hoàn cảnh cũng không đổi thay, vì y báo tùy thuộc vào chánh báo là tâm.

Chủ yếu của người tu hành là phải chuyển tâm, khi tâm chuyển thì thân và cảnh mới chuyển theo. Nếu tâm không chuyển thì thân và cảnh không thể chuyển được. Tại sao một mình tôn giả Mục Kiền Liên không khiến cho tâm bà Thanh Đề chuyển được, mà phải nhờ nhiều vị Thánh Tăng khác? Điều này mới nghe qua có vẻ huyền bí, nhưng kỳ thật không có chi là huyền bí cả. Thật tế mỗi người chúng ta đều có nhân điện, mà nhân điện đó nó có một sức mạnh, nếu chúng ta biết luyện tập và biết ứng dụng vào cuộc sống, thì nó có tác dụng rất cụ thể, chẳng hạn như trị bệnh bằng cách xoa sát hay xoa bấm huyệt, đó là chuyển nhân điện làm cho con người hết bệnh nơi thân. Cũng vậy chư Thánh Tăng là những bậc tu hành viên mãn, tâm các ngài thanh tịnh trong sáng, cùng hướng về một người cầu nguyện thì có một sức mạnh, có sự cảm ứng nơi người nhận. Vấn đề này trong thực tế chúng ta thấy có những sự kiện xảy ra rất cụ thể, như trong gia đình hoặc cha hay mẹ hấp hối, khi đó có người con đang ở xa, cả gia đình từ cha mẹ đến anh chị em đều trông người con ấy về để gặp mặt. Khi đó người con ở xa cảm thấy lòng xao xuyến bức rức. Tại sao? Vì tâm lực (nhân điện) của những người thân trong gia đình đang hướng về người con ấy, nên có sức giao cảm khiến cho lòng xao xuyến bức rức. Nhân vì tâm lực (nhân điện) của những người thân đó yếu, nên người con ở xa chỉ cảm thấy lòng xao xuyến thôi. Nếu tâm mọi người thanh tịnh thì sẽ có sức giao cảm mạnh, khiến cho người nhận rõ điều mà người trong gia đình muốn cho biết. Sự kiện này rất cụ thể, tuy quá tầm mắt của chúng ta nên khó tin, nhưng không phải là không có. Thế nên những nhà thôi miên họ dùng nhân điện điều khiển được những người mà họ muốn điều khiển một cách dễ dàng. Để thấy mỗi người chúng ta ai cũng có nhân điện, nếu nhân điện mạnh của nhiều người đồng hướng về một người nào để cầu nguyện cho người đó chuyển tâm niệm thì sẽ được thành tựu. Do đó cầu nguyện có kết quả là vậy, chớ không phải chư Tăng cầu nguyện, rồi Phật hay thiên thần tới rước đi về cõi khác. Đó là do lòng thành, do sức nguyện cầu, khiến cho tâm xấu ác của người trở thành tâm thánh thiện. Khi tâm thánh thiện thì nghiệp đã chuyển nên sanh về cõi thiện, đâu có trái lý nhân quả. Hiểu như thế chúng ta mới nghi ngờ, chánh báoy báo trái vớinhân quả. Nhưng nhờ chánh báo mà chuyển được là phải có cơ hội, có sức mạnh đánh thức mới chuyển được, chớ bình thường khó mà chuyển nổi. Cũng như quý Phật tử, khi chưa biết đạo không thích đi chùa, không thích làm phước. Nhưng nhờ một cơ duyên nào đó, chẳng hạn như trong gia đình có xảy ra tai biến khổ đau, bạn bè rủ đi nghe pháp, nên được thức tỉnhchuyển tâm niệm liền thay đổi cuộc sống.

Quý vị đã thấy tầm mức quan trọng nhân điện của chư Tăng, đánh thức tâm niệm của người nghiệp chướng nặng nề. Và quý vị phải nhớ, phật dạy hàng Thánh Tăng đã chứng lục thông La hán, tâm thanh tịnh mới có đủ oai lực, chớ chẳng phải hàng Tăng sĩ lôi thôi. Chúng ta bây giờ vì không hiểu ý nghĩa, chỉ chú trọng hình thức, miễn thỉnh được các thầy đầu tròn áo vuông tụng ê a, chuông mõ rền vang là được rồi, chớ không cần biết các vị Tăng ấy có giữ trai giới phạm hạnh thanh tịnh không, phần sức mạnh tinh thần thì không lưu ý. Nếu chư Tăng không giữ trai giới phạm hạnh thanh tịnhcầu nguyện, thì có khác gì quý Phật tử cầu nguyện. Vậy tốt hơn là cả gia đình, cả gia quyến họp lại tụng kinh, thành kính cầu nguyện cho cha mẹ còn có ý nghĩa hơn. Tập trung tinh thần để hướng về một người để cầu nguyện, nếu tinh thần những người cầu nguyện trong sáng thì có ảnh hưởng tốt, nếu tinh thần những người cầu nguyện đen tối thì làm sao chuyển nổi nghiệp chướng cho người, e còn nặng nề thêm là khác. Vì "tâm tịnh là cõi nước tịnh" nên pháp môn Tịnh Độ dạy Phật tử niệm phật là phải niệm cho nhứt tâm mới được sanh về cõi Cực Lạc (cõi tịnh). Khi niệm Phật nhất tâm rồi thì không còn một niệm dấy khởi, mà niệm không dấy khởi thì đâu có nghĩ xấu nghĩ bậy, tâm không tịnh là gì? Tâm tịnh nhất định sanh về cõi tịnh. Ngược lại, nếu tay lần chuỗi, miệng niệm Phật lâm râm mà tâm còn toan tính chuyện hơn, chuyện thua, chuyện được, chuyện mất, dù cho có niệm vô số câu A Di Đà Phật tâm vẫn còn nhiễm ô, Phật cũng không thể rước về cõi tịnh.

Có một số Phật tử hỏi rằng: người niệm Phật cầu sanh về Tịnh Độ, sau khi chết được Phật A Di Đà rước về cõi Cực Lạc. Còn người tu thiền không cầu sanh về cõi nào, vậy sau khi chết đi về đâu, chẳng lẽ đi lang thang?

