Xin Hỏi Một Tăng Sĩ ở Chùa Nuôi Chó Và Cho Chó Ăn Thịt Sống Có Được Không?

29/10/201012:00 SA(Xem: 22965)
Xin Hỏi Một Tăng Sĩ ở Chùa Nuôi Chó Và Cho Chó Ăn Thịt Sống Có Được Không?

Xin hỏi một tăng sĩ
ở chùa nuôi chó và cho chó ăn thịt sống có được không?

Có thể trả lời một cách rõ ràngthẳng thắnKHÔNG.

Đức Phật dạy rằng "Tất cả chúng sinh đều có Phật tánh", "Ta là Phật đã thành, chúng sinh là Phật sẽ thành", chữ chúng sinh ở đây là chỉ tất cả mọi loài động vậtcảm giác, tức hữu tình chúng sinh, chứ không chỉ riêng loài người.

Cửa chùa là nơi truyền bá đạo Phật, tu sĩ ở chùa là Trưởng tử Như Lai, đem chánh pháp dạy chư Phật tử. Một trong những lời dạy quan trọng, cốt tủy của Đức Phật là phải dùng tâm bình đẳng để đối xử với mọi loài, cả người lẫn vật. Vậy thì việc nuôi chó và cho chó ăn thịt, dù thịt tươi hay thịt chín cũng không được. Một đằng thương con chó, lo cho con chó khỏi đói, đằng khác lại lấy đi mạng sống một con vật khác để nuôi sự sống của con chó. Điều này nghịch lý. Nguyên việc thương con chó vì không muốn nó đói đã là sai rồi. Vì có thương tất phải có ghét. Tâm đã bất bình đẳng lại thêm tâm kỳ thị thương ghét nữa. Ngoài ra còn phạm giới thứ 32 không được gây tổn hại chúng sinh trong Giới Bồ Tát: “không được buôn bán dao, gậy, cung, tên, những khí giới sát sanh. Không được chứa cân non giạ thiếu. Không được nương thế lực quan quyền mà lấy tài vật của người. Không được ác tâm trói buộc người, và phá hoại việc thành công của người. Không được nuôi mèo, chồn, heo, chó ... Nếu cố làm các điều trên, Phật-Tử này phạm khinh cấu tội”….

Cũng nên biết, trong Phật Giáo điều dạy căn bán nhất của Đức Phậtlòng từ bi, không làm tổn hại đến chúng sinh. Nghiệp giết hại được hiểu là gốc rễ của tất cả khổ đau luân hồi và là nhân tố căn bản của bệnh tật và chiến tranh. Lý tưởng cao nhất và phổ cập nhất của Phật Giáo là làm việc không ngừng nghỉ để chấm dứt sự đau khổ của tất cả chúng sanh, không phải chỉ riêng loài người.

Ngày xưa có một thi sĩ Trung Hoa viết về bát canh thịt:

Ngàn năm qua một bát canh
Oán sâu biển cả hận thành non cao
Muốn hay nguồn gốc binh đao
Lắng nghe quán thịt tiếng gào thâu đêm.

Chỉ cần nhìn vào trong bát canh và miếng thịt trong đó, chỉ cần nhìn vào nồi súp ra-gu hầm thịt, người ta sẽ thấy được niềm oán hận của các loài bị tàn sát; nỗi oán hận này sâu như biển, lớn như núi. Nếu muốn biết được bản chất của chiến tranh hiện đang xảy ra trên thế giới, từ A phú Hãn đến Trung Đông, chỉ cần nửa đêm thức giấc lắng nghe tiếng gào thét của những con vật đang bị giết ở các lò sát sinh.

Rất tiếc cho vị tăng sĩ ở chùa, ăn chay trường, tuy bát canh không có thịt nhưng lại đem miếng thịt lấy ở đâu đó cho chó ăn. Tâm vô cảm, không thấy máu đổ thịt rơi khi con vật bị giết trong lò sát sinh và nhất là không thấy niềm oán hận của các loài bị tàn sát.

Rất tiếc cho vị tăng sĩ đã quên rằng khi còn tại thế, Đức Phật đã chế pháp ankết hạ cho Tăng đoàn. Mùa mưa ở Ấn độ là mùa hồi sinh của thiên nhiênvạn vật; cây cỏ, côn trùng và muôn thú đều vươn lên sức sống, sinh xôi và phát triển. An cư để tránh không vô tình tàn phá thiên nhiên và dẫm đạp lên những sinh vật nhỏ bé dưới chân. Phật dạy phải an cư, chẳng lẽ Phật lại cho phép cho chó ăn thịt
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
07/09/2023(Xem: 1937)
01/04/2023(Xem: 4707)
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.
"Chỉ có hai ngày trong năm là không thể làm được gì. Một ngày gọi là ngày hôm qua và một ngày kia gọi là ngày mai. Ngày hôm nay mới chính là ngày để tin, yêu và sống trọn vẹn. (Đức Đạt Lai Lạt Ma 14)