Suy ngẫm về đạo nghiệp

22/02/20233:37 SA(Xem: 2859)
Suy ngẫm về đạo nghiệp
SUY NGẪM VỀ ĐẠO NGHIỆP
Thích Trung Hữu

thich-trung-huu (2)Trong cuộc sống này, ai cũng muốn mình có được một sự nghiệp vẻ vang. Người đời thì có sự nghiệp của thế gian. Còn người tu thì có sự nghiệp xuất thế gian, gọi là đạo nghiệp.

Đạo nghiệpsự nghiệp trong đạo. Tuy nhiên cái gì hay thế nào là sự nghiệp trong đạo thì cần phải phân tích cặn kẽ để hiểu đúng và thành tựu đúng như pháp. Sự nghiệp của người thế gian là nhà cửa, đất đai, tiền bạc, địa vị, danh vọng, vợ con v.v…. Vậy thì sự nghiệp của người tu có phải là chùa chiền, đệ tử, đạo tràng, tài sản, chức vị…? Một số vị xuất gia sơ học đã hiểu chưa đúng về vấn đề này, cho rằng đạo nghiệp trong Phật pháp cũng giống như sự nghiệpthế gian, chỉ khác về hình thức hay tên gọi mà thôi.

Có người sau khi xuất gia, cố gắng học hànhtu dưỡng với mục đích kiến lập chùa to Phật lớn, mở mang đạo tràng, phát triển đồ chúng hay bằng mọi cách để có một vị trí trong tổ chức tôn giáo cũng như ngoài xã hội, nghĩ rằng như thế mới làm rạng danh thầy tổ và... thành tựu đạo nghiệp!

Thật ra chữ đạo nghiệp trong Phật pháp không mang ý nghĩa đó. Nếu đạo nghiệp được hiểu theo nghĩa như trên thì người thành tựu đạo nghiệp vẫn còn tham sân si, bị vô minhphiền não chi phối; tức là còn phàm phu, chưa phải là Thánh, chưa giác ngộgiải thoát.

Cần xác quyết rằng đạo nghiệp, tức là sự nghiệp ở trong đạo, sự nghiệp của người tu chínhthành tựu giác ngộ, giải thoát, là chứng đắc Niết-bàn, là chấm dứt sinh tử. Suốt đời người tu là học tập và thực hành Phật pháp cho đến khi đạt mục tiêu giác ngộ thì lúc đó mới được gọi là thành tựu đạo nghiệp, điều mà trong kinh gọi là: “Sinh đã tận, Phạm hạnh đã thành, những việc cần làm đã làm xong; không còn trở lui lại trạng thái này nữa”.

Việc từ bỏ gia đình, sống không gia đình, không phải chỉ là sự thay đổi về hình thức, từ ở nhà sang ở chùa mà là thay đổi về nội dung, thay đổi trong bản chất, từ tham sân si… thành vô tham, vô sân, vô si… Nếu ta hiểu thành tựu đạo nghiệp theo kiểu thế gian thì Đức Phật và chư Thánh tăng thời xưa không có ai có đạo nghiệp cả, vì các vị ấy không sở hữu gì cả. Các bậc giác ngộ ấy không có sự nghiệp gì ở thế gian nhưng thật sự đã thành tựu đạo nghiệp.

Chúng ta ngày nay có rất nhiều thứ nhưng đạo nghiệp thì không biết có thành tựu được phần nào, hay những thứ mà mình đang sở hữu đó lại ngăn trở chúng ta với đạo nghiệp, ngày càng xa với đạo nghiệp? Nếu càng tu lâu mà ham muốn càng nhiều, không dám xả ly buông bỏ, tham sân si càng chồng chất, thì còn cách xa với lời Phật dạy là yểm ly, ly tham.

Do vậy, những người chưa có tâm xả ly nên tự nhìn lại mình để cảm thấy hổ thẹn với Đức Phật, với sự thanh tịnh của đoàn thể Tăng-già, với bản thân nhiều năm dấn thân trên đường đạo. Bởi đó chỉ là phương tiện, đâu phải là cứu cánh, đâu phải là đạo nghiệp, đâu có đưa đến giác ngộ, giải thoát.

Người con Phật chúng ta cần phát huy tinh thần Bi - Trí - Dũng để thẳng thắn nhìn nhận, mạnh dạn góp ý, dũng cảm phê phán để cùng nhau phản tỉnh và hướng về tương lai Phật pháp.

Khi đã phát tâm xuất gia, ai cũng muốn mình tu cho thật tốt nhưng nếu không thường tỉnh giác, có người khi sở hữu chút danh, lợi thì sự dính mắc, tham ái, chấp thủ phát sinh. Và người còn phàm tâm dễ dàng bị tha hóa, bị sa ngã. Tuy nói rằng các pháp thế gian chỉ là phương tiện để hành đạo, nhưng làm sao để không tham khi vẫn chưa là A-la-hán?

Đi tu đã là khó, thành tựu được đạo nghiệp lại càng khó hơn. Nhưng nếu người tu hiểu rõ được mục tiêu cốt lõi của sự nghiệp tu hànhnhàm chán, xả dục, ly tham thành tựu giác ngộgiải thoát thì sẽ ít lầm đường lạc lối vậy.

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
11/11/2010(Xem: 190161)
01/04/2012(Xem: 35803)
08/11/2018(Xem: 14392)
08/02/2015(Xem: 53499)
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.
"Chỉ có hai ngày trong năm là không thể làm được gì. Một ngày gọi là ngày hôm qua và một ngày kia gọi là ngày mai. Ngày hôm nay mới chính là ngày để tin, yêu và sống trọn vẹn. (Đức Đạt Lai Lạt Ma 14)