Người tu thiền có hai trường hợp: một là đạt được thiền định, đối với những người sạch hết vọng tưởng nên tâm thanh tịnh nhất như, quyết định là sẽ được giải thoát - niết bàn. Hai là đối với người loạn tưởng đã giảm, tâm chưa trong sạch hoàn toàn nhưng có phần thanh tịnh, khi chết chưa vào Niết bàn được. Tuy nhiên tùy tâm tịnh ở mức độ nào thì đến cõi tịnh độ ở mức độ ấy. Nếu tâm tịnh được 50% thì đến cõi tịnh được 50%. Nếu tâm tịnh được 80% thì về cõi tịnh 80%....Rất là vô lý, khi tâm tịnh mà không biết chỗ đến lại đi lang thang. Lang thang là kiếp ngạ quỷ, do nhân tham lam bỏn xẻn mới chịu quả báo đói khát lang thang. Người tu tâm thanh tịnh, lại từ bi hỷ xả thì làm gì phải lang thang?

Ví dụ có một người đi Huế, người ấy có thân nhân ở Huế, cho nên yên lòng ra đó sẽ ở nhà thân nhân. Một người khác cũng đi Huế, người này thì không có thân nhân ở Huế, nhưng người ấy có mang theo tiền để chi dùng trong chuyến đi, khi đến Huế, họ mướn khách sạn ở. Cùng đến Huế, người ở nhà người thân, người ở khách sạn, vậy ai hơn ai? Chúng ta có thể bảo người không có thân nhân ở Huế, đến Huế họ đi lang thang được không? - Không. Vì họ có hành trang để đi đường. Cũng vậy, chỉ sợ người tu tâm không thanh tịnh, đừng lo không có cõi tịnh để mình đến. Phải hiểu cho thật rõ chỗ này kẻo tu bị lầm lạc, đừng đứng bên này chỉ trích bên kia, phê phán bên nọ, làm mọi việc gây hoang mang nghi ngờ cho người mới tu học, là lỗi lầm không lợi ích. Chẳng những Phật tử tu Thiền, tu Tịnh Độ mà người không quy y làm Phật tử nếu tâm họ tịnh cũng được sanh vào cõi tịnh. Vì chánh báo tốt ắt hẳn y báo phải tốt.

Bây giờ ứng dụng chánh báoy báo vào việc tu hành.

Trước là bản thân của người xuất gia. Thông thường nhiều người xuất giaquan niệm tu là phải cất chùa to, đúc tượng Phật lớn, trang trí cảnh chùa cho đẹp, quên đi phần tu học cho bản thân. Nếu người xuất gia mà không tu học làm sao có tài có đức, để cho người kính tin kết duyênlàm phật sự? Vì vậy mà phải xoay lại bản thân mình để lo tu học, một khi có duyên tài đức thì chùa to cảnh đẹp ắt sẽ có. Xưa có nhiều vị thiền sư ẩn tu trong những hang đá, am tranh trên núi rừng, là những người tu hành chơn chánh tài đức vẹn toàn. Khi có người biết đến liền thỉnh về kinh đô trụ trì những ngôi chùa to lớn, để hoằng dương chánh pháp. Chúng ta ham ở chùa to cảnh đẹp mà bất tài, thiếu đức lại tu hành lôi thôi, sớm muộn gì cũng bị người mời ra khỏi chùa, để thỉnh người xứng đáng về trụ trì. Như vậy mới thấy chánh báo không tốt mà đòi y báo tốt thì không thể được. Chúng ta phải tu làm sao cho có tài trí đức hạnh, chớ lo không có chùa ở.

Kế là việc giáo hóa đệ tử. Người tu phải lo cho đệ tử như thế nào? Nếu người thông lý chánh báo y báo, trước phải dạy đệ tử tu học có đức có tài. Đức do tu mà có, tài do học mà được. Tài đức vẹn toàn rồi thì lo gì mai sau không xiển dương được Phật pháp. Vì đã có chánh báo tốt, chắc chắn y báo sẽ theo đó mà tốt. Còn lo cất chùa cho đẹp, cho kiên cố, để lại hàng trăm năm cho đệ tử ở, nếu là đệ tử bất tài, vô đức tu hành lôi thôi thì chẳng làm gì lợi ích cho phật pháp. Lại có thể họ cới áo tu hoàn tục bỏ chùa hoang, không người hương khói, lo cho đệ tử như vậy không bảo đảm. Vậy lo cất chùa để lại cho đệ tử không bằng lo cho đệ tử có đức có tài, tu hành chơn chánh hợp với chánh pháp.

Chúng tôi thường nói rằng: Sau này chúng tôi tịch rồi, chỉ để lại một số người biết tu, biết đạo chứ không để lại chùa tốt, chùa sang. Ngôi chánh điện Thường Chiếu tôi cất chỉ có hai mươi ngày là xong. Các nơi nghe tôi cất chùa chỉ có hai mươi ngày là xong, họ cười nói "chùa dã chiến". Mà thật "chùa dã chiến". Vì nó không ra gì hết. Trên tu viện Chân Không có bao nhiêu vật liệu, đem xuống Thường Chiếu ráp lại vừa đủ, không thêm gì hơn. Chúng tôi chỉ cần có chỗ cho Tăng Ni tu, Phật tử đến học đạo là được rồi. Sau khi tôi tịch, nếu ai có tài trí phước đức hơn tôi họ cất chùa to là tùy họ. Chúng tôi chỉ nghĩ làm sao đào tạo một số Tăng Ni có học, có tu, có tài, có đức, để lại cho đạo là đủ rồi, còn chùa cảnh thì chúng tôi không đặt nặng. Đó là phương hướng giáo hóa đệ tử.

