Để Gió Cuốn Đi

16/06/201312:00 SA(Xem: 14215)
Để Gió Cuốn Đi

ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI
CÁC NHẠC PHẨM NUÔI LỚN LÒNG VỊ THA
Thích Nhật Từ
Nhà xuất bản Hồng Đức 2012

de_gio_cuon_di_bia-contentNhạc phẩm “Để gió cuốn đi” của Trịnh Công Sơn không phải từ đầu đến cuối đều có chất “Đạo nhập thế” được lồng ghép trong nhạc. Có câu, có đoạn, ý tưởng triết lý đạo Phật hiện rõ.

MỤC LỤC


Chương 1: Để gió cuốn đi
 Đôi điều về nhạc Trịnh
 Mang một tấm lòng 
 Tinh thần nhập thế, vị tha vô ngã 
 Cần một tiếng cười 
 Khiêm tốn hạ mình
 Nỗ lực thoát khỏi bế tắc 
Chương 2: Một đời người, một rừng cây
 Thiền vô ngã 
 Đời người qua hình ảnh rừng cây 
 Nghịch cảnh 
 Dấn thân và phụng sự
 Không nên tin vào số phận 
 Tư thế ngồi thiền 


 Tâm là kiến trúc sư
Chương 3: Chúng tathế giới
 Thương tiếc Micheal Jackson 
 Lận đận vì bị kiện tụng
 Chúng tathế giới
 Nhìn vào khổ đau để giúp nhau
 Chớ bàng quan trước nỗi đau
 Kỳ vọng sai lầm mang đến khổ đau
 Tình thương được nối kết
 Hãy ban tặng niềm vui
 Thế giớicon người
 Vượt qua tuyệt vọng 
 Thấy rõ vô thường
 Đoàn kết vực dậy từ khổ đau
 Thắp sáng hy vọng
Chương 4: Khát vọng
 Bản chất khát vọng 
 Như cội nguồn của sông
 Như đồi núi cao 
 Như biển trào dâng 
 Như trời bao la 
 Hãy là phù sa 
 Hãy là bài ca 
 Mặt trời kỳ diệu 
 Ánh lửa đêm đông
 Là hạt giống xanh 
 Như chim gọi sáng

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.
"Chỉ có hai ngày trong năm là không thể làm được gì. Một ngày gọi là ngày hôm qua và một ngày kia gọi là ngày mai. Ngày hôm nay mới chính là ngày để tin, yêu và sống trọn vẹn. (Đức Đạt Lai Lạt Ma 14)