Kế đến là làm Phật sự. Phật sự thì có liên hệ đến Phật tử tại gia nhiều. Phật tử khi làm Phật sự thì nhắm vào y báo hay chánh báo? Đa số Phật tử nghe nói xây chùa đúc tượng thì thích lắm, còn nghe nói nuôi Tăng Ni tu học thì không thích. Tại sao vây? Vì mình làm cực khổ mới có tiền của, đem đến nuôi người nhàn rỗi hơn mình là một điều không được vui, nên không thích. Hơn thế nữa, đem bao nhiêu của  đến Tăng Ni ăn cũng hết, không còn để lại cái gì thấy là của mình đã cúng vẫn còn đó thì thích hơn. Vì nó có hình thức dễ thấy, hình thức đó thuộc về y báo. Nếu chùa tốt Phật to, chuông thanh nhã mà không có một vị Tăng tu hành chân chánh gìn giữ, xiển dương chánh pháp thì cất chùa có lợi ích gì? Vậy, Phật tử hiểu đạo rồi nên ứng dụngchánh báoy báo để làm Phật sự mới hợp đạo. Chúng ta phải làm sao cho ngày mai  có những Tăng Ni tài đức để duy trì pháp Phật được lưu truyền, sau đó mới gìn giữ chùa chiền là nơi thờ kính Phật. Việc chính của chúng ta là phải phát triển chánh báo cho tốt, rồi y báo theo đó sẽ tốt. Nếu một bề lo y báo mà không lo chánh báo thì sẽ bị suy thoái về sau. Quý vị kiểm lại xem Phật sự của quý vị đã làm là nhắm vào gốc hay ngọn? Đa số là nhắm vào hình thức. Ví dụ như các thầy dự định xây cổng chùa, có một phật tử giàu có đến xin cúng một mình, để cổng chùa ấy mang tên của mình cúng. Tên người cúng cổng chùa vẫn còn lưu lại đến năm ba mươi năm. Còn nếu cúng một hai triệu để nuôi một trăm vị Tăng Ni ăn để tu chỉ vài tháng là hết, tên người cũng không còn, nên không vui không thích. Cúng cổng chùa mỗi lần đi ngang qua nghĩ cổng chùa mình cúng còn đây. Quý vị nên nhớ rằng, chư Tăng ăn của tín thí tuy hết, nhưng họ lo tu học cho tâm trí được sáng suốt, đức hạnh được tăng trưởng thanh tịnh. Mai sau họ làm người hoằng dương chánh pháp, làm cho Phật pháp trường tồn lợi ích chúng sanh. Nếu không có những người đó thì lấy ai duy trì Phật pháp giáo hóa chúng sanh?

Bây giờ đến phần ứng dụngchánh báo, y báo trong cuộc sống hàng ngày của Phật tử. Trước hết là ngay bản thân mình, việc trước mắt là phải trau dồi tài đức, chớ đừng nghĩ mai kia mình có địa vị làm ông này bà nọ, sẽ giàu sang phú quý. Nếu mình có đủ tài đức thì mọi việc tốt nó sẽ đến với mình. Giả sử có một đứa học sinh đi học, ngày ngày cứ mơ ước mai sau sẽ làm bác sĩ hoặc bác học, mà hiện tại vào lớp nó không chịu học hành, cứ tha hồ mơ ước viễn vông. Cuối năm thì thi rớt, vậy mai sau có làm bác học, bác sĩ được không? Chắc chắn là không. Ngược lại, có một học sinh khác không mơ ước mai sau làm gì cả, mỗi ngày vô lớp chăm chỉ siêng năng học hành, nên học giỏi nhất nhì trong lớp. Và cứ như thế, hết niên khóa này đến niên khóa khác, và cuối cùng là được tuyển vào khoa học hay y học để rồi ra làm bác sĩ, bác hoc. Mơ ước những điều cho ngày mai là việc không thực tế, mà thực tếhiện tại phải làm sao trau dồi cho có tài đức thì mọi sự tốt đẹp dù không muốn nó cũng đến. Vì chánh báo đã tốt thì y báo sẽ đến.

Sau là việc dạy dỗ con cháu. Có nhiếu phật tử quan niệm là phải làm sao cho có nhiều tiền của để lại cho con cháu. Nếu có nhiều tiền của mà con cháu bất tài vô đức, lêu lổng ăn chơi thì càng thêm hư hỏng. Của cải khó bề bảo quản, sớm muộn gì rồi cũng tiêu tan. Thế nên thương và lo cho con cháu thì phải lo cho nó học để có tài, phải giáo dục cho nó có đức. Nếu có tài, có đức thì mai kia nó sẽ nên người, làm được việc mà chúng ta mong muốn. Chớ dành dụm của cải cho nhiều để lại cho con cháu, mà nó bất tài thiếu đức thì không gìn giữ được. Vì của cải thì có thể bị con cháu phá, trộm cắp cướp đoạt mất đi, chớ tài đức thì không ai cướp giựt được. Lại có nhiều người nhìn phiếm diện, chỉ lo cho con học giỏi thôi, không nghĩ gì đến đức hạnh của nó, đó là một khuyết điểm lớn của người làm cha mẹ. Trên đời nhiều người làm những tội ác tày trời đâu phải là những người dốt, bất tài. Chẳng hạn như những thủ lĩnh của những đảng cướp lừng danh thế giới đâu phải là những kẻ ngu, kẻ bất tài. Người càng tài giỏi mà không đạo đức là càng họa to cho xã hội, cho nên có tài thì cần phải có đức. Tài thì nhà trường đào tạo, đức không phải tự nó mà có, mà do cha mẹ kết hợp nhà trường hướng dẫn giáo dục. Được như thế mới có thể giữ gìn được sự nghiệp của mình và làm lợi ích cho nhân quần xã hội.

Như  chúng ta đã biết gốc của chánh báo là tâm. Gần đây quý Phật tử nghe nói pháp tu Tịnh độ quá đơn giản, là gần lâm chung niệm Phật từ bảy câu đến mười câu, cũng được Phật rước về cõi Cực lạc, điều này cần phải nghiệm lại cho kỹ. Kinh A Di Đà Phật dạy: niệm Phật cho đến nhất tâm bất loạn ít nhất là một ngày, hoặc hai ngày….cho đến bảy ngày. Nhất tâm bất loạn tức là định, mà định là tâm thanh tịnh, mà tâm thanh tịnh thì sanh về cõi Phật tịnh, Phật dạy thật rõ ràng. Vậy mà tay chúng ta lần chuỗi, miệng niệm Phật, tâm thì nghĩ nhớ vô số chuyện, như vậy tâm quá loạn thì làm sao về cõi tịnh được? Nếu Phật vì lòng từ bi có rước về cõi Phật, chúng ta cũng không ở được, vì tâm chúng ta quá ô nhiễm, tham sân si còn dẫy đầy làm sao tương ứng được với cõi tịnh mà ở, rốt cuộc rồi cũng phải trở lại cõi Ta Bà uế trược này. Vì chánh báoy báo nầy. Chuyện thế gian gần nhất là nhiều người đi nước ngoài, trong số đó cũng có một số người chịu sống ở nước ngoài, nhưng cũng có một số người muốn trở lại Việt Nam. Trong khi đi họ nghĩ rằng ra nước ngoài sẽ sung sướng hơn, nhưng khi đến nước ngoài vì văn hóa kém, ngôn ngữ của người không nói được, phong tục tập quán của mình không thể kết hợp được…nên cảm thấy lạc loài, muốn trở về Việt Nam. Người niệm Phậttâm không thanh tịnh, còn loạn động bởi tham sân si mà muốn về cõi cực lạc cũng na ná như thế vậy.

Người tu thiền cũng vậy, chúng ta đừng mong mau chứng Niết bàn, mà phải tu làm sao cho hết vọng tưởng phiền não. Vọng tưởng phiền não hết thì Niết bàn hiện tiền. Trái lại, tu mà mong mau chứng đắc Niết bàn, sẽ bị ma quấy nhiễu rồi dẫn vào đường tà. Niết bàn là gì? Niết bàntâm thanh tịnh; nếu vọng tưởng phiền não hết thì tâm thanh tịnh đó là Niết bàn, không cần mong cầu tìm kiếm. Đó là một lẽ thật, đừng mong ước Niết bàn trong khi tâm mình còn đầy dẫy vọng tưởng phiền não, thì không bao giờ được Niết bàn như ý muốn.

Vậy, chủ yếu của sự tu hành là tâm. Tâm được thanh tịnh là do tu thiền định, gạn lọc tham sân si phiền não hết sạch, rồi trải lòng thương giúp đỡ người, làm cho mọi người an vui lợi ích. Mình vui, người vui thì đâu có chán nản móng tâm đi đây đi kia. Vì tâm mình ích kỷ, đố kỵ ganh ghét, thấy ai cũng xấu xa tồi tệ, nên chán, tự cô lập mình thành một cái ốc đảo, nên cô đơn lạc loài. Nếu ở chỗ này với tâm ích kỷ phiền não thấy mình lạc loài, tới chỗ khác cũng sẽ bị lạc loài. Tu là hiện tại phải chuyển tâm, tâm chuyển thì cảnh chuyển. Chớ trách cảnh, trách người xấu mà hãy tự trách mình còn nhiều thói hư tật xấu, nên y báo xấu nó theo mình. Vì vậy, tự mình phải lo tu sửa cho tâm được tốt, cho tâm thanh tịnh.

Chúng ta hiểu rõchánh báo y báo rồi, thì phải ứng dụng trong đời tu, trong khi làm Phật sự, trong cuộc sống gia đình, giáo dục con cái cho đúng thì sẽ được lợi ích rất lớn, không riêng cho bản thân mình mà còn lợi ích cho tất cả mọi người chung quanh.

Người sao lục

Tỳ kheo Thích Chơn Tế
Chùa Tường Vân, Tp Huế
Tỉnh Thừa Thiên Huế 
Nước CHXHCNVN   

* Song Ngữ 

     

Inspiring,
indeed is that place where Arahats dwell,
be it a village,
a forest, a vale or a hill
(  the Dhammapada Sutra, 98)

 

The Buddha's teachings: Each of us is born to receive the retribution of body & mind   and the retribution of environment & situation.

There are two forms of karma, resulting from one's past called the retribution of body & mind;. Being the dependent condition or environment, eg, country, family, possessions …etc.. called the retribution of environment & situation.

If the retribution of body & mind is beautiful then the retribution of environment & situation will be beautiful according to that; If the retribution of body & mind is bad, the retribution of environment & situation will be also bad. Therefore, the Arahants who have happy pure righteous retribution, the retribution of environment & situation is also pure and happy. For example, there is a rich person living in a poor hamlet, seeing a muddy road, he spends money making it become flat, clean and beautiful. Therefore, the situation in the village becomes better. Also, whenever there is a person whose soul is pure and clear, there will be peace as well. Sutras teach that the mind is pure, the purity is also pure, which is the truth.

 

THE RETRIBUTION OF BODY & MIND AND
THE RETRIBUTION OF ENVIRONMENT & SITUATION

 

We are Buddhist followers, we must mainly understand the Buddha's teachings in order to go in the right direction without being missed and being benefited. That way is taught in the lecture the retribution of body & mind and the retribution of environment & situation.

The retribution of body & mind is the original result or principal result of karma created and the retribution of environment & situation is the retribution where the righteous retribution has such as the house, the surroundings. The retribution of body & mind  and the retribution of environment & situation are only for people and the scenery belongs to people. So which is the root and which is the top? If we don't understand, we will be confused and don't know what is the root to cultivate, keep chasing the top and then we will not benefit for the rest of our lives. So Buddhist after studying, check yourself to see if you have been practicing according to the top or from the root for a long time.

Why do you say that if the retribution is good, will the retribution of environment & situation be good?

Because of having good people leads to good scenery. The word "good" is only for talented, wise and virtuous people. Where virtuous people are, circumstances will follow them to become better. Is there an incompetent, mindless, unethical person that makes a glorious career? If yes, that is a surplus of merit in the past, it will only be damaged in a short period of time, not durable. Talented and virtuous people, even though their circumstances are not good, from time to time they can turn them into good  ones. For example, with talented architects and engineers, for some reasons they come to a remote mountainous area at which they can collaborate to build a new life. After a while, that deserted mountain scene became a lush green area. On the contrary,  if people are incompetent, ignorant and lacking in morality, even in good circumstances, they will also become bad, because they lack the ability to construct and the scenery is damaged, isn't  repaired.

An event in front of us is Thuong Chieu monastery in Vung Tau province - VietNam. Before 1974, it used to be a desolate land, there were only bamboo, thorn trees and a lot of grass, no house, no fruit trees. Later, thanks to those who knew how to cultivate to become monks, nuns who had good righteous retribution, turned this place into a dignified pure monastery. And Vien Chieu temple is, too. Everyone noticed the scene of Thuong Chieu and Vien Chieu being pure and dignified. Thus, the pure and dignified scene is due to the beautiful scene itself or people themselves?

Every scene depends on the person, so the one is the owner, is the retribution of body & mind. The scene depends on the person, so it is called the retribution of environment & situation. That is the retribution of body & mind and the retribution of environment & situation of Monks and Nuns. These are the retribution of body & mind and the retribution of environment & situation of Buddhist followers. Every Buddhist has a family, and a house …etc…If that person is a Buddhist who knows  how to practice according to  the Buddha's teachings and if he is a virtuous person, his family and circumstances will be peaceful and happy.. Otherwise, unless people know how to cultivate, incompetent and ignorant, their family will not be happy, their house will be squalid, shabby and needy. Therefore, people say: "see the scene to know people", which means looking at the retribution of body & mind we will know the retribution of environment & situation. If the retribution of body & mind is good, the retribution of environment & situation will be also good.

People often say: " Times create heroes" that means the circumstances push people to become heroes, talented people. Other people say: "Heroes create times" that means talented people create a glorious career in one's life. Which of these two sentences is correct? It is said that there are people who used to be mediocre people without talent but thanks to a good opportunity, by chance they become outstanding people. That is "Times create heroes". Other people tell that although Quang Trung King was a cloth - clothed man  in the countryside, he was an extraordinary intelligent person, so he was from a plain - clothes man to a good general, a wise king. Isn't that a hero of times? In short, everyone who is successful in the world is a hero of times. Why? Because if the times change but we are lacking of virtue, incompetent and ignorant, we cannot reform the situation. If so, he's still a commoner as others else. On the contrary, even if the times change hundreds of thousands of times, for those who are talented and virtuous in front of favorable or unfavorable circumstances, they are still courageous people who stand up to reform society and make good great work because they are people who have talent, wisdom and virtue. Because people don't understand the retribution of body & mind and the retribution of environment & situation well enough should be pushed to become talented people so they say that "times creat heroes". They don't know that the person's nature has a good, a hidden good when the time comes. There is a chance to develop and become a talented person. To see clearly that man is the root, the situation depends on the person as the top. Some people look at this side, others look at that side, so saying would not be true. We affirm that good people have good scenes. Thats is the first case.

In the second case, "the retribution of body & mind is bad then the retribution of environment & situation is also bad". If they are incompetent and unscrupulous, even if they move home or change circumstances hundreds of thousands of time, they will still be miserable, mediocrities, failure after failure no matter, where they are then things are also ruined. Because they don't have the ability to build how to create a beautiful landscape. Thus the scene can't make people be good but those are people who make nice scenes. To see that a person's retribution of body & mind is bad but he wants to receive good retribution of environment & situation. This is not possible. So people say: "bad people then bad scene" or the retribution of body & mind is bad then the retributon of environment & situation is bad, too.

In Viet Nam, some people have the habit of building a house that is chosen at the science of wind and water to prosper in the future or burying grandparents, parents also choose a good view, a good science of wind and water so that their children, grandchildren will develop forture later without worrying about cultivating virtue. Chossing a good place for people to be good, thus are people good? If a person does not cultivate goodness even if he chooses a good place, his career is still not good. Because a person who is neither talent, virtue nor merit how can he get good retribution? Moreover, the orthodox geographers see people, know people who have good place. Although they guide you to settle down there, they always emphasize that you have to cultivate virtue and if you don't cultivate virtue, you won't do your career. so,if you choose a good scene but a bad person, is still incompetent and lacks virtue. Is it rich and prosperous or not? That's a huge mistake as we can't see the root, keep running after the top and then just go around and around, not getting any real benefit. If all of us are really talented and virtuous, we will gradually turn that situation into a good one no matter what situation we are in.

 Great Venerable Thanh Tu said: " when we receive this Thuong Chieu land, standing outside the gate looking in, we see  that the road in front of the road is gentle, and inside is a high mound. We think if the Temple is built on a high hill, overlooking the road, it will be very beautiful. Now we don't have enough money to build the pagoda, we planted two rows of poplars first, when we had enough grace to build the pagoda, the poplar trees were already available, creating a solemn and elegant pagoda scene, most people who come to the temple very love it. It is a human's predestined fate, so the arrangement of the work is successful; If there is no blessing, it will fail. It should be said that "the person is the owner, the scene is the friend, depending on the person"; Or to say that "The retribution of body & mind is good, then the retribution of environment & situation is good, too". understanding that we are Buddhists who must do to build the retribution of body."

To say that the retribution of body & mind is a human being, that is a simple way of saying it. The retribution of body & mind is more subtle part, which is the mind, because the mind takes initialive in everything if mind thinks well, your mouth will speak well and your body will act well, all the facilities belonging to a person will be good. Therefore, talking about the retribution of body & mind is talking about mind. The Vilmalakirti Sutra, the section of Pure Land has a sentence "pure mind means pure Buddha land"  it means that if the mind is pure, the Buddha land will be pure, so it is said that the human mind is the root. In the Dhammapada Sutra the Buddha taught mind foreruns deeds, mind is chief and mind - made are they. Let me tell you a story to show that the human's mind is the origin and the object is transformed by the mind. Venerable Muc Kien Lien is a great disciple of the Buddha, famous for having the most supernatural powers. After attaining  Arahant, He thought of his mother (Mrs Thanh De), her normal life was dishonest, stingy and greed. The Venerable was afraid that she would fail into an evil path, so He used his divine eyes to find out where she was born. He looked at the scene of the hungry ghost, seeing she was making a hungry ghost, her body was emaciated and extremly hungry, moved with compassion, He went tu beg for a bowl of rice and immediately brought it to his mom. Being a greedy, shoddy person when she had just received a bowl of rice, one hand she picked up the rice, another hand covered it. She was afraid that other people saw it stealing her rice. Due to the greedy greed still full in her heart, the rice that was brought to her mouth turned into fire immediately, she could not eat, still starving. If at that time, she had generated compassion and equanimity, the rice would not have turned into fire. Venerable Muc Kien Lien saw the suffering of his mother, he did not know how to save his mom from the life of hungry ghosts, so He returned to report to the Buddha. The Blessed One said: " You alone are not powerful enough to change your mother's mind. So on ceremoney of the end of the rainy rettcat you should prepare gifts..to make offerings to Saints and monks, by praying to make your mother change her greedy mind. If you did that, his mom would be freed from the life of a hungry ghost."

If you have heard it, you will have doublts. According to the principle of cause and effect, when a person has created a cause, he has to experience the result. Mrs Thanh De created the cause of  greed and mediocrity, so she had to suffer the retribution of being a hungry ghost. Why did they increase her prayers but she escaped from the hungry ghost life?  Had they prayed that she escaped the life of a hungry ghost would it have been contrary to cause and effect? As said before, the mind is root, the mind is the righteous retribution. If the mind changes, the retribution of body & mind, the retribution of environment & situation accordingly moves. Mrs Thanh De's mind is greedy that is very bad then the retribution of environment & situation is also bad. Therefore, she got the bad results lived in the realm of hungry ghosts. At that time, she was raised  by Monks to pray sincerely, turning her greedy mind into a heart of compassion and equanimity. Because the Monks' minds are so pure and pure, they turn to her, so they have the power and strength to make her feel good thoughts and immediately awaken to change the mind of greed and poverty into compassion and equanimity. Because  the minds of the pure and pure Saints and Monks are directed to her feel good thoughts, she immediately awakened and turned her greedy stingy mind into compassion and equanimity at that moment she escaped from the life of hungry fund and was born  in a good world. Let us not mistakenly think that the Monks pray for our loved Ones to be liberated. That's not right. If the Monks pray, their relatives are awakened, turning their evil thoughts into good thoughts then they will be able to convert their lower lives and be reborn into good realms.

Conversely, if you can't change your bad habits, your circumstances won't change because the retribution of environment & situation depends on the retribution of body & mind, which is mind.

The main thing of a cultivator is to change the mind when the mind changes, the new body and objects will change. If the mind does not move, the body and objects cannot be changed. Why can't  the Venerable Muc Kien Lien alone make Mrs Thanh De move, but must rely on many other holy Monks? This may sound mysterious at first, but it's actually not, it's just a myth. In fact, each of us has human power and human that has a power. If we know how to practice and know how to apply it to life, it has a very specific effect, such as treating diseases by rubbing acupressure, which is the transfer of human power to make people get rid of diseases in the body. Like wise the holy Sanghas are perfect spiritual beings, their minds are pure and clear, when they pray to the same person, they have strength and inspiration in the recipient. This problem, there are very specific events happening as we see in reality, like  in the family father or mother dying or dying, while their son (daughter) is far away, the whole family from parents to siblings are looking forward to him (her) coming back to meet. At that time the son (daughter) who was far away felt his heart flutering and upset? Why? Because  the mind (human power) of family members is directed towards that child, there is a sympathetic power that makes the heart feel restless. Because the mental strength (human power) of those relatives is weak, so the son (daughter) only feels agitated. If everyone's mind is pure, the number has strong sympathetic power making you realize what family members want to know. This fact is very specific, although it is too hard for our eyes to believe but it is not. There is no. So hypnotists use human power to control the people whom they want to control easily. To see that each of us has a human power if the strong power of many people turns to a person to pray for the person  to change his mind, it will be accomplished. That's why praying has results neither monks nor Buddha or angels come and take them to another realm. It is through  the heart, through the power of prayer that one's evil mind becomes one's into a holy one.

When the mind is holy, the karma has turned to be reborn in a good realm, it doesn't contrary to cause and effect. Understanding like that, we do not doubt the retribution of body & mind and the retribution of environment & situation contrary to cause and effect. If the retribution of body & mind can be translated, it must have the opportunity and the power to wake up, but it is normally difficult to translate. Just like Buddhists, when they don't know the religion, they don't like going to the temple, they don't like doing merit. But thanks to a certain chance. For example, there is a disaster in the family, you are invited to listen to the Dharma, so you wake up and change your mind to change your life.

You have seen the importance of the human power of the Monks to awaken the mind of people with heavy karma. And you have to remember the Buddha taught the Sangha who have proven themselves to be Arahant, the pure mind is powerful enough, not the same as the messy monks. Because we don't understand the meaning, we only focus on the form as long as we can ask the monk to chant the sutras in their clothes and the bells are ringing, it's true but it doesn't matter whether the monks keep them contrary to the precepts, pure holy life that prays or not? If so, then it is no different from Buddhists praying by themselves. So it's better for the whole family who gather together to chant, to pray respecfully for the parents. It is even more meaningful to focus the mind on one person to pray if the spirit of the people praying. If the spirit of those who pray is pure, it has a good effect. If the spirit of those who pray is dark, how can  they transfer the karma to others, if even heavier than it is. Because the pure mind is a pure land. The pure land Dharma teaches Buddhists to recite the Buddha's name is to think for one mind to be born to the pure land. When reciting the Buddha's name with one mind, no more thought arise but when thoughts do not arise, there will be no bad thoughts, what is an impure mind? A pure mind is bound to be reborn in a pure land. On the contrary, if the hand goes through rosary in the mouth to recite the shady Buddha, but the mind is even more calculating, losing, gaining and losing even if you recite Buddha's name with countless Amitabha verses mind is still polluted cannot be taken to the pure reading by the Buddha.

Some Buddhists ask that people who recite Buddha's name to be born in the pure land and after dying. Amitabha Buddha will take them to the land of paradise. As for those who practice meditation, they don't  seek rebirth in any realm, so where do they go after dying? Perhaps wandering?

A meditator has two cases: One is to achieve meditation for those who free of all delusions so the mind is the purest such as determined to be liberated - Nirvana. Second, for people with reduced delusions, the mind is not completely pure but somewhat pure, when they die they can't enter Nirvana. However, depending on the degree of purity of the mind, one will reach the pure land at that level. If the mind is 50% pure, it will be 50% pure. If the mind is 80% pure then return to the pure land 80%.....it is very absurd, when the mind is pure without knowing where to go, only wander. Wandering is a life of hungry ghosts, due to the greedy and impoverished people. The retribution of hunger and thirsty for wandering. People who cultivate pure mind, are compassionate, happy and equanimous. Why should they wander?

For example, a person goes to Hue where he has relatives, so he can rest assured that he will stay there. Another person also goes to Hue but has no relatives there; however,he brings money to use for the trip, so he comes to Hue, he will rent a hotel to stay. Going to Hue together, this person stays at his relative's house, that person stays at a hotel. Who is better? Can we tell the person without any relatives in Hue whether he wander? No, because he has money and luggage to travel. Just being afraid that person who pracrices his mind is not pure. Don't worry. There is no having a pure land for them to come. You have to understand this very clearly, let you go astray, don't stand here to criticize the other side, do everything that causes confusion and suspicion for new learners, it's a mistake that is not beneficial. For example, Buddhists who practice meditation or practice in the pure land. If they don't take refuse, will also be born in the pure realm, because the retribution of body & mind is good then the retribution of environment & situation must be good.

Now apply the retribution of body & mind and the retribution of environment & situation to the cultivation.

The first is the Monks themselve. Normally most Monks have the concept of cultivating a large pagoda, casting a big Buddha statue, decorating the temple scene for beauty but forgetting the practice of studying for themselves. If the Monks without practicing how can they have virtue and talent to let the faithful sow a predestined relationship to do Buddha's work.

The second is the teaching of disciples. How should practitioners take care of their disciples? If a person understands the truth of retribution of body & mind and the one of environment & situation, he must teach his disciples first to be talented and virtuous. Virtue comes from cultivation, talent that comes from learning. If your talents and virtues are completed, you will not be able to promote the Budhadharma in the future. Because there is a good retribution of body & mind, then there will follow certainly a good of environment & situation. As for building the temple to be beautiful and solid, leaving hundreds of years for the disciples to live in. If the disciples are incompetent, unvirtuous and unethical, they will not do anything benifical for the Buddhadharma. It is also possible that they took off their religious clothes and left the temple deserted without anyone incense, so it was not safe for them to take care of disciples. worrying about building a temple and leaving it for disciples is not as good as taking care of disciples who are taught to have virtue, talent and practice in harmony with the Dharma.

Great Venerable Thanh Tu said that after He passed away, leaving only a few people who knew how to practice and know the way to cultivate but didn't leave good -luxery pagoda. The main hall of Thuong Chieu was built only 20 days. People didn't believe, they laughed and said" "temporary temple". It was true - temporary temple. Because it doesn't do anything in Chan Khong temple. How many materials were brought to Thuong Chieu temple to assemble just enough withouth adding anything more. He just needed ro have place for Monks - Nuns and Buddhists come and study. After passing away, if anyone had more wisdom and merit than him, it was up to them to build a large pagoda. The Great Venerable  master just thought that how to train a number of Monks and Nuns who were educated, trained, talented virtuous enough to leave the religion but he didn't put too much emphasis on the temple scene. That is the way to educate disciples. That is the way to educate disciples.

The third is to do the Buddha's work that is related to Buddhists a lot. When Buddhists do Buddha's work, do they aim at the retribution of body & mind  or the retribution of environment & situation? Most Buddhists like building pagoda, casting statues very much and immediately supported them. Spending money raising monks and nuns to eat and study, which they don't like. Why? Because they think that they work hard to earn money but using their money to feed Monks and Nuns who are more idle than them is an unhappy thing so they don't like this. Moreover, when you bring as much as to the Monks and Nuns to eat, which don't leave anything can see as their offerings. Whereas building pagoda, sculpting statue, casting halls for eternity, it's better to still have what we have worshiped. Since it has a conspicuous form, that form belongs to the retribution of environment & situation. If the temple is good, the Buddha is big, the bell is loud but there is no Monk who practices properly, preserves and promotes the Dharma, what is the benefit of building a temple? Therefore, Buddhists have already understood, they should apply the truth of the retribution of body & mind and the one of environment & situation to do Buddha's work. We must make sure  that there will be talented and virtuous monks to maintain the Buddha's teaching tomorrow in order to pass on them, then they presserve temples as places of worship. Our main job is to develop the retribution of body & mind for good. If you only take care of the retribution of environment & situation but don't worry about the retribution of body & mind, you will be degraded later. Have you checked to see if what has your Buddha's work done is aimed to the root or the top? Mostly it's about  form. For example, when the monks planned to build a temple gate, there was a rich Buddhist who asked to make  an offering alone, so that the gate of the temple would bear his name. The name of the temple gate worshiper remains for several  decades. As for the donation of one or two million Viet nam dong of a person to feed a hundred Monks (Nuns) to cultivate for only a few months, the one's name is no longer available, so he is not happy and dislikes. Offering to build the temple gate, everytime you pass by think that the temple gate you worship is still here. You should remember that although the Monks (Nuns) eat the food of faith and charity, they take care of their training to keep their minds clear, grow their virtues and purify. Later on, they became people who propagated the Dharma, making the Buddha's Dharma lasting for the benefit of sentient beings. If there were no such talented Monks (Nuns) who would maintain the Dharma and teach sentient beings.

Now coming the application - principles of the retribution of body & mind and the retribution of environment & situation in the daily life of Buddhists. First of all, even yourself has a position as this man, that women in the future will be rich. If you have enough talent, all good things will come to you. For example, there is a student who goes to school and dreams of  becoming a doctor or a scholar but he doesn't study hard, he's just a fanciful unrealistic dreamer. If he fails the exam at the final exam, will he be a doctor or a scholar in the future? No, of course. On the contrary, there is another student who doesn't dream of doing anything in the future. Everyday, he studies hard, so he is at the top of class and so on from school year to school year and eventually pass the final exam and becomes a doctor or a scholas. Dreaming of things for tomorrow is unrealistic, but in fact how to cultivate talent and virtue right now, everything will be fine, even if you don't want, it also comes. Because the retribution of body & mind is good, then the good retribution of environment & situation will come. Then there is education of children. There are many Buddhists who think that they should have a lot of money to leave for their children and grandchildren. If there is a lot of money, but the children are incompetent unethical wondering around and playing. It will be even more damaged. Wealth is difficult to preserve, sooner or later it will disappear. Therefore if you love and care for your children you must take care of them to learn to be talented and educate them to be ethical. If he has talent and virtue someday he will become a person and do the thing we want. Don't save up a lot of weath to leave it for your children who are  incompetent, lacking in virtue and can not  maintain. Because weath can be destroyed by children, thieves can steal it but if you don't have talent, wealth is difficult to preserve sooner or later it will disappear. Therefore if you love and care for your children, you must take care of them to learn to be talented and educate them to be ethical. If he has talent and virtue, someday he will become a person and do the thing he wants. Don't save up a lot of wealth to leave it for your children and grandchildren who are incompetent, lacking in virtue and can't maintain. Because wealth can be destroyed by children, thieves can steal it, no one can rob your virtue. There are many people who have a negative view, only caring for their children study well, not thinking about its virtue, which is a big defect of a parent. Many people in the world who do terrible crimes, are not ignorant and incompetent. For example, the leaders of the world famous robber parties are not stupid or incompetent. The more talented people are, the more unethical they are, the greater the damage to society. Therefore if you have talent, you must have virtue. Talent is trained by the school, virtue is not obtained by itself, but my parents in conjunction wilh the school to guide education.Only then we can preserve our career and benefit for people of society.

As we all know the root of the retribution of body & mind is the mind. Recently, Buddhists have heard that practice of pure Land practice is too simple. It is near the end to recite the Buddha's name from seven to ten sentences and also  to be carried to the land of Bliss by the Buddha, this needs to be throughly reexamined. The Amitabha. Sutra teaches recite the Buddha's name until one mind is not disturbed at least one day, two days….up to seven days. One pointedness withouth disturbance is concentration but concentration is pure mind and a pure Buddha land, the Buddha's teaching is very clear. However, while our hands are chanting the rosary, reciting the Buddha's name and in our minds, are thinking and remember about countless things, so if our minds are too chaotic, will we able to return to the pure land? If the Buddha out of compassion takes us back to the Buddha realm, we will not be able to live in it, because our minds are too polluted, our greed hatred and delusion are still full, how can we live in a pure realm and eventually we have to return? Back to the filthy world. Because the retribution of body & mind will drag the same retribution of environment & situation. The most recent world story is that many people go abroad, some of them are willing to live abroad but there are also some people who want to return to Viet Nam, while travelling, they think that going abroad will be more enjoyable but when they go abroad because of poor culture, people cannot speak their language, their customs and habits cannot be combined, so they feel last want to return to Viet Nam. People who recite Buddha's name but their mind is not pure and are moved by greed, hatred and delusion but want to go to the realm of bliss, the same is true.

The same go for meditators, we should not expect to quickly attain Nirvana but must practice to get rid of all delusions and defilements. All thoughts of afflictions will be present Nirvana. On the contrary if you cultivate and wish to quickly attain Nirvana, you will be disturbed by ghosts and lead you to the wrong path. What is Nirvana? Nirvana is a pure mind, if all delusions and afflictions are gone, that pure mind is Nirvana, no need to seek quickly. It is a truth, do not with for Nirvana while your mind is full of delusions and defilements you will never get Nirvana as you wish.

So the main part of the practice is the mind. The mind is purified by practicing meditation, filting great, haltred and delusion eliminating all afflictions, then spreading compassion and helping others to make everyone happy and beneficial. I and other people are happy, so we don't get bored going here and there. Because our mind is selfish, envious, jealous, seeing that everyone is bad and bad, we become depressed isolate ourselves into an oasis, so we are lonely and lost. If you find yourself lost in once place with a afflicted selfish mind, you will also be lost in another place. Cultivate is now to change the mind, when the mind changes, the scene changes. Do not blame the bad people but blame yourself for having many bad habits, so the bad retribution of environment & situation will follow you. Therefore, each person should take care of oneself to repair one's mind to be good for the mind to be pure.

We understand the truth of the truth, we must apply it in monastic life while doing Buddha's work, in family life. If you educate your children properly, there will be great benefits, not only for yourself but also for everyone around you.

 

Copist

Thich Chon Te Bhikkhu

Tuong Van pagoda, Hue city

Socialist Republic of Viet Nam

 
Bài đọc thêm:
https://thuvienhoasen.org/p22a10701/chanh-bao-va-y-bao (HT. Thanh Từ)





              

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
11/11/2010(Xem: 190259)
01/04/2012(Xem: 35919)
08/11/2018(Xem: 14482)
08/02/2015(Xem: 53610)
“Tôi rất vui vì rất nhiều người trẻ đã ý thức được sự nguy hiểm của truyền thông không tốt đang nhắm vào Phật giáo. Họ không bỏ chùa chỉ vì vài thông tin chống phá”, thầy Thích Ngộ Trí Dũng, một tu sĩ trẻ đang làm nghiên cứu sinh tiến sĩ của Học viện Phật giáo VN tại TP.HCM bày tỏ. Bằng chứng là, các khóa tu cho Phật tử lớn tuổi hay dành riêng cho Phật tử trẻ vẫn luôn thu hút và đông người tham gia.
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.